Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
tôi tắt điện thoại, tiếp tục ra ,
tưới nước cho bụi cẩm tú cầu mới trồng.
Trời nắng.
Hoa cũng nở đẹp.
đời của tôi, không nên quá khứ tăm tối đó làm phiền thêm nữa.
Một tuần , vùng vẫy lần cuối, cũng là lần điên cuồng nhất.
Cô liên hệ với một đài truyền hình địa phương,
muốn lên sóng “bán thảm”, diễn một vở kịch đau khổ:
“Anh trai giàu nhưng dồn ép nhà vào chỗ chết”.
Cô trang điểm tiều tụy, đối diện ống kính, nức nở kể lể rằng:
anh trai mình máu lạnh vô tình, bỏ rơi cha bệnh nặng và em gái khốn khổ,
trong khi bản thân sống an nhàn phú quý nơi trời Âu.
Cô muốn mượn dư luận gây áp lực, ép tôi phải cúi .
Quá ngây thơ.
Và quá xem thường .
Ngay hôm , khi chương trình vừa phát sóng,
tổ chức một buổi họp báo nhỏ.
Anh không dài dòng.
Chỉ đưa ra hai bằng chứng chí mạng.
Thứ nhất, là bộ sao kê chuyển ngân hàng suốt mười tôi gửi nhà.
rõ ràng: tiền nhà, tiền xe, sinh hoạt, học phí của , tiền viện phí của cha…
Tổng cộng: hơn ba tệ.
Mỗi một , là một cái tát nảy lửa vào cái mặt đang “bán thảm” của .
Thứ hai, là đoạn ghi âm lúc tôi tuyên
“530 vạn đền bù cho hết”,
còn kèm theo câu nói “Tao là mày, tao nói là được!”
và hàng loạt lời thiên vị đến vô lý.
Chứng cứ rõ rành rành.
Truyền thông lập tức quay xe.
Khán giả hôm qua còn thương cảm, hôm nay mắng cô lên hot search:
“Nữ diễn viên sắc nhất đây !”
“Anh trai nuôi nhà 10 + 530 vạn đền bù cũng đưa nốt, còn mắng máu lạnh? Mặt đâu vậy trời?”
“Loại em gái hút máu thế này, đáng đời!”
chính thức trở thành trò cười trên mạng,
một biểu tượng cho sự tham lam và ngu xuẩn.
hộ của cô , vì chẳng ai thèm mua,
cuối ngân hàng cưỡng chế phát mãi.
khi trả hết nợ vay và các nợ chồng chất,
số tiền còn lại gần như không còn gì.
Vĩ Quốc khi viện, liệt nửa người, phải ngồi xe lăn.
Ba người bọn họ, đành lặng lẽ dọn nhà cũ kỹ mục nát mấy chục trước.
Nơi tôi bỏ trốn khỏi,
giờ chính họ phải chui .
Mọi thứ… như thể quay lại điểm phát.
Không – thậm chí còn tệ hơn điểm phát.
11
Một .
sống của tôi ở Thụy Sĩ đã hoàn đi vào quỹ đạo ổn định.
Nhờ năng lực làm việc sắc, tôi được công ty thăng chức làm giám đốc kỹ thuật khu vực châu Âu, lương bổng cũng tăng gấp đôi.
Điều quan trọng hơn là—tôi đã gặp được một người tuyệt vời.
Cô ấy tên là Trần Hi, là một cô gái Trung Quốc cũng đang làm việc nơi đất khách, một nhà thiết kế độc lập, dịu dàng, tự lập và một tâm hồn thú vị.
tôi quen nhau trong một buổi tiệc bạn bè, trò chuyện hợp, tâm ý hợp.
Bên cạnh cô ấy, tôi cảm nhận được một sự nhẹ nhõm và vui vẻ chưa .
tôi nhau trượt tuyết, nhau nấu ăn, nhau đi du lịch qua thị trấn nhỏ khắp châu Âu.
Cô ấy biết rõ quá khứ của tôi, không đánh giá, không phán xét—chỉ lặng lẽ ôm tôi và nói:
“ này, em sẽ là gia đình mới của anh.”
tôi dùng số tiền tiết kiệm của tôi ở Thụy Sĩ để mua một nhà nhỏ bên hồ Geneva.
Không lớn, nhưng ấm cúng.
Đây mới là nhà tiên, thực sự thuộc tôi.
Tôi bắt học làm , trồng đầy loại hoa cô ấy thích.
Tôi cũng bắt yêu nấu ăn, vì cô ấy mà thử làm đủ món ngon.
Tôi hoàn hòa mình vào sống chậm rãi, yên bình và ấm áp này.
Mặc ngày xưa—người gia đình ruột thịt đè nặng đến mức không thở nổi, đôi mắt lúc nào cũng mệt mỏi và xa cách—đã biến mất hoàn .
tranh thủ kỳ nghỉ bay sang Thụy Sĩ thăm tôi.
tôi bày bàn trong nhà, đối diện núi tuyết và mặt hồ, uống bia, ăn đồ nướng do chính tay tôi chuẩn .
“Cậu đúng là kẻ chiến thắng diện của đời đó.”
nhìn hoa rực rỡ, nhìn Trần Hi – đang cười nói với mấy bé gái nhà hàng xóm – đầy ngưỡng mộ.
Tôi mỉm cười, đưa cho anh ấy một xiên thịt nướng.
“À đúng , nói cho cậu tin tức cuối bên nhà luôn.”
uống một ngụm bia, nói.
“ cậu— liệt nằm giường, tình hình không ổn, chỉ còn mẹ cậu chăm thôi.”
“Con , nghe nói đi làm thu ngân cho siêu thị, mỗi ngày dậy sớm khuya, vừa nuôi con, vừa lo cho , già đi phải hơn hai chục tuổi.”
“Giờ họ thậm chí còn không đủ tiền đóng tiền thuê nhà cũ nát nữa.”
Anh ấy dừng lại, nhìn tôi:
“Giờ họ không còn sức hay năng lực nào để làm loạn nữa .”
Tôi lặng lẽ nghe, trong lòng không gợn một chút sóng.
người đó, chuyện đó, với tôi bây giờ, giống như câu chuyện từ kiếp trước.