Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

1

1

Vừa đăng kết hôn xong, chồng tôi đột nhiên đưa tôi một tấm thẻ đen.

Tôi sững người một , rồi nửa đùa nửa thật hỏi anh:

“Chồng à, anh làm gì có lỗi với em rồi đúng không?”

Anh tựa người , châm một điếu thuốc mảnh, giọng thành khẩn.

“Căn hộ ở Bến Thượng Hải , anh đang nuôi một người ở .”

“Sáu năm trước, khởi nghiệp, anh từng ngủ với cô một lần. Năm anh đi công tác, cô sinh anh một đứa con trai. Năm nay năm tuổi rồi, tuổi phải làm hộ khẩu đi học.”

tôi ong lên một tiếng.

Tôi cúi nhìn quyển giấy đăng kết hôn đỏ chói trong tay.

“Ý anh là gì? Sao trước giờ anh chưa từng nói với em?”

“Ý anh là…”

Anh thở ra một vòng khói, cười như thể hiển nhiên.

“Hôm nay đăng kết hôn xong, anh vừa hay có danh nghĩa chính thức để thằng bé nhập hộ khẩu nhà họ Lục.”

“Trước đây anh không nói vì không muốn làm em buồn.”

“Nhưng em cũng không thể bắt con trai của Lục Thần Niên này mãi làm con riêng không danh phận , đúng không?”

Anh đưa tay chỉnh lại cổ áo tôi, dịu dàng như đang dỗ một con cún.

Tôi ngồi đờ ra ghế phụ.

Màu đỏ tay khiến tôi buồn nôn.

Lục Thần Niên kéo kính lên, như thể chưa từng có gì xảy ra.

“Tối nay muốn ăn gì? Món Quảng Đông hay đồ Nhật?”

Tôi siết chặt giấy đăng kết hôn.

“Những gì anh vừa nói là thật à?”

“Cái nào?”

anh ngoại tình!”

Anh xoay vô lăng, giọng hơi mất kiên nhẫn.

“Em nói có như đàn chanh chua không? Thằng bé năm tuổi rồi, tuổi đi học. Không có hộ khẩu rất phiền.”

“Dừng .”

“Oanh Oanh, làm loạn.”

“Em nói dừng !”

Chiếc phanh gấp đường.

Tôi đẩy lao . Anh đuổi theo, túm lấy cổ tay tôi.

“Em định đi đâu? Giấy cũng đăng rồi, bây giờ em là vợ anh.”

cô ta là gì?”

Anh im lặng hai giây.

“Cô là mẹ của con trai anh. mâu thuẫn gì sao?”

Tôi nhìn chằm chằm anh.

Gương này tôi nhìn suốt mười năm, yêu suốt mười năm. mà khoảnh khắc , tôi lại thấy xa lạ như mới gặp lần .

“Ly hôn.”

“Không thể.”

ra tòa.”

“Em kiện không thắng đâu.”

Anh châm thuốc, ánh lửa lóe lên trong màn đêm.

“Thỏa thuận tài sản trước hôn nhân em rồi. Cổ phần công ty nằm trong tay anh. Em lấy gì đấu với anh? Hơn nữa…”

Anh ngập ngừng, giọng có chút chột dạ.

“Em nỡ sao? Mười năm qua, em coi căn nhà này như mạng sống của mình. Rời khỏi anh rồi, em lại gì?”

Toàn thân tôi lạnh buốt.

Anh nói đúng.

Mười năm qua, tôi gần như đặt toàn bộ đời mình lên người anh. Sau giúp công ty anh lên sàn, tôi lui về làm một người vợ hiền đúng nghĩa.

“Về nhà đi.”

Giọng anh mềm .

“Sau này mỗi tuần anh qua thăm cô hai lần, thời gian lại anh đều ở nhà với em.”

“Như chưa?”

Tôi không nhúc nhích.

Anh đợi một rồi mất kiên nhẫn, tự mình lên .

Động cơ khởi động. Trước rời đi, anh bỏ lại một câu:

“Tự bình tĩnh lại đi. Nghĩ thông rồi gọi anh, anh tới đón.”

chạy đi.

Tôi đứng đường, này mới phát hiện trong tay vẫn nắm chặt quyển giấy kết hôn.

Bìa đỏ bị mồ hôi làm mềm ra. Tôi nhét túi, gọi taxi về nhà.

Căn nhà tân hôn rất mới. Khắp nơi dán chữ hỷ.

Tôi nhìn chữ song hỷ tường rất lâu, rồi bắt xé.

Từng tờ từng tờ bị giật , vo thành một cục rồi ném thùng rác.

phòng ngủ, chiếc điện thoại tủ giường sáng lên.

Là WeChat của Lục Thần Niên.

Anh đi vội nên để quên chiếc điện thoại phụ ở nhà. Màn hình tự động hiện tin nhắn xem trước.

Mạn: “Thần Niên, con hỏi nào anh về ăn cơm. nói ba hứa sẽ về mừng sinh nhật với , để đợi lâu quá.”

Tôi: “Tuân lệnh! Về ngay đây.”

Mười phút sau, dưới gửi tới một bức ảnh.

Trong ảnh, Lục Thần Niên ôm một bé trai, đứng trong một phòng khách ấm cúng. tường treo dây chữ “Chúc mừng sinh nhật”.

Hóa ra, anh có một gia đình khác từ lâu.

tôi mới là người ngoài cần bị xử lý.

2

Tôi kéo vali ra khỏi khu chung cư.

rơi lộp bộp ô. Gió thổi mạnh, khung ô bật ngược. Tôi chẳng buồn sửa, cứ để mặc mình dầm mà bước về phía trước.

Tôi giơ tay lau , không phân biệt hay nước mắt.

Đi mãi, tôi chợt nhớ mùa đông năm cuối đại học. Hôm cũng như thế này.

Tôi bị cảm nặng, Lục Thần Niên cõng tôi trốn khỏi túc xá để bệnh viện.

Cây ô nghiêng hết về phía tôi, nửa người anh ướt đẫm, nhưng anh vẫn vừa chạy vừa dỗ:

“Oanh Oanh sợ, sắp tới rồi.”

anh nghèo lắm, trong túi chỉ có hai mươi tệ. Tất cả đều dùng để mua thuốc tôi.

Anh ngồi cạnh giường bệnh, nắm tay tôi và nói:

“Sau này có tiền rồi, anh nhất định sẽ không để em chịu tủi thân như thế này nữa.”

càng càng lớn.

Tôi đứng đường, khóc toàn thân run rẩy.

Taxi đưa tôi dưới nhà mẹ.

Tôi lau khô , kéo vali lên lầu.

mở ra. Mẹ nhìn thấy tôi thì sững lại, sau ôm chầm lấy tôi.

“Oanh Oanh?”

Tôi lao lòng . Tất cả uất ức nghẹn trong cổ họng, tôi vừa định nói thì chợt phát hiện mẹ có hai vệt nước mắt.

Mắt đỏ hoe, sưng lên như khóc rất lâu.

“Mẹ, mẹ sao ?”

Mẹ vội lau , gượng cười.

“Không sao, mẹ nhớ con thôi. nhà đi, ngoài trời lạnh.”

kéo tôi trong, giúp tôi phủi nước người.

“Cãi nhau với Thần Niên à? Vợ chồng nào mà chẳng có va chạm. để bụng. Thằng bé Thần Niên đối xử với con tốt như , con không tùy hứng…”

Tôi nghe thấy có gì không ổn, liền ngắt lời .

“Mẹ, đâu?”

Nước mắt mẹ lập tức trào ra, không sao ngăn lại .

con vừa về thì đột ngột lên cơn nhồi máu cơ tim. Cấp cứu sáu tiếng rồi phải ICU!”

tôi ong lên.

“Trước phòng phẫu thuật, ông cứ nắm tay mẹ, nói nhất định phải bảo con phụ lòng Thần Niên.”

Mẹ khóc không thở nổi.

“Thần Niên tốt với con, cũng tốt với nhà mình. Một người chồng như có thắp đèn đi tìm cũng khó…”

Tôi cứng đờ tại chỗ.

tôi có bệnh tim, không chịu nổi kích động.

Nếu bây giờ tôi nói với ông rằng Lục Thần Niên ngoại tình, có con riêng, chắc chắn ông sẽ không chịu nổi.

“Oanh Oanh, con nói gì đi.”

Mẹ nắm tay tôi.

“Con và Thần Niên rốt cuộc sao rồi?”

Tôi nuốt hết những lời tủi thân nghẹn trong cổ họng .

“Không sao ạ.”

“Chỉ là con nhớ mẹ nên muốn về thăm thôi.”

Mẹ thở phào, vừa khóc vừa cười.

“Đứa ngốc này, làm mẹ sợ chết khiếp. mẹ con cứ yên tâm, có mẹ lo rồi.”

“Ngày mai con về đi, sống với Thần Niên đàng hoàng, để lo.”

Tôi gật , mắt đau rát.

Chuông vang lên.

Mẹ ra mở . Tôi nghe thấy giọng Lục Thần Niên.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.