Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“ thấy rồi, vị trí để trống, nên ngồi lát thôi.”
“Sơ Bạch, anh đừng như , nhiều người đang đấy.”
Cô cố làm nũng như trước đây.
“Fan meeting sắp bắt rồi, chẳng chúng đã nói…”
“ nói đồng ý cùng khi nào?”
Bùi Sơ Bạch ngắt lời cô .
Chung Thi Linh hoàn toàn cứng đờ.
Hốc mắt cô lập tức đỏ lên.
“Chiều nay anh rõ ràng còn mua trà sữa .”
“Trước đây anh chưa đối xử như .”
“ vì Chi không? lại nói xấu anh không?”
Bùi Sơ Bạch nhíu mày.
“Cô không .”
“Cô chưa .”
Câu vừa thốt , chính anh ngẩn người.
Đúng .
Chi chưa nói xấu Chung Thi Linh.
dù Chung Thi Linh đến khác khiêu khích cô.
dù tất người hiểu lầm cô.
dù cô chịu nhiều ấm ức như .
Cô lặng lẽ nhẫn nhịn.
Trước đây anh rằng đó là hiểu chuyện.
Bây giờ anh mới nhận , lẽ đó không hiểu chuyện.
Mà là thất vọng đến cực điểm, ngay giải thích chẳng buồn giải thích nữa.
Trong văn phòng, người vì muốn làm dịu bầu không khí mà cố cười, nói:
“Tổng giám đốc Bùi, Thi Linh quan tâm anh thôi.”
“ Chi nghỉ việc thì nghỉ việc, nói thế nào cô là nhân viên bình thường.”
“Làm sao quan trọng bằng việc xem fan meeting Thi Linh được?”
người khác hùa theo:
“Đúng , Tổng giám đốc Bùi, fan meeting sắp bắt rồi.”
“Anh và bà chủ mau , đừng để lỡ buổi hẹn của chồng.”
Hai chữ chồng rơi xuống.
Sắc mặt Bùi Sơ Bạch lập tức thay đổi.
Anh chậm rãi quay , người vừa nói.
“Cậu nói ai là ?”
Người kia sững .
Văn phòng yên tĩnh như chết.
Cơ thể Chung Thi Linh cứng lại.
Bùi Sơ Bạch hỏi chữ :
“Ai nói cậu, Chung Thi Linh là ?”
Không ai dám nói chuyện.
Những người ban nãy còn vây quanh lấy lòng Chung Thi Linh, người đều cúi xuống.
Ánh mắt Bùi Sơ Bạch như dao quét qua.
“Nói.”
Cuối cùng, đồng nghiệp lắp bắp mở miệng:
“Trong công ty… trong công ty đều đồn như .”
“Cô Chung là do anh đích thân đưa đến công ty, anh còn bảo Chi chăm sóc cô .”
“ vị trí giám đốc, rõ ràng người đều biết Chi phù hợp hơn, nhưng cuối cùng vẫn giao cô Chung.”
“ nên chúng cứ tưởng…”
Giọng cậu càng lúc càng nhỏ.
“Tưởng cô Chung mới là bà chủ.”
Sắc mặt Bùi Sơ Bạch tái chút.
Người đó lại bổ sung câu:
“ người còn nói, Chi là không tranh nổi bà chủ, nên mới nản lòng nghỉ việc.”
Câu như cú đập mạnh, giáng thẳng xuống Bùi Sơ Bạch.
Anh đứng đó, bỗng chút không thở nổi.
Không tranh nổi bà chủ.
Nản lòng.
Hóa ở nơi anh không thấy, Chi vẫn luôn bị bàn tán như .
Hóa cái gọi là “công tư phân minh” của anh, trong mắt người khác, chính là phủ nhận thân phận của cô.
Hóa mỗi anh thiên vị Chung Thi Linh, đều biến thành cái tát đánh lên mặt Chi.
Bùi Sơ Bạch hé miệng, giọng mà hơi khàn .
“Không .”
“ không cô .”
Anh tất người, giống như đang giải thích, lại giống như đang nói chính mình nghe.
“ là Chi.”
“Chung Thi Linh là bạn .”
văn phòng hoàn toàn yên lặng.
Tất người đều khiếp sợ ngẩng .
Máu trên mặt Chung Thi Linh lập tức rút sạch.
Cô khó tin Bùi Sơ Bạch.
“Sơ Bạch…”
“ là bạn?”
Giọng cô run lên.
“Bây giờ anh nói là bạn?”
Bùi Sơ Bạch không trả lời.
Bởi vì ngay chính anh không nói rõ được.
Nếu là bạn, tại sao anh đến khác vượt giới hạn?
Tại sao biết rõ Chung Thi Linh sẽ khiến Chi khó xử, anh vẫn dung túng cô đến gần?