Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

5.

Từ trước đến nay, Bùi Dực việc luôn dứt khoát, không bao dây dưa.

Chỉ riêng lần , hắn lại dây dưa gây khó dễ cho ta chỉ ép ta phải đối mặt với hắn.

Ta bảo ở lại trong xe, còn mình đi đến trước cỗ xe của hắn.

Trong khoang xe rộng rãi, sáng sủa, Bùi Dực ngồi ngay ngắn, tựa như sớm đoán được ta nhất định sẽ tới.

Chỉ mới mấy canh không gặp, mà sắc mặt hắn tái nhợt, chẳng rõ bệnh thật hay mệt mỏi.

Ta khom người hành lễ, giọng vẫn kính:

“Dân nữ vấn an đại nhân.”

Hắn ta hồi lâu, sau phất tay ra hiệu ngồi xuống, khóe môi khẽ cong, cười lạnh:

“Gấp gặp tình lang thế sao?”

Ta ngẩng , đối diện ánh mắt vừa uất hận xen lẫn nhẫn nhịn của hắn, bình tĩnh đáp:

“Vâng. Nếu đại nhân khoan dung, dân nữ cảm kích vô .”

Bùi Dực ta thật sâu, bỗng bật cười:

Trinh, nàng vẫn chẳng nói dối. Nàng không, mỗi lần nàng nói dối đều thích xoay xoay ngón tay? Khi xưa nàng ốm, không chịu uống thuốc, cũng dối ta như thế.”

Ta chẳng còn tâm trí mà bận lòng chuyện hắn vạch trần, cũng chẳng hắn khơi lại chuyện cũ.

Lòng ta nguội lạnh, từng tầng từng lớp oán hận bị dồn nén lại trào dâng

Giọng ta khàn khàn, mang theo chua xót:

“Bùi Dực, ta thật chẳng hiểu nổi, vì sao ngươi không chịu buông tha cho ta. Ta chẳng còn gì nữa .”

Nụ cười trên mặt hắn chợt tắt, chỉ sững sờ ta.

Ta gắng gượng nói tiếp:

“Lần ta kinh… thật sự chỉ vì Vận…”

“Vậy còn trước kia thì sao?” Bùi Dực cắt lời, ánh mắt mong chờ:

“Nàng không hận ta? Nàng không vì sao ư? Dù sao năm , chúng ta từng yêu nhau đến thế cơ mà.”

“Yêu nhau?” ta lặp lại, như nhẩm lại một từ sớm hoen rỉ.

Ta khẽ cười, cay đắng:

“Ta, kẻ chẳng còn gì trong tay, còn buông bỏ quá khứ. Còn ngươi, quyền khuynh triều dã, vẫn còn bận lòng chuyện xưa sao?”

Ta thẳng vào hắn, gằn từng chữ:

“Thù hận chẳng khiến ta sống khá hơn, cũng chẳng cho ta yên lòng. Còn ‘tình yêu’ Bùi Dực, ngươi lừa bản thân đến mức chính mình cũng tin rồi sao?”

“Rầm!”

Âm thanh chát , Bùi Dực quét tay hất đổ án nhỏ trước mặt, rồi bất ngờ kéo mạnh tay ta, ép ta vào lòng.

“Vì sao không hận ta?” hắn khàn giọng gằn từng chữ:

“Dựa vào đâu mà không hận? Trong lòng nàng, ta thật chẳng có một chỗ sao? Ngay chút hận cũng không chịu cho ta ư?”

Nói rồi, mắt hắn đỏ hoe. Ta chỉ kịp nhận ra cổ tay mình như có thứ gì ấm nóng đang chảy, là má u từ tay Bùi Dực rỉ ra.

“Ngươi… bị thương rồi.” ta cất tiếng, định rút tay ra, nhưng lại hắn siết càng .

Bùi Dực cúi , giọng run run, như mất đi lý trí:

“Bàn trang điểm của nàng, mỗi ngày ta vẫn lau. Chậu hoa nhài nàng trồng, rụng một cánh ta cũng tiếc.”

“Vậy mà nàng, ngay một chút hận cũng không có… Nàng từng ta trong tim phải không?”

Bên ngoài, có người nghe tiếng động, vội lên tiếng:

“Ngu , hôm nay đại nhân loạn ở phủ Quốc công, bị Thánh thượng phạt ba mươi roi.”

“Ngài chịu xong liền đến tìm người… xin người rộng lòng thứ lỗi.”

Ta nghẹn uất:

“Cớ gì ta phải tha lỗi cho hắn!”

Trong cơn phẫn nộ, ta vung tay tát Bùi Dực thật mạnh.

Âm thanh giòn tan, khiến không gian bỗng lặng như tờ.

Bùi Dực buông ta ra, chốc lát ngẩn người, rồi chậm rãi nở nụ cười, nụ cười vừa đi ê n cuồng vừa đáng sợ:

“Nàng hận ta phải không? Vậy cứ đánh đi, đánh cho đến khi không hận nữa… Đến khi hết hận rồi, nàng có … yêu ta không?”

“Đồ đi ê n!” ta run rẩy:

“Sao hoàng thượng không đánh ế ngươi đi!”

Hắn cười khẽ:

“Cho dù có đánh ế ta… ta cũng phải đến tìm nàng…”

Khóe môi rỉ m á u, hắn nghiêng người, cố với tay ta, lẩm bẩm:

Trinh… hộp trang sức ta cất cho nàng, không còn chỗ chứa trâm ta nữa rồi…”

6.

Bùi Dực cưỡng ép mang ta đi.

Không phải đến phủ đệ Hoàng thượng ban cho hắn, mà lại tiểu viện khi xưa những ngày yên bình nhất ta và hắn từng sống.

Ta từng nghĩ, đời mình còn có quay lại đây.Ngang qua hành lang, chính là phòng của hai chúng ta.

Cửa sổ nhỏ vẫn hé mở, lộ bàn trang điểm bên trong.

Khi xưa, mỗi lần Bùi Dực chuẩn bị vào triều, đều đứng một lúc lâu, ngắm ta chải , cài trâm, vẽ mày.

Có khi còn thò người qua cửa, bảo ta chỉnh lại quan mão cho hắn.

Sau nhân lúc ta còn mải cười, hắn lại nghịch ngợm giật cành hải đường, hoa rơi lả tả khắp tóc áo ta, rồi cười lớn bỏ chạy.

Những chuyện ta tưởng quên từ lâu, chỉ cần thấy khung cửa ấy, đều ào ạt ùa .

Năm , thám hoa lang cười đến ý khí phong lưu .Còn nay, thủ phụ đại nhân, chẳng còn nụ cười ấy.

Thị bước vào dọn giường.

Ta vẫn chỉ một mực nghĩ cách rời đi, hẳn quay lại phủ Quốc công tìm cứu viện.

“Ngu ,” thị cúi nói:

“Đại nhân bị thương ngất xỉu, quản sự dặn nô nói đừng câu nệ lễ tiết, cứ coi như trước kia mà thôi.”

Ta chỉ hỏi một câu:

“Khi nào ta có đi?”

Thị khẽ cắn môi, khó xử:

“Nô … không rõ. Chỉ nghe nói là lệnh của trưởng công , bảo phải giữ ở đây.”

Nghe đến ba chữ trưởng công , tim ta lạnh buốt.

Bùi Dực, hắn định gì đây?

Lại như năm năm trước, dùng ta vật hi sinh đổi ân sủng công sao?

Khi ấy ta là thê của hắn, còn có bị đem ra đổi chác.

Còn bây ta chẳng là gì .

Hắn còn định cái gì của ta nữa? Là tính mạng ta sao?

Thị vội nói:

“Ngu chớ lo, trưởng công nay bị giam lỏng rồi.”

“Lệnh là do Hoàng hậu chuyển xuống, nói mời người vào dự thọ yến.”

Ta sững người.

Ta chỉ là dân thường, dự yến Hoàng hậu chẳng khác nào chui vào lưới.

Chuyến đi , e chẳng toàn mạng trở .

Suốt đời ta, những điều mong mỏi từng trọn vẹn:

Thuở nhỏ cầu phụ mẫu bình an, kết cục âm dương đôi ngả.

Thành thân, ước người nắm tay đến bạc lại bị nhẫn tâm ruồng bỏ.

đây chỉ mong sống yên ổn ở Yên Châu, lực sinh, thế mà vẫn bị giam hãm tại chốn , chẳng còn đường thoát.

7.

Ngày hôm sau, sau buổi nhập triều, Bùi Dực hồi phủ.

Ta ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, chẳng động đến đồ vật trong phòng.

Sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, song vẫn gượng cười, cố ra vẻ như thường:

“Ngày trước ta thường mơ thấy nàng ngồi chỗ , nay rốt cuộc cũng thành thật rồi.”

“Bao ta được thả?” ta hỏi thẳng.

Ánh mắt Bùi Dực chợt thoáng u ám, sau lại trở nên bình thản:

“Sao nàng vẫn dùng trâm gỗ thế? Trong hộp còn bao nhiêu trâm ta cho nàng, đều là loại nàng thích nhất…”

Ta cười nhạt:

“Bùi Dực, ta lớn lên trong , được dạy phải hiểu lễ nghĩa, những thủ đoạn trong ta cũng từng thấy qua.”

Ta thẳng vào hắn, lạnh giọng:

“Nếu ngươi dám ép ta vào , ta cũng dám liều tất .”

“Ta từng bị giam trong Chiếu ngục, trong chẳng có thứ gì ta từng thấy qua đâu.”

Nghe đến Chiếu ngục, sắc mặt Bùi Dực đổi hẳn, hắn cúi thật thấp, môi mím .

Bộ dáng hắn khi ấy, thật giống nam nhân dịu dàng năm xưa.

Nhưng ta hiểu rõ, mạng ta là do Thái hậu xin cho, là do chính ta dùng hết thảy cẩn trọng giữ .

Nếu có kẻ tước đi, có ế ta cũng liều mình.

Dù sao, ta chỉ còn cái mạng quèn, có gì mà sợ mất nữa?

Gương mặt Bùi Dực cuối cũng hiện ra vết nứt.

Hắn rút từ trong tay áo ra một bản tấu chương, đặt trước mặt ta:

Trinh, thỏ đường còn cắn người. Nàng tưởng phủ quốc công có động được đến ta sao?”

“Tấu chương Tống gia, đến tay Thánh thượng còn lọt vào ngự án.”

Ta siết bản tấu, hận thù hắn.

“Bùi Dực,” ta gằn giọng:

“Rốt cuộc ngươi gì?”

“Trên người ta còn gì đáng ngươi bày mưu tính kế như vậy đâu?”

Thoáng chốc, người hắn cứng đờ, giọng nghẹn ngào:

“Có lẽ… ta vẫn còn một chút vọng tưởng, nàng rồi sẽ quay bên ta.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương