Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6KzHVL4pTi

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

5

Lần này họ bắt đầu truyền rằng ta dùng sắc hầu người, bị Bùi Dực vắt kiệt rồi.

Chỉ sau một đêm, thoại bản đào sắc giữa ta và Bùi Dực đã lan khắp phố phường.

Thiên hạ mắng ta là gian thần, thậm chí còn lật cả thư qua lại giữa phụ thân ta và tiên đế khi nhau đ.á.n.h thiên hạ, moi chữ bắt nghĩa nói phụ thân ta có lòng mưu phản.

Lời biện bạch của phụ thân ta thì thẳng thừng vô :

“Ta có biết chữ đâu.”

Còn có kẻ giương cao cờ hiệu “thanh quân trắc”, đòi g.i.ế.c ta để cảnh tỉnh thế .

Bùi Dực phiền đến mức tu ừng ực t.h.u.ố.c giải hỏa, còn ta thì lúc nghỉ ngơi đọc kỹ thoại bản mới lò: 《Hoàng đế phong lưu và Thị lang xinh đẹp》.

Thoại bản này viết còn chi tiết hơn cả mấy chiêu tiểu tỳ bà dạy ta.

Đám chính địch này tốt thật, ngay cả cẩm nang “lấy sắc hầu vua” viết sẵn cho ta rồi.

Ta đọc đến hăng say chuẩn bị thực hành, vừa ngoảnh đầu đã thấy Bùi Dực vẻ mặt như mất hết sinh khí, ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ.

“Ngày tuyết rơi đúng là thích hợp để .”

Ta không đồng ý: “Sao ngài chứ? Tuổi này của ngài sao nổi?”

Trời tuyết, trời mưa, đạo rơi, tất cả đều không !

lời ta còn chưa dứt thì bên cạnh đã vang tiếng ngáy.

Ta rút kim bạc định châm vào huyệt Bách Hội của phu t.ử thì bị Bùi Dực ngăn lại.

“Thượng thư Bộ Lại đã năm mươi tư rồi, mấy ngày nay thức đến mức đường sinh mệnh ngắn đi một đoạn.”

10

Bùi Dực gõ búa kết luận:

“Đều nghỉ ngơi đi, đừng còn chưa đợi ám sát đã tự mình hao đèn cạn dầu.”

Bùi Dực nói đúng, ta ngã đầu xuống là ngay.

Tỉnh dậy thì trong điện không còn một ai.

Tiểu nội thị rót trà cho ta nói bệ hạ đang ở hành cung rửa thay y phục.

Ta mệt đến thế này, thì đi giải lao.

Không , ta đi xem.

Nhờ dạo gần đây ta ăn ăn, uống uống với Bùi Dực, dọc đường thông suốt không ai cản.

Bùi Dực nghiêm túc, ta nhìn còn nghiêm túc hơn cả .

Vừa hay đúng lúc Bùi Dực trong bồn nước đứng dậy.

Chỉ liếc một , ta đã quay phắt mặt đi:

“Xấu quá…”

Ta chẳng buồn để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Bùi Dực, quay đầu chạy thẳng sang viện của phụ thân ta, nói với ông rằng ta không ” nữa.

“Thứ xấu quá.”

Phụ thân ta phun một ngụm trà như phun cầu vồng:

“Con sao biết nó xấu?!!!!!”

Miệng ta nhanh hơn não: “Hôm nay con thấy ‘ ’ của bệ hạ rồi.”

Phụ thân ta: ?

“Tổ tông ơi! Cả tam tộc ta đừng hòng chạy!”

Phụ thân ta kẹp lấy ta chạy thẳng đến điện Cần Chính, đè ta quỳ ngoài điện cầu bệ hạ khai ân.

đầu tiên sau khi Bùi Dực triệu kiến đã trực tiếp phụ thân ta sững sờ.

Bởi vì Bùi Dực nói, đã sớm biết ta là nữ .

Phụ thân ta suýt nữa thì tắt thở:

“Bệ hạ biết khi nào?”

Ta lập tức khẳng định anh minh thần võ của Bùi Dực, chủ yếu là lúc ta vào kinh, đã điều tra ta sạch sẽ đầu đến chân.

Rồi tiện thể nêu bật mấy tấm lòng trung thành của ta.

Phụ thân ta nói nghe không lắm.

Ta bất lực xoa trán:

“Đêm ở Khinh Âm Lâu! Lần trốn trong tủ ! Trong tủ tối om, không có ai giám sát!”

Phụ thân ta hỏi bệ hạ đã biết như vẫn thăng quan cho ta?

Ta gật đầu, nói vì ta giỏi hơn đám có ‘ gốc’ kia.

Còn Bùi Dực thì nói vì ta khôn lanh.

Âm hiểm hơn ta thì không khôn lanh bằng ta, khôn lanh hơn ta thì không âm hiểm bằng ta.

Quan trọng nhất là cả triều văn võ không ai mặt dày bằng ta.

Ta giơ ngón :

sáng biết người.”

sắc mặt Bùi Dực chợt đổi:

nói đi nói lại, ái xem xong rồi… chạy luôn à?”

11

Ta nói, nếu bệ hạ cảm thấy mình bị thiệt, thì có thể đi xem phụ thân ta .

Phụ thân ta nói xong “như không hay lắm” thì liền lăn tròn rời khỏi điện Cần Chính.

Bùi Dực nói sẽ cho ta xem thứ hay ho hơn.

Ta: “Không xem.”

Bùi Dực mặt mày như đã nhìn thấu hồng trần, ngăn tối rút một quyển sổ đặt trước mặt ta.

Ta lật xem suốt nửa đêm, xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Cho đến khi Bùi Dực đặt bữa khuya bên tay ta, ta mới ngẩng đầu :

“Bệ hạ, cao nào đã biên soạn quyển quyền thuật này ?”

Người này tâm cơ e là còn sâu hơn ta.

Ngòi bút đẫm m.á.u quyền lực, từng nét từng nét đều như xuyên thủng mặt giấy.

Ta tìm cơ hội g.i.ế.c c.h.ế.t mới .

Bùi Dực rũ hàng mi dài, giọng bi thương:

“Quyển sách này là do tiên đế viết khi lâm bệnh nặng.”

Ta thu lại mấy phần sát ý, hỏi:

“Bệ hạ, thần có thật không là huynh đệ tỷ muội thất lạc nhiều năm của người sao?”

Bùi Dực nói tiên đế chỉ sinh có một mình .

Ta khá là tiếc nuối.

Yết hầu Bùi Dực khẽ động:

“Sau khi tiên đế băng hà, Tể tướng độc quyền triều chính, người bên cạnh có thể dùng ít.”

có lòng hoàn thành di nguyện của tiên đế, lực bất tòng tâm.”

Bùi Dực rũ , tựa như pho ngọc ngâm trong ánh nến, cả người khó giấu vẻ bi.

Ta gật đầu tỏ ý :

“Cho nên bệ hạ giả mạo bút tích của tiên đế, lợi dụng tâm ham lập công của thần?”

Trong Bùi Dực còn chưa kịp thu lại ánh nước lấp lánh.

không ái có ý gì.”

“Phụ thân thần nói rõ tính tình của tiên đế, trong từng chữ này nhắc tới Chu tướng, đến một c.h.ử.i không có!”

Phụ thân ta từng nói chữ là do tiên đế dạy ông.

bây giờ phụ thân ta còn viết ‘vạn thế thiên thu’ thành ‘vạn hồng thiên thu’ kia kìa!

Sao, tiên đế bỗng dưng hóa thân thành văn không mang theo phụ thân ta?

Chẳng qua Bùi Dực thấy dạo gần đây ở cạnh ta thanh danh không tốt, lại mạnh tay cải chính thì ảnh hưởng hiền danh thôi.

trước đúng là thời cơ tốt để ta thể hiện sự bao dung và thấu .

Ta ho khan hai tiếng:

“Thần bệ hạ bất mãn việc Tể tướng một độc đại, gặp việc thì che giấu, chuyên quyền độc đoán.”

“Nếu bệ hạ minh quân, thì cả thần sẽ đao trong tay bệ hạ, vì bệ hạ phá cục.”

Ta vừa dứt lời, vành Bùi Dực càng đỏ hơn.

Hừ, nhan sắc.

Âm mưu của nam .

tiếp theo hẳn là kiểu “quân thần đồng lòng vượt qua gian nan” chứ gì?

Bùi Dực liếc nhìn hai nắm tay ta đang siết chặt:

“Ái giẫm chân rồi.”

“Còn nữa, thấy hôm ngươi lén lấy một khối kim bài miễn t.ử trong quốc khố.”

quên nói cho ái biết, trên kim bài khắc tên Vệ Quốc Công, ái không dùng đâu.”

12

Không còn cách nào khác, ta sốt ruột lắm rồi.

Bùi Dực rảnh rỗi bấm quẻ một lần, nói là đại hung.

Ta đã bảo , dạo này tấu chương đàn hặc ta chất cao còn hơn cả phụ thân ta.

Trong triều có người khuyên Bùi Dực ban rượu độc cho ta, có kẻ nói nên xử cực hình, có kẻ bảo ít nhất hãy để ta toàn thây, thậm chí còn có người đề nghị thiên đao vạn quả.

Ngoài còn có tin đồn lan truyền rằng Bùi Dực không con ruột của tiên đế.

Khi cả triều loạn như nồi cháo,

Bùi Dực lại thăng ta Hộ bộ Thượng thư, đồng thời phong Tể tướng Hộ Quốc Công.

Bùi Dực nói: mục đích chính thì đường đi mới chính.

ta chẳng nghe lọt tai.

Bởi ta đang cảm khái rằng mặc áo tím người, ta thật sự đẹp.

Ta đang khoe với phu t.ử rằng áo tím này ta mặc còn đẹp hơn ông, thì Công bộ Thượng thư bước đàn hặc ta nữ giả nam trang, đồng thời mắng phụ thân ta nắm binh tự trọng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương