Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Tôi đã trả năm nghìn.

Còn thiếu mươi lăm vạn năm nghìn.

Tôi không quỵt.

Nhưng không trả thêm một xu nào.

Mẹ tôi nhận được tiền chuyển khoản, gọi điện tôi.

, mẹ không cần tiền , mẹ muốn quay về…”

“Tiền mẹ cứ nhận. Tính là tôi trả.”

“Bố …”

“Bệnh ông không liên quan tôi.”

“Sao có thể nhẫn tâm như !”

“Mẹ, mẹ tôi nhẫn tâm à?”

Tôi bật cười một tiếng.

“Năm tôi sáu tuổi, chị hàng xóm thi đỗ trường cấp số một huyện, bố chị xé giấy báo trúng tuyển. ngày , tôi quyết định giả ngốc. Vì tôi sợ khi hai tôi không ngốc, hai xé giấy báo trúng tuyển tôi.”

“Tôi giả ngốc suốt mười hai năm.”

“Tôi ở trong gian gầm cầu thang suốt mười hai năm.”

“Tôi dùng một chiếc đèn pin đọc sách suốt mười hai năm.”

“Tôi bị Hạo đá suốt mười hai năm.”

“Tôi nghe hai muốn bán tôi Lưu Đại Dũng lấy tám vạn để mua điện thoại Hạo.”

“Bây giờ mẹ tôi nhẫn tâm?”

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia.

Tôi không mềm lòng.

“Mẹ, tôi không nhẫn tâm. Tôi là bị hai ép thành như .”

“Mẹ còn gọi tôi nữa, tôi đổi số.”

Tôi cúp máy.

Không nữa.

Năm mười tám tuổi, tôi đã xe khách rồi.

, tôi đã cạn nước mười hai năm.

Về , tôi không rơi thêm một giọt nước nào vì cái nhà nữa.

Bốn năm .

Tôi tốt nghiệp đại .

Được bảo lưu thẳng lên cao tại trường.

Đồng thời thi được chứng giáo viên.

Bây giờ tôi đang thực tập tại một trường cấp trọng điểm.

Dạy ngữ văn cấp .

đầu tiên đứng bục giảng, nhìn những đứa trẻ mười bảy, mười tám tuổi bên dưới.

Có em chăm chú nghe giảng, có em chơi điện thoại, có em gục xuống bàn ngủ.

Tôi bỗng nhớ chính mình.

Năm mười bảy tuổi, tôi ở trong gian gầm cầu thang, kẹp đèn pin ở cổ, nằm sấp gối làm bài toán.

Không dạy tôi.

Không quản tôi.

Không hỏi tôi: “Câu này em có làm không?”

Tôi tự với chính mình:

, nếu mày chưa thì nghĩ thêm một nữa. Nghĩ không ra thì lật sách. Lật sách vẫn không hiểu thì ghi lại, ngày mai nghĩ tiếp.”

Tôi dùng mười hai năm, một “đứa ngốc” 1+1 không , đi ngày hôm nay.

Đứng một bục giảng thật sự.

Bằng chính tên mình.

Bằng thân phận mà chính mình kiếm được.

Câu đầu tiên tôi với những sinh là:

“Tôi tên là . Tôi không phải gì ghê gớm. Tôi là một chưa từng bỏ chính mình.”

em .”

“Bất kể em đâu, bất kể bố mẹ em là , bất kể có ủng hộ em hay không.”

cần em không bỏ chính mình, thì không có thể bỏ em.”

Trong lớp rất yên tĩnh.

Có một nữ sinh đỏ hoe .

giờ , em tìm tôi.

“Cô , những điều cô vừa … đều là thật sao ạ?”

“Là thật.”

“Nhà em … không ủng hộ em hành lắm.”

em hãy tự ủng hộ chính mình.”

Tôi nhìn em .

Như nhìn thấy bản thân mình mười hai năm trước.

“Em có đèn không?”

“Dạ?”

“Một chiếc đèn pin. là đủ rồi.”

Em ngẩn ra một lúc.

mỉm cười.

Khi bước ra khỏi lớp , ánh nắng chiếu vào ô cửa sổ ngoài hành lang.

Tôi giơ tay che .

Ánh nắng thật đẹp.

Đẹp giống như năm , chuyến xe khách rời đi.

Nhưng này, tôi không .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn