Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6AcyhL27Sz

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Dậy đi, thay đôi dép khác.”
“Anh dép ở đâu ra vậy?” Tôi vịn vai anh, cởi giày bằng một chân, “ mạng nói ở đây không bán dép .”
“Anh mua đồ dùng dự phòng ở khách sạn gần đây.”
Anh nửa quỳ xuống, xé băng cá , cuộn nửa tất của tôi xuống, nghiêng đầu một chút.
“Không sao đâu, mai là khỏi thôi.”
Anh nhấc đôi giày đế dày tôi vừa thay ra, vỗ vỗ tôi.
“Đi thôi, đi xe.”
Ánh phía sau vẫn chưa rời đi.
Tôi khẽ chạm vào đốt ngón tay anh.
Vừa nắm một ngón, anh liền thuận tay siết tay tôi, giấu vào trong túi áo.
Một đoạn đường không , tôi vì quá phấn khích mồ hôi ướt trán.
Tịch Trọng Hành khởi động xe, nhưng chưa lập tức rời đi.
“Vừa rồi mấy người đó…”
“Cái người nói chuyện gắt gỏng đó là bạn cùng phòng tôi.”
Tôi vắt chân ghế phụ, “người đàn anh cô ta lại theo đuổi tôi. Tôi cũng có cảm tình nên đã đồng ý. Sau đó cô ta thấy bài đăng công khai của anh ta, lập tức nổi đóa.”
Hôm đó tôi trở về ký túc xá.
Trong phòng nhốn nháo gà bay chó chạy.
Hiểu ghế khóc, bên cạnh là một đám bạn cô ta từ ký túc khác.
Vài bạn cùng phòng có vẻ hơi bực nhưng lại ngại không tiện tránh mặt.
Thế là hơn chục người chen chúc trong không gian, vừa cô ta kể khổ, vừa dỗ dành.
Tôi vừa bước vào cửa, giống tội phạm đang lẩn trốn bất ngờ đâm đầu vào đội hình cảnh sát hình sự.
Tôi hỏi chuyện gì thế?
Một bạn học không thân lắm yếu ớt đáp: “ quen với người Hiểu à?”
Tôi kinh ngạc: “Anh có liên quan gì đến Hiểu? Tôi không biết gì .”
“ không biết?” Hiểu quay phắt lại, “tôi điện với anh ngay trong phòng, không thấy sao?”
Tôi thực sự không biết .
Tịch Trọng Hành hơi nghiêng người, gật đầu lắng tôi kể.
Tôi thở một hơi.
“Mỗi về ký túc là tôi kéo rèm bàn, đeo tai vào chơi game, ai thèm để ý cô ta điện hay không? Chúng tôi khác lớp, giờ ở phòng cũng khác nhau, tôi đâu có thân với cô ta? Cô ta ai sao tôi biết.”
“Ừ, sau đó thì sao?”
“Sau đó thì hôm sau tôi chia tay anh kia . Rắc rối quá trời.”
Nhưng cũng chẳng ích gì.
Mấy chuyện thế lan nhanh lắm.
Hơn nữa sau đó anh chàng kia còn đến tìm Hiểu, mắng cô ta một trận ra trò.
Dù trong đại học mọi người không quá thân thiết, nhưng được tin đồn thì vẫn sẽ tôi bằng con khác, dần dần tránh xa.
May vẫn có vài người bạn có thể trò chuyện.
Sau khi bắt đầu thực tập, tôi dọn ra ngoài sống.
Tiệc tốt nghiệp cũng không tham gia.
Gặp lại bạn học cũ, đây là đầu tiên.
Tôi bực bội vò tóc.
“Tịch Trọng Hành,” tôi từng chữ từng chữ, “hôm nay tôi ăn mặc thế có rất thảm hại không?”
Anh sững người: “Không hề. Sao tự dưng hỏi vậy?”
“Vừa rồi Hiểu thấy tôi xổm uống nước, mặt đến rách ra ! Cô ta nhất định nghĩ tôi sống rất khổ sở.”
Anh đột nhiên bật .
Thấy tôi tức giận, anh lại quay mặt đi, hình ảnh phản chiếu trong cửa kính xe.
Tôi chẳng còn gì để nói.
Anh đủ rồi, bỗng đưa tay xoa sau đầu tôi, nhẹ giọng.
“Cũng tội nghiệp thật. Đã bảo em chờ thì tìm nhà hàng nào cho đàng hoàng chứ.”
Tôi vừa định nói thì bất ngờ chạm ánh anh.
Đèn trần xe ánh vàng ấm, rơi xuống sống mày anh.
Áo khoác đã gập sang bên, áo len màu xám nhạt bị dây lưng ép lại, vẽ nên đường nét gọn gàng.
Tôi cúi đầu, rút người về ghế.
Tiếng động cơ vang .
Anh giữ tay lái, lái xe chậm rãi rời đi.
Tuyết đường đã được dọn sạch, xe cộ đông hơn hẳn lúc thời tiết đẹp.
Đoạn đường , đến cuối rồi là kết thúc sao?
“Tịch Trọng Hành, sao tối qua anh đột nhiên hẹn tôi?”
Tôi siết mép quần, khô khốc bổ sung.
“Chỉ để bù cho tôi một đi công giải trí thôi sao?”
Ngón tay anh vô lăng khẽ động.
Anh chăm chú con đường phía trước, không trả lời, chỉ mở ngăn đựng đồ.
Một lá thẻ đỏ ghi tên hai người.
Tôi sững lại, giây tiếp theo liền cúi người kéo áo khoác sau ghế.
Lục hết hai túi bên rồi tới túi trong ngực.
Không có gì .
Đa phần là lúc mặc cởi, tấm thẻ bị rơi khỏi túi.
“Hôm qua em nói rất nhiều, ý là tuy không buông được anh nhưng vẫn muốn kết thúc dứt khoát. Anh vốn định chờ em bình tĩnh thêm, sợ lỡ em nổi giận lại càng giúp em quyết tâm. Nhưng vệ sinh nhặt được tấm thẻ đêm qua, đưa lại cho anh.”
Cổ họng anh khẽ động, điềm tĩnh bổ sung.
“Thế nên anh quyết định, không chờ nữa.”
“ xe hôm nay chạy về đâu, em nói là được.”
Hai bên đường, đèn lồng đỏ treo giữa các cành cây.
Bầu trời xanh sẫm tảng băng trong suốt.
Tôi chằm chằm phía trước, đèn đuôi xe xếp hàng ngay ngắn, xe điện len lỏi khéo léo.
Đoạn đường tắc đã qua.
Tôi áp tay lạnh mặt, ngắt quãng nói.
“Khách sạn tôi ở, không tốt lắm.”
Ánh anh rời khỏi mặt đường một thoáng, dừng lại người tôi.
Ngay sau đó anh bẻ lái sang , đi về phía bên kia.
Bluetooth kết nối, tiếng cuộc vang rõ mồn một trong xe, không hề tránh né.
“Yo yo yo khách quý đây , Trọng Hành, tìm tôi có chuyện gì?”
“Vừa ra khỏi khu nghỉ dưỡng, đang tới khách sạn nhà . Phòng đang ở, cho tôi.”
“ cướp à? Tôi vừa sắm đồ thêm, còn chưa kịp ở đâu.”
“Bạn gái ở cạnh, nể mặt tí đi.”
“…Hầy, chuyện thành ra thế . Em trai lo liệu, đảm bảo vừa ý anh.”
Tôi hạ cửa kính xe xuống vài phân, cố xua đi hơi nóng.
Tòa khách sạn lấp ló phía xa, dần dần hiện rõ toàn cảnh.
Xe từ từ đỗ trước cửa khách sạn.
Anh đưa chìa khóa cho , vòng qua mở cửa xe bên tôi.
Tôi đưa tay ra, hơi run, đặt vào lòng bàn tay anh.
7.
Tôi chỉ xin nghỉ ba ngày.
Hơn mười ngày việc còn lại, vẫn đi thường.
Tôi thu dọn hành lý xong, chuẩn bị ra ga.
“Không dọn về đây ở à?”
“Trừ khi anh có bản lĩnh chuyển công ty tôi đến đây.”
Anh trầm ngâm một lúc, không trả lời ngay.
“Anh đừng bảo đang cân nhắc thật đấy nhé?” Tôi rùng mình, “đừng điên.”
“Cái đó thì không được. Nhưng sếp em, anh quen.”
Anh kéo tay tôi lại, nhét vào một cà vạt, hơi cúi đầu xuống.
“Ở lại thêm một ngày, cùng anh về nhà một chuyến.”
Tôi hơi chậm tay.
Mẹ của Tịch Trọng Hành, tôi từng gặp một .
Lúc đó tôi vừa đậu cao học, được anh dẫn về ra .
Bà trang điểm đầy đủ ngay khi ở nhà, tóc xoăn , giày cao gót.
Ngày nào cũng vậy, trông một phu nhà giàu chưa từng nếm khổ.
Tôi không biết trang điểm, chỉ dặm sơ lớp nền, bôi son rồi đến.
Kết quả vừa vào cửa đã thấy thấp kém vài phần.
Tôi cảm nhận được bà không hài lòng với tôi.
Chỉ vì có con trai bên cạnh nên miễn cưỡng mở lời trò chuyện.
Bà hỏi tôi quê ở đâu.
Tôi nói một thị trấn nhỏ, quả nhiên phòng im bặt.
Tịch Trọng Hành nhẹ nhàng siết tay tôi, liếc sang thẻ sinh trong túi.
Tôi móc ra hai tấm, lúng túng bắt đầu kể về thành tích học tập.
Bà thấy thẻ sinh , sắc mặt dịu đi nhiều.
“Đang học cao học. Biết giáo sư Nhiếp không?”
Tôi ngẩn ra vài giây, “vị giáo sư hơi chảnh đó ạ?”
“Đến bọn em cũng biết ông chảnh rồi à?” Bà , “Lúc cô học dưới ông , ông vừa mới cưới, nói ở nhà chẳng gì, rung đùi đợi vợ bê cơm bàn, không động đũa thì chẳng ai được ăn.”
“Đúng đúng ạ, bây giờ vẫn thế .”
“Hồ Thiên Nga ở Lạc Mã Hồ còn không?”
Tôi tê cứng người, “cái biệt danh đó vẫn còn tới giờ ạ?”
“Từ thời sư tỷ của sư tỷ cô đã thế rồi!”
Bà vui vẻ trà, không khí cuối cùng cũng thoải mái hơn.
Nhưng cho dù vậy, bà vẫn không tỏ ra hài lòng với tôi chút nào.
Trò chuyện là trò chuyện, cựu sinh dù khác tuổi vẫn có thể hàn huyên đôi câu.
Nhưng để cưới gả con trai thì lại là chuyện khác.
Cha mẹ mong con cái hôn môn đăng hộ đối, tôi rõ ràng không đạt tiêu chuẩn.
đó tôi đã dốc hết sức lực.
Dỗ bà còn mệt hơn dỗ khách hàng khó tính nhất của Tịch Trọng Hành.
Tôi ấn ấn thái dương, “nhất định đi ạ?”
Cảm giác bà vẫn không tôi.
Tịch Trọng Hành cà vạt tôi thắt lệch, thở , tháo ra buộc lại nút Windsor.
“ đi, Tiểu Dung.”
Đến lượt tôi thở .
Tốn buổi chiều.
Cuối cùng tôi cũng chọn được bộ đồ vừa ý từ đống quần áo mang đến.
Xe dừng trước nhà bà Tịch, tôi xây dựng tâm lý đủ mới dám vào.
bà không cần ai mời mọc.
Chỉ khoác khăn giản dị, cắt cành hoa bên cửa sổ.
Thấy khuôn mặt tiều tụy nghiêng nghiêng của bà, tôi ngẩn người một lúc mới tiếng chào.
“Cháu chào dì ạ.”
Tịch Trọng Hành kéo tôi xuống, rồi đến đỡ bà.
“Cháu đến rồi?” Bà nhận ra tôi, mỉm , “chắc tốt nghiệp rồi nhỉ?”
Tôi dừng một lát, “chưa ạ, bỏ học giữa chừng rồi.”
“Bỏ học?” Bà nhíu mày, sang Tịch Trọng Hành, rồi quay lại, “sao không học nữa?”
Tịch Trọng Hành khẽ nói: “Giáo sư của cô mất rồi.”
Thầy tôi mất lúc 57 tuổi.
Trường sắp xếp thầy cô khác tiếp nhận chúng tôi, tiếp tục học cho xong.
Nhưng tôi đã xác định rõ mình không nghiên cứu, nghiêng về đi hơn.
Thế là tôi bỏ học, bước vào xã hội.
Bà Tịch im lặng hồi lâu, vỗ vỗ tay tôi.
“Là số mệnh.” Bà nói, “cha nó cũng mất mấy năm trước rồi. Đời người chỉ có vài việc lớn hôn lễ, tang lễ, tôi chỉ mong sớm thấy nó lập gia đình. Cháu và Trọng Hành bên nhau từng năm, nếu thấy hợp thì để hai nhà nói chuyện, quyết định đi.”
Tôi chậm rãi nhận hộp quà bà đưa, nói vâng.
Bà không giữ chúng tôi lâu.
Tịch Trọng Hành lái xe tới cửa, bước bậc thềm nắm tay tôi.
Tôi vừa định trêu anh bám người, ngón tay chợt lạnh.
Dưới ánh nắng, ánh sáng từ nhẫn lấp lánh rực rỡ.
Tôi sững người.
“Anh chuẩn bị kỹ thế cơ à?”
“Đêm lắm mộng, chậm trễ thì sinh biến.”
Anh đứng cạnh tôi bậc thềm.
Nhắm lại, có phần gượng gạo ôm vai tôi, giọng hơi cứng.
“Tiểu Dung, em yêu anh không?”
Tôi ngớ người, “yêu chứ! Anh còn hỏi cái đó nữa?”
Anh tôi hồi lâu, .
“Giờ thì anh hiểu sao em hỏi vậy rồi.”
“Đi thôi, mình về nhà.”
(Toàn văn hoàn)