Sau khi trật chân, tôi một mình bắt taxi đến bệnh viện làm phẫu thuật phá thai.
Khi y tá hỏi người nhà đâu, tôi theo phản xạ lập tức thay anh nghĩ sẵn một cái cớ.
Tôi lẻ loi nằm trên giường bệnh, cảm nhận sinh mệnh đang rời khỏi cơ thể mình.
Mở điện thoại ra lại thấy anh em tốt của anh đăng một dòng trạng thái:
“Không có ‘mẹ hổ’ kiểm tra giờ giấc đúng là thoải mái, anh Trần thật sự rất quan tâm chị Điền.”
Hình kèm theo là Trần Kính Ngôn dùng ánh mắt dịu dàng nhìn cô thanh mai nằm trên giường bệnh.
Tôi nhấn like cho bài đăng đó, đối phương lập tức xoá đi rất nhanh.
Tin nhắn của Trần Kính Ngôn cũng gửi tới, anh cẩn thận từng chút giải thích với tôi.
Tôi chỉ khẽ cười: “Chúc anh chơi vui.”
,,,