Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cô ta đeo vòng cổ, dùng miệng cắn lấy sợi dây xích đưa vào tay tôi, giọng nũng nịu gọi:
“Chủ nhân.”
Tôi lập tức m.á.u nóng sôi trào.
“Con chó cái, quỳ xuống!”
Cô ta ngoan ngoãn quỳ trên sàn, vừa dùng miệng kéo khóa quần tôi, vừa ngẩng đầu , đôi mắt đưa tình liếc nhìn mê hoặc.
Tôi dùng chân đẩy ngã cô ta xuống, sau đó đè người áp .
Tôi hăng hái cày xới, còn thiếu chút nữa là đạt cao trào đột nhiên cửa phòng đá mạnh bật tung.
Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn, người đá cửa là Hà , ánh mắt cậu ta gắt gao khóa chặt tôi, đang : “Bắt anh !”
Sau lưng cậu ta, Hà Nam mặt mày xám xịt nhìn tôi chằm chằm.
Tôi tiêu đời !
12.
Doanh hét toáng , hoảng loạn chộp lấy quần áo, còn kịp mặc vào vội vã chạy ra ngoài.
Tôi nhìn Hà Nam và Hà , bỗng nhiên cũng giả vờ nữa.
“Các người sớm nghi ngờ tôi, cố tình đánh lạc hướng khiến tôi mất cảnh giác, nhân cơ hội bắt nhược điểm của tôi, đúng không?”
“Đê tiện!”
“Vô liêm sỉ!”
Tôi gào ra hết những uất ức trong lòng bấy lâu nay: “Hà Nam, chúng ta bên nhau nhiều năm thế, trước mặt tôi lúc cũng thấp một bậc, lúc cũng khúm núm hầu hạ !”
“Nhưng tôi cái gì? gì hết!”
“Nhìn cái thân hình đầy mỡ của , nếu không có thuốc, ông đây còn cứng nổi!”
“Tôi buồn nôn mức ói ra !”
Hà thu lại chiếc điện thoại đang ghi hình, mặt âm trầm xông tới định đánh tôi: “Mẹ kiếp, mày c.h.ế.t à!”
Nhưng Hà Nam chặn cậu ta lại, vẻ mặt lạnh lùng : “Trương Tiến, chúng ta đi.”
Nghe thấy hai chữ “ ”, tôi bỗng choàng tỉnh.
Tôi “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt Hà Nam, cầu xin: “Vợ ơi, anh sai , vừa nãy tất cả đều không lời thật lòng, anh nhất thời hồ đồ thôi!”
Tôi “bốp bốp bốp” tự tát mình mấy cái, mức mặt sưng đỏ rát bỏng.
“Vợ à, anh cầu xin , anh không !”
“ tha thứ anh lần này đi!”
Thấy cô không hề lay động, tôi vội vàng : “Con gái còn nhỏ, hãy nghĩ nó đi, nó không không có bố !”
Sắc mặt Hà Nam quả nhiên thay đổi, tôi đang định thừa thắng xông cô thất vọng : “Nếu trong lòng anh thật sự có con gái, sao có làm ra chuyện vậy?”
Thái độ của cô kiên quyết, mặc kệ tôi cầu xin thế cũng không lay chuyển.
Đồ đạc của tôi cô ném thẳng ra khỏi nhà, tôi có tạm thời dọn vào khách sạn ở.
Chuyện đều do Hà cùng luật sư đứng ra lo liệu:
“Trương Tiến, anh có kéo dài cũng vô ích, bọn tôi hoàn toàn có khởi kiện , là tốn thêm chút thời gian thôi, chúng tôi chờ .”
“Còn anh, anh chờ nổi không?”
Tôi nghẹn khuất cực điểm, nhưng đành thừa nhận, tôi không chờ nổi.
Bởi từ sau hôm đó, tôi vô cớ người ta đánh mấy trận, lần cũng đau mức không bò dậy nổi, nhưng khi đi bệnh viện giám định thương tích, kết quả lúc cũng là “thương tích nhẹ”.
Đánh người chưa đủ để kết án, cùng lắm cũng tạm giam vài ngày, phạt chút .
Tôi biết rõ đám người đó là do Hà sai khiến, nhưng tôi không có chứng cứ.
Cuối cùng tôi ký vào thỏa thuận .
Nhìn bộ dạng đắc ý của Hà , tôi sa sầm mặt mà : “Các người sẽ hối hận!”
13.
Trong , tuy tôi là một quản không có thực quyền, nhưng Hà Nam mới là bà chủ lớn nhất.
Cô tuy không trực tiếp điều hành, nhưng vẫn định kỳ nắm tình hình . Là người đầu gối tay ấp với cô , biết bí mật đối với tôi quá dễ dàng.
Trước đây tôi không định làm gì, dù sao tôi còn tính toán kế hoạch Hà Nam c.h.ế.t đi, tôi sẽ thừa kế .
Nhưng bây giờ, là cô không giữ tình nghĩa vợ chồng, ép tôi ra đi tay trắng, cũng đừng trách tôi đem hết bí mật tiết lộ đối thủ.
Thương trường chiến trường, chưa đầy một tháng, tôi nghe tin mất đi mấy đơn hàng lớn.
Còn tôi cầm khoản cảm ơn khổng lồ, tiêu xài hoang phí.
“Thật sảng khoái!”
Doanh tựa vào lòng tôi, ánh mắt sùng bái nhìn tôi: “Anh thật lợi hại! biết ngay anh làm mà!”
Tôi bóp một cái m.ô.n.g cô ta, đắc ý : “Anh còn có lợi hại hơn nữa.”
Doanh đưa tôi một cái liếc mắt đưa tình, kéo tôi vào phòng vệ sinh của quán bar.
Thấy chưa, sau khi , cuộc sống của tôi thoải mái biết bao!
, tôi không thiếu.
Sống với Hà Nam bao nhiêu năm, ngoài việc tìm cách moi từ , số trang sức của cô tôi cũng tráo bằng đồ giả không ít, tùy tiện bán đi một món thôi cũng đủ để tôi tiêu xài phóng khoáng cả một thời gian dài.
Mà có , phụ nữ lại càng không thiếu.
Ngoài Doanh ra, còn có vô số phụ nữ lao vào người tôi.
Nhìn đám đàn bà trước mặt tranh giành ghen ghét, là cũng khá thú vị.
Ví dụ bây giờ, tôi thảnh thơi nằm dài trên giường, hai cô nàng nóng bỏng, trần trụi cả người đang xoa bóp tôi.
Tôi sung sướng, bên trái bóp một cái, bên nắn một cái.
Cuộc sống thế này, thần tiên cũng đổi!
Nhưng đúng lúc đó, cửa “rầm” một tiếng đá tung từ bên ngoài, nặng nề đập vào tường.
Cảnh tượng này, tôi thấy quen quen.
Tôi nhìn ra cửa, là hai viên cảnh sát.
Bọn họ xông thẳng vào, đè chặt tôi xuống giường, quát lớn: “Không nhúc nhích!”
“Anh bắt!”