Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fX9LBLQB1
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Góc nhìn Tống Tuyết Dư
1.
Ta là Tiểu Dư Nhi, là ái nữ độc nhất trong phủ Ngu Quốc Công. Phụ đã xế chiều, ba vị ca ca lại yêu thương ta như trân châu bảo ngọc.
Hoàng cùng Hoàng hậu nương nương cũng rất mực sủng ái ta, còn từng nói muốn thu ta làm nghĩa nữ, nuôi dưỡng dưới gối làm con.
Phụ thân ta không đồng ý, bảo rằng Hoàng thúc thúc đây là muốn đoạt bảo bối nhà người ta, trái nghịch đạo quân tử. Hai người suýt nữa vì chuyện này mà tranh chấp một trận.
May thay ta cơ trí, liền hôn chụt lên má phụ thân một cái, lại xoay người thơm thêm Hoàng thúc thúc một cái.
“ trái là phụ thân, phải là nghĩa phụ, Tiểu Dư Nhi có tới hai vị phụ thân! Hai người phải hòa thuận, không được bắt nạt lẫn nhau!”
Hai chén nước đã chênh lệch, chi bằng thêm vài chén nữa cân bằng được. Ta nghĩ thế đó!
Hoàng thúc thúc cười ha ha, thần sắc vui vẻ, liền vươn tay bế ta từ trong lòng phụ thân:
“Đi, nghĩa phụ dẫn con đi tìm Tiểu muội muội chơi!”
Ta mừng rỡ vẫy tay chào phụ thân, còn dặn ông đừng quá nhớ ta.
Phụ thân tức đến mức ria mép dựng cả lên, giận dữ gọi ta là áo bông nhỏ lọt gió. Thế nhưng, mắng thì mắng, song ý cười trên gương mặt ông vẫn giấu không nổi.
Ta nghĩ thầm, Tiểu Dư Nhi lại là áo bông lọt gió? Phải là áo bông thật dày, là bếp lò sưởi mùa đông, là cây ô che mưa che gió phải!
Hoàng thúc thúc nghe xong, khen ta có chí khí, không hề kém nam nhi.
Người nói:
“Tiểu Dư Nhi của trẫm là mầm non kiên cường nhất, sớm muộn cũng sẽ vươn cao thành đại thụ. Có thể hóa thành củi khô sưởi thiên hạ, cũng có thể trở thành chiếc ô lớn che chở bách tính, phò trợ giang sơn thái bình thịnh thế.”
2.
“Ngươi nhìn cái đứa ngốc nhà họ Tống kìa, lại đi đem ngân lượng phát cho đám ăn mày.”
“Quốc công phu nhân sáng suốt như thế, lại sinh ra một nữ nhi không đầu không óc như chứ? Hôm qua ta còn nàng ấy đem bao bảo vệ đầu gối phát cho thủ vệ cửa thành, đó là tơ lụa quý từ cục dệt Giang Nam đưa tới, thế mà nàng chẳng tiếc tay! Cứ tiêu hoang kiểu đó, sau này ai dám cưới một nha đầu phá của như nàng?”
Nghe xong, ta ức vô cùng, mang bộ mặt đưa đám về phủ, chạy đi tìm phụ mà hỏi:
“Các nhà khác đều bảo Tiểu Dư Nhi ngốc… thân, có phải khi sinh con, người đã dồn hết thông minh cho Tam ca ca, nên không còn phần dư cho con nữa?”
thân bật cười đến run cả vai, ta nghĩ hẳn là do bộ dáng ta khóc quá khó coi.
Người hỏi:
“Thế Tiểu Dư Nhi cảm mình làm là đúng hay sai?”
Ta cúi đầu, dùng ngón tay vén vạt áo, nghĩ rất lâu đáp:
“Đúng ạ! Các tướng sĩ không là trấn thủ cửa thành, mà còn trấn giữ giang sơn xã tắc, để bách tính có thể an cư lạc nghiệp. bạc đãi bọn họ, chẳng khác nào bạc đãi bá tánh. không ai bảo vệ A Dư, thì ai để cho A Dư ngày thong dong ngựa?”
thân ôm ta lòng, dịu dàng như nước mà dặn dò:
“ Tiểu Dư Nhi cứ bỏ ngoài tai những lời người khác, làm việc mình đúng, đừng e ngại cả. Phụ vĩnh viễn ở phía sau con.”
Ta nghĩ, cũng phải. Những ta làm tuyệt chẳng phải ngốc nghếch.
ta ngốc, Hoàng thúc thúc lại sai Nhị hoàng tử ngày cùng ta nấu cháo, dựng lều sưởi ?
, chẳng phải Hoàng thúc thúc cũng là nghĩa phụ của một đứa ngốc ư?
Nghĩ đến đây, ta vỗ mạnh lên trán, càng thêm kiên định với đạo lý của mình.
3.
Đông chí lại tới, trời bắt đầu có tuyết rơi. Ta vốn không thích tuyết, nhưng vẫn muốn ra ngoài xem các tướng sĩ thủ thành hôm nay có được ăn no mặc hay chưa.
Nhị hoàng tử bảo vóc dáng ta quá nhỏ, rơi đống tuyết thì ngay cả cái đầu cũng chẳng đâu.
Hắn hơn ta năm , thân hình cao lớn gấp đôi, liền dứt khoát vác ta đặt lên vai, để ta có thể trông rõ ngựa xe như nước mà chẳng mệt nhọc chi.
Trên phố có một bà lão bán hoa đăng. Trong số đó, ta một chiếc đèn hình con màu lam, vô cùng linh động.
Bà lão nắm lấy hoa đăng, bóp nhẹ hai , con trong liền động đậy như thật.
Ta liền quay sang mượn tiền Nhị hoàng tử, nói muốn mua chiếc đèn ấy.
Hắn bèn véo má ta một cái:
“Tiểu Dư Nhi đồng ý làm thê tử của ta, cái ta cũng mua cho muội!”
Ta đang định hỏi thê tử là , thì đã có một vị ca ca mua mất chiếc đèn ấy.
Ta quýnh lên, chẳng kịp nghĩ ngợi, liền nhảy từ n.g.ự.c hắn xuống đuổi theo.
Chân ta quá ngắn, bước nhỏ lại đám đông chen lấn. Trượt chân một cái, ta ngã ngồi bịch xuống phiến đá xanh phủ tuyết.
Đau muốn khóc, mà trước mắt lại hiện lên một con lớn, kẹp càng sáng loáng. Ta ngẩng đầu nhìn theo, là một khuôn mặt tươi cười áp như ánh dương giữa mùa đông giá rét.
Người ấy đưa hoa đăng cho ta, nhẹ giọng bảo:
“Hoa đăng tặng nàng. A Dư đừng khóc, phải vui vẻ.”
4.
Trong phủ ta nay có thêm một người, là vị ca ca từng tặng ta hoa đăng kia — hắn gọi Thẩm Phùng Ngọc.
Ngày nào hắn cũng như hình với bóng với Tam ca ta, bữa cơm trong nhà bỗng dưng chẳng thể thiếu được hắn.
Thế nhưng người này quả thật rất kỳ quặc — rõ ràng ngồi cạnh Tam ca, ánh mắt lại cứ dán chặt … bát cơm của ta!
Ta lập tức che kín chiếc trong bát, nghiêm mặt nói một câu đầy khí:
“Ngươi muốn cướp thì đi mà cướp của Tam ca ta, đừng hòng đoạt của ta!”
[ – .]
Hắn nghe xong, biết cười ngây ngô, vẻ mặt như thể trong lòng đang cất giấu yêu tà.
Ta bực bội đẩy bát sang một , chẳng buồn ăn nữa, đoạn đứng dậy nói muốn tìm Tiểu muội muội chơi.
Thẩm Phùng Ngọc liền ngăn lại, bảo giờ này trời đã tối, với đôi chân củ cải nhỏ của ta mà đi tới nơi, e là cửa cũng đã đóng mất rồi.
Ta kiêu ngạo ngẩng cao cằm, dõng dạc đáp:
“Hoàng hậu nương nương đã đưa cho ta thẻ bài của Nhị hoàng tử ca ca, nói ta muốn lúc nào cũng được!”
Thế mà hai kia — Tam ca và Thẩm Phùng Ngọc — lại thì thầm bàn tán một hồi, cuối cùng thẻ bài quý báu của ta liền tịch thu!
Ta khóc không ra nước mắt, sớm biết sẽ ghen tị như thế, đã chẳng đem ra khoe khoang.
Hừ, Thẩm Phùng Ngọc đúng là khốn!
5.
Nhưng mà… ta nói sai rồi. Thẩm Phùng Ngọc hẳn là một quả trứng tốt.
Hắn dám ôm ta ngựa!
Không phải kiểu ngựa đứng trên vai phụ thân đâu nhé, mà là đường đường ngồi trên lưng đại mã, để ngựa chạy vun vút giữa đồng cỏ.
Ta kinh hãi đến không ngậm nổi miệng. Dù là Tam ca ta cũng chưa từng ngựa đâu!
Thẩm Phùng Ngọc cười, dịu dàng nói:
“Tam ca nàng cái cũng không biết, về sau nàng muốn học thứ , ta đều có thể dạy.”
Ngựa lướt nhanh như gió, ta hơi sợ ngã, nhưng hắn ôm chặt lấy ta, khiến lòng ta vững như ngồi trên xe ngựa ở nhà.
Hắn… chắc chắn là thần tiên chuyển thế! Không thì còn nhỏ đã lợi hại đến ?
Lòng kính phục của ta lập tức hóa thành một… giọt nước dãi.
Ta đem chiếc mình quý nhất dâng cho hắn:
“ này ngon lắm, ngươi ăn xong thì ngày đều phải dắt ta ngựa nha!”
Tam ca ta vừa bước về từ Quốc Tử Giám, nghe liền cau mày:
“Tiểu Dư, muội muốn dùng một cái mà mua chuộc thiên chi kiêu tử như hắn ư?”
Nhưng Thẩm Phùng Ngọc không giận, cười nhận lấy chiếc tràn đầy thành ý của ta, còn nói:
“Được, về sau ngày đều dạy Tiểu Dư đại mã.”
6.
Nhị hoàng tử hẳn là ghen tỵ đến phát cáu vì ta có được một vị sư phụ lợi hại như thế, liền bày ra đủ trò phá hoại.
Hắn bảo ta với Tiểu ngày phải đến điện của hắn học thi văn.
Ta vừa nhìn mấy chữ to như chân trong sách liền muốn ngất:
“Ta có sáu ! đọc nổi mấy thứ quái gở này!”
Nhị hoàng tử lại chép miệng:
“Quận chúa của Thành Dương Vương bốn đã biết chơi cờ, năm thuộc lòng trăm bài thơ. Muội muốn nàng chê cười là ngốc tử ?”
Ta… đương nhiên không muốn! Quận chúa kia lần gặp ta là lại chành chọe, ta vốn đã chẳng ưa nàng.
Ta đành rưng rưng gật đầu, chuẩn nhận mệnh mà học. Nhưng chưa kịp giở sách, Nhị hoàng tử đã rời đi.
nữ ghé tai bảo:
“Là công tử Thẩm gia đến tìm Nhị hoàng tử luận võ b.ắ.n .”
Ta và Tiểu như trút được gánh nặng, len lén theo ra ngoài xem hai người kia tỉ thí.
Thẩm Phùng Ngọc giương — mũi lao đi như xé gió, một đường phá vân, cắm thẳng tâm hồng điểm.
Nhị hoàng tử tuy b.ắ.n trúng, nhưng vẫn lệch ra biên viền.
Trong lòng ta nổi lên một cảm giác khó tả… Ta bỗng rất muốn Thẩm Phùng Ngọc !
Và hắn… thật sự !
Thì ra phần thưởng là: ai thì được làm sư phụ của Tiểu Dư Nhi một tháng.
Kẻ thua… tuyệt đối không được lén lút đến tìm ta!
Mà Thẩm Phùng Ngọc lần nào cũng .
Kể từ ấy, Nhị hoàng tử suốt nửa năm trời không thể đến gần ta.
Sau này hắn nhờ Tiểu bí mật truyền lời:
“Chờ ta được Thẩm Phùng Ngọc, ta sẽ đến phủ cầu thân, cưới muội về làm thê tử.”
Thế nhưng mãi đến lúc ta sắp cập kê, hắn vẫn chưa thể nổi Thẩm Phùng Ngọc.
Sính lễ của Thẩm gia đưa tới trước.
Phụ thân ta bảo:
“Hôn kỳ định ngày mồng bảy tháng bảy sang năm, là ngày tốt.”
Thẩm Phùng Ngọc lại nói:
“Bảy tháng bảy… e là quá xa. Mười lăm tháng tám năm nay, trăng sáng như gương, là ngày lành.”
Trăng rằm sáng tỏ như mâm bạc, A Dư cũng vừa tròn, Phùng Ngọc ta tâm an ổn.