Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

Nhưng cô ngốc , còn điều gì quan trọng hơn việc sót đâu?

Chỉ là cãi nhau thua người ta thôi mà.

Bọn chị sẽ em cãi thắng lại, thế đã đủ chưa?

Là một NPC truyện chuyên tám chuyện, bà thím miệng không có phanh, tôi cực kỳ ghét mấy chuyện người bị bắt nạt mà không ai lên tiếng.

“Em ơi, chị nói , có mấy đứa là cái loại trời sinh hèn! Không mắng một trận là nó tưởng mình dễ bắt nạt!”

“Cứ để tụi chị lo vụ cãi nhau, việc của em là nhớ: trên đời không có ai tụi chị không chửi lại được!”

“Con , con , già trẻ lớn bé gì cũng , tụi chị chỉ cần ngồi xuống, tháo giày, vỗ đùi cái bép, bảo đảm mấy đứa kia co rúm hết cả người!”

“Chị thề, từ nay không ai dám bắt nạt em nữa! Mắng người đâu có tốn tiền, vừa luyện giọng vừa vận động, em đừng ngại!”

Hội chị em thi nhau kể chiến tích oanh liệt thời trẻ, sợ Tô Tô đánh giá thấp khả năng “mồm miệng” của tụi tôi.

Tất nhiên, khi miệng nói không ngừng, tay tụi tôi cũng không rảnh rỗi.

Một người quét dọn lau .

Một người vào bếp nấu nướng hăng say.

Ba người còn lại thì… đã bày bàn mạt chược rồi vây quanh Tô Tô!

Tô Tô cầm bài trên tay, ánh mắt trống rỗng.

Đang ngơ ngác không biết đánh lá nào, thì điện thoại vang lên.

Là cuộc gọi từ anh Tô Tô.

Vừa bắt máy, giọng trách mắng đã vang lên chói tai:

“Tô Tô, dạo mày gan to đấy, dám nghỉ làm ? Vì mày mà công mất hợp đồng chục triệu, mày tính lấy gì đền?!”

Sắc mặt Tô Tô thoáng nhăn lại, ánh mắt từ trống rỗng chuyển sang u ám.

Ngay lúc đó, dòng bình luận mới hiện lên:

“Nếu hôm nay nữ chính không nghỉ làm thì đã bị sếp dâm ô rồi.”

“Rõ ràng là nữ phụ độc ác Tô Mạt làm hỏng kế hoạch, sao lại đổ lỗi lên nữ chính?”

truyện “giả – kim”, người chịu tổn thương mãi mãi là kim như Tô Tô.”

Tôi nheo mắt lại.

Đưa mặt lại gần điện thoại, bắt phản đòn:

“Công mất hợp đồng chục triệu chỉ vì Tô Tô nghỉ làm? Ý anh là toàn bộ công đều là phế vật, thiếu mỗi em tôi là sập hả?”

“Trời ơi, Tô Tô là tài đó! Không biết tụi anh trả em ấy bao nhiêu? Gì cơ? Ba ngàn , không bao ? chết mất!”

“Chỉ ba ngàn, mà anh đòi em ấy chịu trách nhiệm hợp đồng hàng chục triệu? Ghê gớm sao không đi tranh cử tổng thống Mỹ đi?”

Tô Tô ngẩn người nhìn tôi.

dây bên kia cũng im re.

“Cô là ai?! Tôi gọi cho Tô Tô, bảo cô ấy nghe máy!”

Tôi khẩy:

“Tôi là tổ tiên anh . Muốn gặp Tô Tô thì quỳ xuống lạy hai cái tôi xem thử tâm trạng thế nào đã.”

“Tô Tô! là cách cô được dạy dỗ đấy hả? Để người khác chửi cả anh ruột cô?”

Tôi phá lên :

“Anh ruột có đạo đức thì đã không cưng chiều đứa con nuôi giả tạo, suốt ngày chèn ép em ruột.”

“Cô không biết gì cả! Tô Tô từ nhỏ đã độc ác, giả tạo, tôi chịu nhận cô ấy làm em đã là ban ơn rồi!”

Tôi nhổ mạnh một cái – suýt nữa thì xuyên màn hình điện thoại:

“Một thằng ngu hợp đồng còn không ký nổi mà đòi phán xét người khác? Lo mà xem lại cái bản mặt mình trước đi!”

“Nếu muốn Tô Tô xử lý kế hoạch, thì làm ơn dùng thái độ cầu đúng mực, đừng có lên mặt kiểu đó!”

“Tôi mặc kệ cái ‘em giả’ của anh nhồi gì vào anh, nhưng anh đừng bao giờ gọi lại nữa! Tô Tô từ nay không cần người anh như anh nữa!”

“Mới từng tuổi thì bị gì mà gọi là bệnh nặng? Chị bị ung thư vú ba chục năm nay mà vẫn nhăn răng đấy thôi!”

xong rồi thì quảng trường nhảy múa tụi chị. Nói cho mà biết, ung thư sợ nhất là người vui vẻ đấy!”

“Con , từ nay theo tụi dì, tụi mợ, tụi bác… bảo đảm mỗi ngày đều như trúng số!”

Tô Tô vừa , vừa rưng rưng nước mắt.

Tôi hiểu… cô ấy thiếu tình thương.

Vừa hay – chúng tôi, một hội chị em nhiều chuyện nhưng giàu lòng yêu thương – có dư cả đống tình cảm, lúc nào cũng có thể bù đắp cho cô ấy!

Hôm .

Tôi cùng dì Lưu đưa Tô Tô tới bệnh viện.

Y như lời bình luận đã nói, Tô Tô bị ung thư giai đoạn cuối.

mổ cắt bỏ khối u, rồi xạ trị, hóa trị – một quá trình chống chọi dài dằng dặc.

Tôi hỏi bác sĩ: “Cô ấy còn được bao lâu?”

Bác sĩ nói:

“Chỉ cần điều trị đúng cách, vượt qua được năm tiên là mấu chốt. đó thêm 10 – 20 năm cũng không không thể.”

Nghe xong tôi mừng húm, kéo Tô Tô đi đóng tiền nhập viện, làm phẫu thuật.

Nhưng Tô Tô lại ngập ngừng.

“Em… không có tiền. Điều trị lâu dài tốn kém lắm… hay là… thôi .”

Ngay lập tức, bình luận hiện lên:

“Bố mẹ nữ chính rất giàu, anh giàu, chồng cũng giàu, chỉ có mình cô ấy là nghèo!”

“Nữ chính từng nghĩ chuyện mở lời họ tiền chữa bệnh, nhưng do hiểu lầm chồng chất, ai cũng mặc kệ cô ấy chết.”

truyện “ kim – giả”, người bị tổn thương mãi mãi kim như Tô Tô.”

Tôi trầm ngâm vài giây.

đó quay sang dì Lưu:

“Dì gọi người tôi một tay.”

Dì Lưu tròn mắt: “Gọi người làm gì? Cướp ngân hàng ?”

Tôi phất tay: “Đi đòi tiền!”

Tô Tô còn chần chừ. Nhưng cuối cùng, cũng bị tụi tôi thuyết phục kéo thẳng họ Tô.

Vừa bước vào cửa.

Dì Lưu chị Trương lăn đùng xuống sàn, cởi giày, rõ ràng ám chỉ:

“Không có tiền? Không đi!”

Bác Tống và dì Lý ngồi xuống ghế gấp mang từ , không quên lấy túi hạt dưa, đậu phộng, đồ uống – xếp hàng ngay ngắn như chuẩn bị xem kịch.

Còn tôi và hai “chiến thần khẩu nghiệp” khác đứng cạnh Tô Tô, đối mặt trực diện kẻ cần đấu khẩu hôm nay:

Bố bà Tô Tô, một cô việc và một tài xế.

Nghe chúng tôi tới là để đòi tiền chữa bệnh, bà Tô Tô lập tức nhếch mép khinh bỉ.

Bà ta bảo người việc đem 2000 , chia cho mỗi người vài trăm như ban phát cho .

Chúng tôi không chỉ cảm thấy bị sỉ nhục, mà còn thấy rõ gương mặt khó xử của Tô Tô.

Không do dự, chúng tôi ném trả đống tiền đó.

Bà Tô Tô lạnh giọng:

“Tô Tô, con đi đâu kiếm mấy mụ thế? Cái mặt thì đòi hỏi cao, vài trăm không vừa lòng?”

“Mọi người không …” – Tô Tô chưa kịp nói hết, tôi đã nhẹ nhàng vỗ tay cô ấy, ánh mắt trấn an.

Rồi, cùng hội chị em, bật chế độ chiến đấu.

“Khụ khụ…” – Tôi hắng giọng một cái.

Hai tay chống hông, ngẩng cao , lấy hơi sâu rồi cất tiếng:

“Chúng tôi tới không , mà là để đòi lại công bằng cho Tô Tô!”

“Chúng tôi được biết: Tô Tô làm ở công họ Tô suốt 5 năm, chưa bao giờ được ký hợp đồng chính thức! Hỏi phòng nhân sự thì đổ cho chủ tịch không duyệt. Muốn nghỉ việc cũng không được duyệt. Suốt 5 năm, vẫn chỉ 3000 mỗi tháng!”

khi đó, ‘đứa con giả tạo’ kia – mới vào làm 3 tháng đã từ thực tập sinh lên làm trợ lý chủ tịch, 50.000 mỗi tháng! tôi hỏi, dựa vào cái gì? Là vị? Hay cố tình chèn ép con ruột?”

Ông Tô chau mày: “Đương nhiên không . Vì Tô Tô làm việc kém hơn Tô Mạt. Tôi giữ lại làm đã là ưu ái rồi.”

Tôi liền đưa một tập tài liệu do Tô Tô chuẩn bị từ trước, đặt trước mặt họ:

thì phiền hai người đọc kỹ tập .”

Mặt bà Tô biến sắc: “ là…”

Tôi đáp: “Là toàn bộ kế hoạch và phương án mà Tô Tô làm suốt 5 năm qua. khi con ông bà – Tô Thành Minh – suốt ngày lười nhác, thì Tô Tô mới là người âm thầm xử lý, ký được từng hợp đồng. Nhưng phần thưởng lại bị Tô Thành Minh và Tô Mạt cướp sạch!”

Ông Tô sững người, lắp bắp: “Không thể nào!”

Bà Tô nghiến răng: “Tô Tô! Con vì tiền mà nói dối trắng trợn như ? Thành Minh và Mạt Mạt sao có thể làm chuyện đó?”

Tô Tô nghe chỉ khổ.

Quả nhiên… Dù làm gì, mắt họ, cô vẫn sai.

Nhưng – hôm nay đã khác.

Vì tụi tôi có mặt ở rồi.

“Dù các người tin hay không, hôm nay chúng tôi để nói hai điều:

Một: Trả lại cho Tô Tô phần thưởng – tiền và hoa hồng – suốt 5 năm qua.

Hai: Viết giấy xác nhận nghỉ việc.

Và tuyệt đối không được ‘đâm lưng’ khi công khác gọi xác minh lý lịch!”

Ông Tô còn định biện minh:

“Chúng tôi không mức vô liêm sỉ thế, ai mà đi nói xấu lưng chứ…”

Tôi ngay lập tức mở đoạn ghi âm các công từ chối Tô Tô:

lỗi cô Tô, do kết quả xác minh không đạt nên bên tôi không thể nhận cô vào làm.”

“Rất tiếc, cô đã bị ngành phong sát.”

“Công chúng tôi không hợp tác người có tiền án hoặc lịch sử không minh bạch.”

Bố bà Tô á khẩu, không phản bác nổi.

Tôi tiếp tục:

“Tô Tô về họ Tô từ năm 10 tuổi. Trừ hai năm mỗi tháng có 800 tiền sinh hoạt, đó không còn xu nào. Tự mình làm thêm, tự học để vào đại học danh tiếng.”

“Còn Tô Mạt – học hành lẹt đẹt – mỗi tháng được 20.000 tiền tiêu, quần áo, túi xách, giày dép xếp đầy .”

“Yêu ghét vị là việc của bố mẹ. Nhưng đừng mong quỵt tiền công Tô Tô suốt 5 năm qua! Nếu không muốn lên tòa lao động – thì trả lại tất cả ngay!”

“Mày còn là họ Tô không hả? Đi lăn lộn đám mụ già rồi còn muốn kiện bố mẹ ruột tòa ?!” – bà Tô tức phát rồ.

Nói xong, bà ta vớ lấy ly nước hất thẳng vào người Tô Tô.

Tôi lập tức cầm gối ôm chắn lại.

Dì Lưu mắt tinh tay nhanh, không nói không rằng, ném vỏ hạt dưa vào mặt bà ta.

Chị Trương phản xạ cực nhanh, dứt khoát ôm cả ấm trà hất vào người bà Tô.

Còn mấy bà còn lại thì khỏi nói – không nể nang gì cả:

“Bà chửi ai là ‘mụ già’ hả? Bà nợ không trả còn lớn giọng được ?”

“Thương con con ranh giả mạo thì kệ bà, nhưng làm người thì cũng có tí tâm chứ!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.