Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Văn án:

ly hôn, tôi và anh trai vì thế mười không .

Ngày chuyển trường về nước, tôi hí hửng chạy đi tìm anh.

anh không còn giống cưng chiều tôi như , phản ứng lúc nào cũng nhàn nhạt.

Vì muốn kéo gần khoảng cách, ngày nào tôi cũng cố gắng làm nũng, còn bám lấy anh đòi kể chuyện khi ngủ.

Thỉnh thoảng lộ bản tính, còn leo lên đầu anh tác oai tác quái.

Cho đến khi quẹt thẻ đến cháy túi, tôi mới phát hiện…

Mình nhầm người rồi.

Người này… lại còn là kẻ thù không đội trời chung của anh trai tôi.

Trong đêm đó, tôi vội vàng thu dọn hành lý, run run nhắn tin dò :

“Không còn dựa dẫm vào anh trai coi là trưởng thành không?”

kia im lặng vài giây…

tính là ngoại tình.”

Chương 1

Lúc ly hôn, mọi chuyện làm ầm ĩ đến khó coi.

riêng vụ kiện ly hôn thôi kéo dài suốt hai .

Cuối cùng, tòa phán tôi theo ra nước ngoài, còn anh trai ở lại trong nước với .

đó, tôi và anh mười không , hoàn toàn mất liên lạc.

Cho đến khi tôi giấu , lén đăng ký chương trình trao của một trường đại học trong nước.

Vừa đặt chân xuống thành phố Kinh, tôi tức chạy thẳng đến khoa Vật lý của đại học A.

Tôi mấy người ở đó xem họ có biết Lộ Bùi Trạch không.

Ai nấy đều lắc đầu, trong mắt còn mang theo chút thương hại.

Tôi thấy khó hiểu vô cùng.

Cuối cùng tôi chặn một nam sinh đeo kính cửa giảng đường lại.

“Bạn ơi, cho mình bạn có biết Lộ Bùi Trạch không? Lộ Bùi Trạch khoa Vật lý ấy.”

Biểu cảm của cậu ta tức trở nên rất vi diệu.

Cậu ta đ.á.n.h giá tôi trên xuống dưới, rồi hạ giọng :

“Bạn cũng đến tỏ tình à?”

“Haizz, mình khuyên mấy bạn nữ như bạn nên bỏ cuộc sớm đi.”

Cậu ta dừng một chút, như đang cân nhắc ngữ.

“Người như Lộ Bùi Trạch ấy… tính khá lạnh lùng, không thích nói chuyện.”

“Hôm qua còn có một cô khóc lóc chạy đi đấy.”

Tôi sững người, theo bản năng phản bác:

“Ít nói?”

“Lạnh lùng?”

Rõ ràng anh tôi hoạt bát nhất, suốt ngày leo cây, nghịch bẩn.

Có lần còn nói nhiều đến ép cậu bạn cùng bàn tự kỷ phải giơ tay phát biểu.

Đúng vậy, cậu bé đó xin chỗ.

mười không , tính cách thay một chút cũng là bình thường.

Cậu bạn kia còn định nói đó, bỗng giơ tay ra sau lưng tôi:

“Ê, người kia kìa.”

Tôi quay người lại.

Một nam sinh cao ráo đang đi cuối hành lang tới.

Anh mặc một chiếc hoodie đen rộng đơn giản, vẫn không che vóc dáng vai rộng eo thon.

Sống mũi cao, dưới mắt có một nốt ruồi lệ, khiến đôi mắt phượng dài hẹp càng thêm có thần.

Tôi tức vứt hết mọi lo lắng vừa rồi ra sau đầu.

Đẹp trai quá!!!

Giống hệt tưởng tượng của tôi!

Không phải anh tôi còn ai !

Tôi kích động hét lên, lao thẳng về phía anh.

“Anh!!!”

Tôi lao vào lòng anh, ôm c.h.ặ.t eo, vùi mặt vào n.g.ự.c anh, nước mắt nước mũi bôi đầy áo anh.

Mùi trên người anh dễ chịu đến c.h.ế.t, hương xà phòng nhè nhẹ pha chút mát lạnh của gỗ thông, hoàn toàn khác với mùi sữa pha lẫn mùi nghịch bẩn .

Trời ơi, đúng là anh trai trong mộng của tôi!

Cả hành lang im lặng đúng giây.

Tôi cảm người trong lòng cứng đờ, cơ bắp căng lên.

Mấy người đi ngang qua đều trố mắt , sách trong tay rơi cả xuống đất.

Không khí lặng đi vài giây.

Nam sinh giơ tay lên, ngón tay thon dài chống vào trán tôi, không nặng không nhẹ đẩy tôi ra.

Tôi bị ép phải ngẩng đầu lên, đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm kia.

Anh cúi mắt tôi, hơi nhíu mày:

“Cô là ai?”

Tôi càng khóc dữ hơn, lại nhào vào ôm lấy eo anh không chịu buông, bám dính như gấu koala:

“Em là em gái ruột của anh !! Anh không ra em sao?!”

Một nam sinh tóc nhuộm nâu nhạt cạnh trợn to mắt:

“Anh Lộ, chú dì ghê thật, lớn tuổi vậy rồi còn sinh thêm em gái cho anh…”

Lộ Bùi Trạch liếc cậu ta một không biểu cảm.

Cậu tóc nâu tức im bặt, còn làm động tác kéo khóa miệng.

Sau đó anh lại cúi đầu tôi, giọng nhàn nhạt:

“Em gái, tôi không quen cô.”

“Cô nhầm người rồi.”

Tôi sốt ruột, túm tay áo anh lắc:

“Anh tên Lộ Bùi Trạch đúng không?”

Anh chần chừ gật đầu.

“Vậy em không nhầm đâu.”

Tôi bĩu môi, tủi thân nói:

mới mười không , anh cũng không thể quên em nhanh như vậy chứ, hu hu… em cãi nhau với , nước ngoài chạy về tìm anh, anh không thể mặc kệ em , giờ em không tiền không nhà, anh không em em còn nước ngủ ngoài đường thôi…”

Tôi nói một hơi xong, tôi ngước mắt anh đầy mong chờ.

Cậu tóc nâu muốn nói lại thôi:

“Vậy là bạn đến tìm anh trai thất lạc nhiều ? Anh trai đó cũng tên Lộ Bùi Trạch à?”

“Cũng… là sao?”

Tôi khó hiểu .

còn chưa kịp nghĩ kỹ bị cắt ngang.

Lộ Bùi Trạch như thể nghĩ ra chuyện đó rất thú vị, khóe môi chậm rãi cong lên.

Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, giọng bỗng trở nên dịu đi:

“Ừ, vừa rồi là anh sai.”

“Anh đưa em về nhà.”

Tôi cảm động đến muốn khóc.

Hoàn toàn chìm trong niềm vui lại anh trai.

Không hề để ý cậu tóc nâu cạnh vừa định nói bị anh đá một vào bắp chân.

“Ơ, đệt, đau…”

Lộ Bùi Trạch mặt không sắc kéo vali của tôi, nghiêng đầu :

“Theo anh.”

“Anh đưa em về nhà.”

Suốt dọc đường, miệng tôi không ngừng nói.

“Anh còn nhớ không, anh dẫn em trèo cây táo sau khu chung cư, em ngã xuống gãy mất một chiếc răng cửa, anh sợ đến mặt trắng bệch, cõng em chạy mấy trạm xe mới tới bệnh viện…”

“Ừ.”

“Còn còn , có lần mua một túi vải lớn, anh nói muốn thi xem ai bóc nhanh hơn, kết quả anh bóc hết rồi nhét vào miệng em, bản thân không ăn quả nào…”

“Ừ.”

“Còn ! máy bay giấy anh gấp cho em, trên cánh vẽ hai người, anh nói người to là anh, người là em, bay đi đâu cũng ở nhau…”

“Ừ.”

Anh đáp rất hờ hững, thỉnh thoảng nghiêng đầu tôi một , như nghe cũng như không.

Tôi dần im lặng.

Trong lòng bỗng thấy hơi chua chua.

, anh coi tôi như nữ hoàng, chuyện cũng nghe theo.

Còn bây giờ tôi líu lo nói cả buổi, anh đến thêm một câu cũng lười đáp.

Thay rồi… thật sự thay rồi.

không sao.

Tôi âm thầm siết c.h.ặ.t t.a.y.

Chẳng qua là xa cách một chút thôi .

Sớm muộn tôi cũng sẽ dùng nhiệt tình của mình làm anh trở lại.

Xe chạy khoảng bốn mươi phút rồi dừng một căn biệt thự độc .

Lộ Bùi Trạch giúp tôi lấy vali cốp xe xuống, đi thẳng vào .

Tôi vội vàng theo sau.

vừa bước vào cửa sững lại.

Nhà quá lớn.

Lớn đến … trống trải.

Trong phòng khách ngoài đồ nội thất cần thiết ra gần như không có bất kỳ trang trí nào, lạnh lẽo đến ngay cả rèm cửa cũng là màu xám đậm thống nhất, không có chút hơi ấm.

Một ông quản gia tóc bạc bước tới, cười hiền lành lấy túi trong tay tôi:

“Đây là tiểu thư phải không? Thiếu gia dặn rồi, phòng chuẩn bị xong cho cô, ở tầng hai, phòng đầu tiên phải.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.