Kiếp trước, tôi vô tình nhặt một tờ giấy đỏ dưới đất, cứ ngỡ là rác.
Không ngờ, chính tờ giấy đó đã ép tôi ký khế ước với Diêm Vương Tiêu Thừa, trở thành Diêm Vương phu nhân.
Nhưng người mà hắn yêu sâu đậm nhất… lại là em gái tôi, Trương Mạn.
Nó sống thọ đến 99 tuổi, lấy ba đời chồng, sinh sáu người con.
Mỗi lần em gái có cử chỉ thân mật với ai, Tiêu Thừa liền trút giận lên tôi, ném tôi xuống mười tám tầng địa ngục, cho nếm đủ hình phạt khốc liệt nhất.
“Chỉ tại ngươi nhặt khế ước! Khiến ta phải trơ mắt nhìn người ta yêu gả cho kẻ khác, sinh con cho hắn!”
Chín mươi chín năm, em gái tôi sống sung túc ở nhân gian, còn tôi thì gào khóc giữa địa ngục không ngày tận.
Chỉ đến khi nó hết thọ mệnh, hồn rơi xuống địa phủ, tôi mới được giải thoát bằng một cái c/h/ết gọn gàng mà Tiêu Thừa ban cho.
Chỉ vì… không muốn người yêu mình ghen.
Mở mắt ra, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, đúng vào ngày định mệnh năm đó, ngày tôi nhặt tờ giấy đỏ.
Nhưng lần này, tôi sẽ không ngu ngốc lặp lại sai lầm cũ.
Chỉ là không ngờ… em gái tôi lại giành nhặt tờ giấy ấy.