

Kiếp trước, tôi đã không phát đoạn video đó trong lễ cưới.
Tôi làm “vợ hiền mẫu mực” suốt năm năm, dọn đường giúp Phó Cẩn Ngôn gột rửa thanh danh, thậm chí còn nuôi cả đứa con “ngoài ý muốn” của anh ta và Bạch Nguyệt Quang Lâm Vi Vi.
Đến lúc lâm chung, anh ta ôm Lâm Vi Vi bước vào phòng bệnh, chỉ vào đứa bé, nói với tôi:
“Gọi mẹ đi con.”
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười độc ác đến mức khiến người ta lạnh sống lưng:
“Từ nay, gia đình ba người chúng tôi sẽ không bao giờ phải chia xa nữa.”
“Cảm ơn cô, Trình Nặc. Cảm ơn vì đã lăng xê cho cô ấy nổi tiếng, cảm ơn vì đã nuôi nấng con trai tôi.”
Anh ta dừng lại một nhịp, giọng nói bình thản như đang tuyên án:
“Giờ thì, cô có thể chec được rồi.”
Tôi tức đến ch .t ngay tại chỗ.
Nhưng khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại khoảnh khắc đang trao nhẫn trong lễ cưới.
Người chủ hôn đứng trước mặt, cao giọng hỏi:
“Cô Trình Nặc, cô có đồng ý không?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lặng lẽ cầm lấy chiếc điều khiển từ xa, ngón tay khẽ nhấn xuống — ấn nút phát video.