Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9ALC0P2znr

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10

“Mà còn mẹ nữa.”

Chử Dũ đột ngột ngẩng lên.

Giọng tôi rất nhẹ.

“Mẹ yêu anh nhiều đến vậy.”

“Trước khi mất, mẹ còn dặn tôi phải chăm sóc tốt anh.”

“Thế mà anh thì sao?”

“Anh lại thương yêu kẻ đã hại chết mẹ.”

“Anh còn vì người mà ép con gái duy nhất của mẹ đến bước đường .”

Chút máu cuối mặt Chử Dũ biến mất.

Anh ta quỳ ở , trông như một tử tù đã bị tuyên án.

Tôi không muốn nhìn nữa.

Mệt mỏi quá.

Thật sự quá mệt mỏi rồi.

Tôi nắm , rồi bế Lạc Lạc lên.

“Bố, anh, chúng ta thôi.”

Từ Phúc gật .

.”

Chúng tôi quay người bước ngoài.

Phía sau, Cố như cuối hoàn hồn, đột ngột đuổi theo.

“Nhiên Nhiên!”

“Em đợi đã!”

Nhân viên khách sạn lập tức chặn anh ta lại.

Quản lý cung kính sau lưng Từ Phúc, lạnh giọng lệnh:

“Chặn Cố tiên sinh lại.”

Cố bị chặn lại tại chỗ.

Mắt anh ta đỏ ngầu đáng sợ, giọng nói mang theo sự van nài.

“Nhiên Nhiên, anh không biết.”

“Anh thật sự không biết Chử Điềm là người như vậy.”

“Anh sai rồi, em anh một cơ hội không?”

Tôi không hề quay lại.

Bởi vì câu nói này, đã quá muộn rồi.

Chử Điềm ôm mặt tại chỗ, cơ thể không ngừng run rẩy không kiểm soát.

Cô ta cuối hiểu , bộ mặt thật của mình không thể giấu nữa.

Chử Kiến Quốc ghế chủ vị, như già cả chục tuổi chỉ chốc lát.

Còn Chử Dũ quỳ ở .

Ánh mắt nhìn thẳng phía tôi rời .

Hai nắm chặt quyền.

Như thể cuối anh ta đã đánh mất thứ gì mà không bao giờ thể tìm lại .

đường , tôi im lặng.

Lạc Lạc lẽ đã nhận tôi đang không vui nên ngoan ngoãn lòng tôi.

Bàn nhỏ xíu vỗ nhẹ vào lưng tôi từng nhịp một.

Giống hệt như cách tôi thường dỗ nó ngủ vậy.

“Mẹ đừng khóc.”

Lạc Lạc đây rồi.”

Tôi cúi hôn nó.

Nước mắt tôi suýt chút nữa lại rơi.

“Mẹ không khóc.”

“Mẹ chỉ hơi mệt thôi.”

nắm lấy tôi.

anh rất ấm.

Từ khi khỏi khách sạn, anh không hề hỏi han thêm một lời nào.

Không hỏi tôi tại sao lại giấu giếm những chuyện đã qua.

không hỏi tôi tại sao còn buồn.

Anh chỉ lặng lẽ ở cạnh tôi.

đến biệt thự của nhà Từ ở nước, Từ Phúc đã người làm nấu cháo.

Còn Từ Minh thì gọi bác sĩ gia đình đến, cứ nhất quyết đòi xem vết thương mặt tôi.

Tôi ghế sofa, hơi bất lực.

“Anh ơi, thật sự không sao đâu.”

Từ Minh mặt lạnh tanh.

“Em nói không sao là không tính.”

“Bác sĩ nói không sao mới tính.”

một , hiếm hoi lắm mới đồng lòng với Từ Minh.

“Nghe lời anh .”

Tôi đành ngoan ngoãn yên.

Khi bác sĩ thoa thuốc tôi, Từ Phúc cạnh, sắc mặt không tốt chút nào.

“Sau này người nhà Chử tìm con nữa thì không cần gặp.”

“Bố giải quyết thay con.”

Từ Minh lập tức tiếp lời:

“Cả Cố nữa.”

“Nếu anh ta còn quấy rầy em, anh luật sư gửi thư cảnh cáo anh ta.”

nói khẽ:

“Tôi đã người điều tra các dự án gần đây của nhà Cố rồi.”

“Nếu anh ta chưa tỉnh ngộ, tôi khiến anh ta tỉnh ngộ.”

Tôi nhìn từng người một trông như đang đối mặt với kẻ thù lớn, bỗng nhiên bật cười.

Một góc lạnh lẽo nào lòng tôi, như dần dần sưởi ấm.

thôi.”

“Tôi nghe lời mọi người.”

Đêm , tôi ngủ không ngon giấc.

mơ toàn là những hình ảnh quá khứ.

Mẹ nằm giường bệnh, dịu dàng xoa tôi.

Chử Dũ cõng tôi qua con đường tan học dài dằng dặc.

Cố dưới gốc cây ngô đồng, cười nói sau này nhất định cưới tôi.

Rồi cảnh tượng đột nhiên chuyển biến.

Tất cả đều phía Chử Điềm.

tôi đừng gây chuyện nữa.

tôi phải hiểu chuyện.

tôi phải rộng lượng.

Khi tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ, đang cạnh giường nhìn tôi.

Anh nắm lấy tôi.

“Mơ thấy ác mộng à?”

Tôi gật .

Anh ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

“Mọi chuyện đã qua rồi.”

“Từ Nhiên.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.