Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2LOQmje0b1

302

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 6

16

Lục nói, anh không muốn ly .

Tôi từng ra vô số chướng ngại trên con đường ly là anh trai tôi, là cha mẹ anh, là chuyện phân chia tài sản.

Nhưng chưa từng , vấp ngã ngay cửa ải tiên.

Anh không muốn.

Tôi gần như sốt ruột:

“Sao anh lại không muốn? Tại sao có không muốn? Đây phải là điều tốt cho hai ta sao?”

Anh nhíu mày, định mở miệng thì bị tiếng còi xe phía ngắt lời.

Hóa ra xe anh đang chắn đường người khác.

Không còn cách , dưới sự thúc giục, tôi đành theo anh lên xe cùng đi dự tiệc.

Nhưng vừa ngồi vào ghế phụ, tôi đã có gì không đúng.

Ghế vốn trống trơn sạch sẽ, nay lại chất đầy túi gói màu hồng.

Anh xưa nay ghét những thứ loè loẹt này, ngay cũng toàn trang trí lạnh nhạt.

Thế mà lúc này trông cảnh , đến tôi cũng cực kỳ lạc lõng.

“Anh mua mấy loại kẹo em thích…” – anh vừa lái xe vừa nhẹ giọng nói – “ ngăn tủ trước mặt em cũng có, này em khó chịu hay đơn giản muốn ăn thì không cần phải giấu anh.”

Nói rồi, anh bổ sung:

anh cũng đã để khắp nơi.”

“Lục …”

“Anh còn tìm hai bếp Tứ Xuyên và Hồ Nam, này em muốn ăn món gì cũng được, cay hay ngọt, anh đều ăn cùng, anh cũng sẽ học nấu cho em.

“Anh sẽ cố gắng tan làm sớm về ăn cơm với em.

“Cuối tuần em muốn làm gì, xem phim, đi công viên, anh đều đi cùng.

“Những buổi xã giao, nếu em không muốn đi thì không cần đi, đừng miễn cưỡng bản thân.”

“Nếu em để tâm đến chuyện của Lâm Ngộ, anh có giải thích.

“Công ty mấy nay đúng là làm từ thiện giáo dục, nhưng chọn trường không phải do anh quyết, mà do văn phòng khảo sát rồi đề xuất. Việc chọn đúng trường của , anh cũng không biết trước, thậm chí gần đây mới hay.

“Anh biết em có đã những lá thư cảm ơn, nhưng thực ra những thư văn phòng vốn giữ, anh cũng biết sớm hơn em vài ngày. Gần đây ông nội nghe nói tới chuyện này, anh mới bảo văn phòng sắp xếp lại, định cuối tuần mang về cho ông xem.”

“Bánh sừng bò và cà phê đen…” – anh khẽ thở dài – “Bây viên quán cà phê công ty trước từng làm quán cà phê trường học. anh ta thất nghiệp, anh mới cho anh ta qua đây làm. Vì Lâm Ngộ từng làm thêm , anh ta còn nhớ , nhớ luôn sở thích của .”

“Anh có lẽ hôm thái độ không tốt khiến em hiểu lầm, nhưng sự là người quá khứ, một người liên quan gì đến chúng ta, thậm chí là kẻ không hề quan trọng.”

“Lục …”

“Nhiễm Nhiễm”, anh dừng xe, ngắt lời tôi, “đừng vội từ chối anh, nghe anh nói hết đã.”

“Đêm qua anh đêm, cuộc này, anh thực sự đã làm chưa tốt, nhưng anh có thay đổi.

“Biết sai rồi sửa, phải vẫn cho anh một cơ hội sao?”

17

Mãi đến khi đến buổi tiệc rượu, tôi vẫn còn có chút hoang mang.

khi lễ phép chào hỏi vài vị phu , tôi muốn ra ngoài hít thở, đi ra ban công.

Không ngờ lại gặp một người quen .

Là Đường Sâm, thanh mai trúc mã của tôi.

Tôi bước lại gần.

“Ơ, đây phải là vị Lục phu hoàn hảo mà ai cũng khen ngợi sao?” Anh ta nhướng mày cười, “Lâu rồi không gặp.”

Cái miệng là khiến người ta khó chịu.

“Anh dạo này thế ?” Tôi biết, anh ta là con riêng họ Đường, ngoái còn vì đánh nhau mà bị bắt tạm giam, tình cảnh họ Đường cũng tốt đẹp gì.

“Khá ổn.” Anh ta móc ra điếu , đưa cho tôi: “Một điếu?”

Tôi do dự một chút, “Thôi vậy.”

“Cai rồi à?”

may bị chụp lại thì còn phải đi xử lý quan hệ công chúng.”

“Xì, chán chết.” Anh ta ra khoảng rừng lớn ngoài ban công: “Nếu có ai trốn chụp hình, em tin không, anh nuốt hết cánh rừng này cho em?”

Tôi phì cười, lòng cũng có chút buồn bực: “Thôi, cho em một điếu đi.”

“Đúng rồi, vừa nãy em như vậy, anh còn tưởng em bị trầm cảm rồi chứ.”

Tôi mỉm cười: “Anh dạo này vẫn chưa có việc làm sao?”

Anh ta hờ hững ừ một tiếng.

“Đường Sâm, anh có muốn cân nhắc về làm cho công ty nhỏ của em không?” Tôi biết, anh ra luôn có thiên phú về thiết kế.

“Hả? Gì vậy? Lục phu cũng cần ra ngoài làm việc rồi à?” Anh ta nhướng mày.

Tôi lười đôi co, lấy điện thoại gửi thông tin công ty cho anh ta.

“Công ty đang giai đoạn khởi động lại, lương không cao, nhưng em hy vọng anh sẽ đến.”

“Biết rồi.” Anh ta móc tai, ánh mắt lại bất chợt lướt qua tôi, về phía cửa.

Tôi quay lại, là Lục .

Phản ứng tiên của tôi là muốn dập điếu .

Anh không , cũng ghét mùi .

Anh đi tới, cau mày Đường Sâm, rồi lại tôi.

“Sao lại học rồi, không tốt cho sức khỏe.” Anh nhẹ giọng.

Đường Sâm tôi, rồi lại Lục .

“Anh không biết biết à?” Đường Sâm bỗng lên tiếng, “ từ trước rồi .”

Lục sững người.

“Anh bạn”, anh ta bước lên, cười vỗ vai Lục , “Hai người kết được 5 rồi nhỉ? Vợ anh là người thế , lẽ anh còn không hiểu bằng tôi sao?”

18

Đường Sâm đi rồi, để lại gương mặt đen thui của Lục và… tôi.

“Chuyện ”, tôi đau , “anh đừng hiểu lầm, em không cố ý giấu anh. là lúc mới kết phải học cách đối phó với các phu , còn có truyền thông nữa. Thỉnh thoảng áp lực quá lớn, sợ nói sai, đêm không ngủ nổi… khi một mình thì có một chút…”

Kết quả là khi giải thích xong, sắc mặt anh càng tệ hơn.

một chút, tôi lại bổ sung: “Vừa rồi em và Đường Sâm đã xem qua rồi, sẽ không có ai lén chụp ảnh, anh không cần lo vấn đề quan hệ công chúng.”

“Em anh lo lắng, là vì sợ có người chụp được cảnh em sao?” Anh đột nhiên nói.

Tôi ngẩn người.

Không phải sao?

Anh thở dài: “Nhiễm Nhiễm, anh đã khiến em thất vọng nhiều lắm, đúng không?”

Tôi im lặng, sự không biết phải trả lời thế .

Thất vọng sao?

Tất nhiên là có.

Ngày xưa đã từng mong đợi bao nhiêu, thì thất vọng bấy nhiêu.

Nhưng thất vọng nhiều rồi, cũng thành thói quen.

đã quyết tâm ly , còn nói mấy lời trách móc này thì có ích gì?

Tôi lắc : “Không có đâu, hơn nữa bây xã giao em cũng không áp lực gì, cũng mấy…”

“Vậy thì áp lực của em có nói với Đường Sâm, nhưng không nói với anh sao?”

Tôi sững người.

Nếu phải nói thì…

“Cái gì cũng có nói sao?” Tôi hỏi.

Tùy chỉnh
Danh sách chương