Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

Không phải tự hào.

hãi.

Một người đàn ông bán phế liệu mười , bỗng nhiên phát hiện thứ mình bán không phải phế liệu, là vàng.

Biểu cảm đó còn khó coi hơn khóc.

Mẹ tôi đang khóc.

Không là vui hay . Có lẽ là .

Thẩm Hạo đứng ở phía sau cùng, miệng há , như một cá bị vứt lên bờ.

nhìn thấy bọn họ, :

“Bạn học Thẩm Lộc, đó là người nhà ? Có muốn mời họ qua nói vài không?”

Tôi nói: “Được ạ.”

Tôi vẫy tay với bọn họ.

“Bố, mẹ, qua đây đi.”

Bố tôi do dự một lát đi tới.

Chân ông đang run.

Tôi nhìn được.

“Đây là bố bạn học Thẩm Lộc đúng không ạ? Xin chúc mừng, gái bác thi được hạng nhất thành phố.”

Môi bố tôi run rẩy hồi lâu, cuối cùng mới nặn được một :

“Nó… nó không phải…”

“Không phải cái ạ?”

“Nó không phải đồ ngốc sao?”

Chương 6

6

ấy vừa thốt , trường lập tức im lặng.

Tôi nhìn bố tôi.

Mười .

Đây là lần đầu tiên ông công khai thừa nhận gái mình là “đứa ngốc”.

tôi đã không còn ngốc nữa.

Hoặc nói đúng hơn, tôi chưa ngốc.

“Bố,” tôi nói, giọng không lớn, chữ đều rõ ràng, “tôi không phải đứa ngốc. Tôi giả ngốc suốt mười .”

tôi không dám để ông tôi thông minh.”

“Ông sao ?”

Tôi nhìn vào mắt ông.

nếu ông tôi thông minh, ông sẽ lấy học bạ tôi cho Thẩm Hạo. Hoặc bắt tôi nghỉ học đi làm thuê nuôi nó ăn học.”

“Giống như đó ông xé giấy báo trúng tuyển chị hàng xóm vậy.”

hiện trường xôn xao.

bố tôi trắng bệch như giấy.

Thẩm Hạo từ phía sau lao lên.

“Mày nói bậy! Mày dựa vào cái nói tao! Một đứa ngốc như mày sao có thể thi hạng nhất thành phố! Mày gian lận!”

vào tôi, đỏ bừng, nước bọt văng tung tóe.

Tiểu Chu đưa micro tới.

“Vị này là?”

trai tôi, Thẩm Hạo.”

trai cũng là thí sinh nay ? Có tiện tiết lộ điểm thi không?”

Thẩm Hạo lập tức từ đỏ chuyển sang tím.

Nó không thi đại học.

Nói chính xác hơn, nó có thi, tổng điểm chưa đến trăm.

Chuyện này làng đều , là không ai vạch trần nó.

Bây giờ thẳng.

Máy đang chĩa vào nó.

Nó há miệng, không nói nổi một chữ.

Tôi trả lời thay nó.

trai tôi thi không tốt. không thể trách nó, phải trách bố mẹ tôi. Họ đổ bộ tiền vào người nó, tưởng rằng cứ ném tiền vào là sẽ có thành tích. chuyện học hành không phải cứ ném tiền là học.”

“Mày—!” Thẩm Hạo siết chặt nắm đấm định lao tới.

Tôi không tránh.

Máy đang .

“Mày muốn đánh tao ?” tôi . “Đánh người chị vừa thi hạng nhất thành phố mày làng?”

Tay nó khựng giữa không trung.

Như bị người ta điểm huyệt.

Mẹ tôi lao tới, kéo tay Thẩm Hạo lại, khóc lóc ống kính:

“Không phải đâu, không phải như vậy đâu… Nhà chúng tôi đối xử với Lộc Lộc rất tốt… Từ nhỏ nó đã như vậy , chúng tôi cũng không còn cách nào…”

Tôi không nói .

Tiểu Chu nhìn tôi, ánh mắt như : Có muốn tiếp tục không?

Tôi gật đầu.

“Mẹ,” tôi nói, “mẹ nói mẹ đối xử với tôi rất tốt. Vậy tôi mẹ vài .”

“Mẹ có nhớ sinh nhật tôi là ngày nào không?”

Mẹ tôi há miệng, không nói được.

“Mẹ có tôi thích ăn không? Không, mẹ không . mẹ chưa gắp thức ăn cho tôi, mẹ gắp cho Thẩm Hạo.”

“Mẹ đã mua cho tôi một bộ quần áo mới chưa? Chưa. Quần áo tôi mặc đều là đồ Thẩm Hạo không cần nữa, hoặc là quần áo cũ thím Vương đầu làng cho.”

“Mẹ đã đóng học phí cho tôi chưa? Chưa. mẹ cảm thấy đồ ngốc thì không cần đi học.”

Chương 7

7

Mỗi nói đều giống như một nhát dao.

Mẹ tôi che miệng, khóc đến mức đứng không vững.

Bố tôi đứng bên cạnh, giống như một khúc gỗ.

“Đủ !” Cuối cùng ông cũng gào lên. “Mày thi được thủ khoa thì giỏi lắm ! Là có thể nói chuyện với mẹ mày như vậy ?”

Tôi người nhìn ông.

“Bố, ông nói đúng. Thi được thủ khoa cũng chẳng có ghê gớm.”

“Điều ghê gớm là tôi ở trong một gian gầm cầu thang không có đèn, không có sách, không có giáo , không có ai dạy, dựa vào một chiếc đèn pin và những quyển sách nhặt được từ trạm phế liệu, tự học hết bộ chương trình cấp ba.”

“Cái đó mới gọi là ghê gớm.”

hiện trường không ai nói .

Môi bố tôi run lên.

Ông bỗng mềm nhũn chân.

Quỳ xuống.

Ông không quỳ tôi.

Ông bị nỗi chính mình đè sập.

Khoảnh khắc quỳ xuống, lời ông nói là:

“Lộc Lộc, bố xin lỗi …”

Tôi nhìn ông.

Người đàn ông từ tôi sáu tuổi đã chưa nhìn thẳng vào tôi.

Người đàn ông định bán tôi cho lão độc thân già để đổi lấy tám vạn.

Ông quỳ xuống máy .

Không phải hối hận.

.

làng chửi ông, phanh phui ông, sau này tôi thật sự nên người , ông không vớt được một đồng nào.

Tôi hiểu ông quá rõ.

“Ông đứng dậy đi,” tôi nói, “dưới đất lạnh.”

Ông tưởng tôi định tha thứ cho ông.

Ông ngẩng đầu, trong mắt thậm chí còn có ánh lệ.

“Lộc Lộc, sau này bố nhất định sẽ đối xử tốt với …”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.