Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Ôi trời ơi! Không còn công lý nữa rồi! Công ty đen tối bắt nạt người ta!”
“Dùng xong con gái thiên tài của tôi thì muốn đá nó đi! Còn cướp cả quả lao động của nó nữa! Mọi người mau xem đi!”
Màn lăn lộn ăn vạ này lập tức thu hút ánh của tất cả mọi người trong đại sảnh.
Sắc mặt những người họ hàng hoàn toàn thay đổi.
Cuối cùng họ nhận ra mình thể đã lừa.
“Vương Tú Lan! đang đùa tôi đấy à?”
Cậu của kéo ta lại.
“Không phải là người thân cận của CEO, chỉ cần một câu là tôi đều được công ty sao?”
“Đúng là khoác! Tôi đã bảo làm gì tốt như vậy!”
“Vì mà tôi bỏ cả công việc ổn ở nhà máy! Hôm nay phải cho tôi một lời giải thích!”
Một đám người lập tức vây quanh Vương Tú Lan và , tiếng chất vấn và trách móc vang không dứt.
Trước kia kỳ vọng bao nhiêu, bây giờ phẫn nộ bấy nhiêu.
Tôi ngồi trong văn phòng, lạnh lùng cảnh hỗn trên màn hình giám sát.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện trước cổng kiểm soát ra .
Là .
Cô dường như cảnh tượng hỗn trước mắt làm cho giật mình, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh lại.
Trong ánh mắt phức tạp của tất cả mọi người, cô cổng xoay, lấy ra thẻ nhân viên mới của mình.
“Tít.”
Âm thanh điện tử vang rõ ràng giữa đại sảnh ồn ào.
Cổng xoay mở ra.
không lấy một lần, chỉ thẳng trong, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở khu thang máy.
Khoảnh khắc đó, cả đại sảnh bỗng im lặng kỳ lạ trong một giây.
ngơ ngác hướng biến mất, mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng trở nên xám ngoét.
Tiếng khóc lóc của Vương Tú Lan nghẹn lại trong cổ họng, không phát ra được nữa.
trưởng bảo vệ thấy vậy liền bộ đàm.
“Tổ một, đây mời những vị khách này rời đi.”
Rất nhanh, vài nhân viên bảo vệ được huấn luyện bài bản , đưa tay ra hiệu mời họ ra ngoài.
6
Vở hài kịch náo của mẹ con đã trở câu cười của công ty suốt một thời gian dài.
Về sau công ty ngày càng lớn, nhân viên mới ngày càng nhiều, cũ năm xưa mới dần dần người ta quên đi.
năm trôi qua.
Công ty của tôi từ một khởi nghiệp nhỏ bé đã phát triển một ông lớn mà cả ngành đều biết .
Còn , cô thực tập sinh ít năm nào, giờ đã trở giám đốc công nghệ của công ty, trụ cột vững chắc của cả ngũ kỹ thuật.
Cô ấy dùng năm để chứng minh rằng quyết năm đó của tôi là đúng.
Công ty một giai đoạn phát triển mới, đồng thời chạm một nút thắt.
Tôi quyết khởi động vòng gọi vốn tiếp , chuẩn nguồn lực cho mở rộng tiếp .
Vài quỹ tư hàng nhanh chóng tìm .
Trong số đó, người khiến tôi đau nhất là nhà tư nổi tiếng Đông.
Công tác thẩm của cô ấy tỉ mỉ mức đáng sợ.
Nhỏ thì một tờ hóa đơn thanh toán, lớn thì chiến lược phát triển mười năm của công ty, cô ấy đều phải tự mình hỏi .
“Cố tổng, tôi đã xem dữ liệu ngũ nòng cốt của các anh.”
Đông ngồi đối diện tôi, khép lại chồng tài liệu dày cộp.
“ năm qua, tỷ lệ nghỉ việc của viên chủ chốt thấp đáng kinh ngạc. Đặc biệt là CTO của các anh, , từ thực tập sinh làm bây giờ. Trong giới công nghệ đầy xô bồ này, đúng là một kỳ tích.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê, ngón tay thói quen gõ nhẹ cốc.
“Tôi chỉ giữ lại những người phù hợp.”
Đông cười, ánh mắt sắc bén tôi.
“Một người cốt lõi ổn , thực tế, thể đóng góp lâu dài, giá trị hơn nhiều so với một ‘thiên tài’ lóe như sao băng rồi biến mất. Tôi tư cả ngũ, không phải chủ nghĩa anh hùng cá nhân.”
Lời cô ấy đầy ẩn ý, rõ ràng đã điều tra rất kỹ về công ty tôi.
Tôi đoán ngay cả náo năm trước thể đã trở một ghi chú trong bản báo cáo đánh giá của cô.
“Xem ra tổng rất tán đồng văn hóa doanh nghiệp của tôi.”
Tôi mỉm cười đáp lại.
Những vòng đàm phán tiếp giống như hai cao thủ đối chiêu.
Từ giá, điều khoản các thỏa thuận ràng buộc, hai bên qua lại từng , không ai chịu nhượng bộ dễ dàng.