Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Tôi không còn muốn giải thích thêm điều gì nữa.
“Đã xa lạ cứ để mọi thứ như vậy đi.”
Tôi tắt điện thoại, không buồn xem những tin nhắn tiếp theo em gái gửi đến.
Những ngày , tôi chuyên tâm học hành, kiên trì viết lách.
Tiền nhuận bút từ chỗ đủ sống dần nên dư dả,
tôi đã có thể tự thưởng mình những chuyến du lịch.
Và tôi đã đến Tân Cương.
giữa đất trời la vô tận ấy,
tận nhìn cảnh tượng hùng vĩ “gió thổi cỏ rạp, thấp thoáng đàn dê bò” như trong sách,
tảng đá đè nặng trong lòng tôi suốt nhiêu —
cuối cũng vỡ vụn.
Tôi một mình băng qua sa mạc hoang vu,
ngước nhìn ngọn núi tuyết rực lên sắc đỏ hoàng hôn,
ngồi trầm mặc bên hồ Sayram cả buổi chiều,
ngắm sáng loang loáng trôi mặt nước.
Bầu trời nơi đây — cao vút và xanh thẳm —
có thể chứa hết mọi uất ức và bất công tôi từng chịu đựng.
Tôi giơ điện thoại lên, chụp nhiều ảnh,
đăng một dòng ngắn ngủi lên mạng xã hội:
“Gió thổi cỏ rạp, đất trời rộng mở.”
Tôi không còn cần ai công nhận.
Cũng không còn sợ ai phán xét.
Bằng chính tiền mình kiếm ,
tôi thuê một căn hộ nhỏ tràn ngập nắng .
Nhỏ thôi, ấm áp và lòng.
Mùa xuân , tôi dùng số tiền từ sách xuất bản
mua một căn hộ nho nhỏ,
và đưa một quyết định quan trọng:
Đón bà nội lên sống .
Bà không còn rụt rè,
ngồi trong căn nhà sạch sẽ, sáng sủa tôi,
nhìn qua cửa sổ những tòa nhà cao tầng,
khẽ lẩm bẩm:
“Cháu bà — — sự có tiền đồ rồi.”
Lần tiếp theo tôi nhận tin nhắn từ nhà,
là em gái thông báo sắp kết hôn.
Vừa tốt nghiệp đại học, nó đã đính hôn với một chàng trai thành phố bên.
Tôi .
Vài không gặp,
bố mẹ dường như đã già đi trông ,
như thể sinh lực bị rút cạn.
Mẹ không còn cái dáng vẻ mạnh mẽ, cứng cỏi ngày xưa,
giọng nói nên rụt rè, nhẹ nhàng:
“ …”
“Con một mình cũng cực lắm đúng không?
Có nghĩ đến chuyện quê tìm một người đàn ông nương tựa không?”
“Đến lúc , bố mẹ sẽ chuẩn bị nhà con làm hồi môn…”
Tôi nhìn bà, bất chợt nhớ những tháng trưởng thành đơn độc.
Nhớ đến một buổi chiều nóng bức tôi mười hai tuổi.
tiết thể dục, chiếc quần đồng phục dính vệt đỏ chói ,
tiếng xì xào đám bạn học,
cơn hoảng loạn tôi buộc chặt áo khoác quanh eo,
nỗi đau âm ỉ khiến tôi không thẳng nổi,
và lạnh nhạt bà.
Tôi lên tiếng, giọng bình tĩnh:
“Mẹ.”
“Có giờ mẹ nhớ… lần đầu con có nguyệt là nào không?”
Mẹ khựng lại, thoáng hoảng hốt và lúng túng:
“Sao… sao con lại hỏi chuyện ?”
Tôi mỉm cười:
“Không có gì.”
“ là… đến mãi này con mới biết, ấy người ta sẽ đau lưng,
uống chút nước đường đỏ sẽ đỡ hơn một chút.”
Những nỗi xấu hổ vì thiếu hiểu biết,
những tự ti và ngại ngùng do lớn lên trong cô độc,
xuyên suốt cả tuổi thanh xuân tôi,
giống như những vết sẹo âm thầm không giờ lành hẳn.
Mẹ nghẹn lời,
nhìn tôi, đầy phức tạp,
cuối — không nói gì thêm.
Đêm , tôi dậy uống nước.
đi ngang phòng bố mẹ đang khép hờ cửa,
nghe bên trong vang lên tiếng nức nở cố kìm nén.
Người mẹ xưa nay luôn mạnh mẽ,
lúc này lại nghe như một người bất lực và đầy hối hận.
tôi lặng ngoài cửa,
trong lòng không chút gợn sóng.
Rồi lặng lẽ quay đi.
Rất lâu , tôi nhận một tin nhắn từ em gái:
“Chị ơi, cuối em cũng hiểu chị rồi.”
“Mẹ chồng em lúc nào cũng dành hết điều tốt nhất con trai út.
Hôm qua chồng em nói giúp em một câu,
bà ấy đã vừa khóc vừa tố tụi em cấu kết bắt nạt bà.”
“Khoảnh khắc , em chợt hiểu cảm giác chị xưa.
… không yêu thương sự đau đớn đến vậy.”
Em kể rất nhiều —
những ấm ức trong hôn nhân,
cảm giác đột ngột phải trưởng thành.
Tôi lặng lẽ đọc,
thỉnh thoảng đáp lại vài dòng ngắn.
Tôi không còn hận họ.
cũng không còn yêu nữa.
12
Những ngày ,
tôi dẫn bà nội đi nhiều nơi.
Tôi khoác tay bà,
bước con đường lát đá rộng lớn quảng trường Thiên An Môn.
Bà ngước nhìn bức chân dung Mao Trạch Đông treo tường thành,
lấp lánh như không tin vào điều mình đang ,
khẽ thầm:
“Trước giờ tivi… đẹp , tốt .”
Tôi dắt bà chậm rãi leo lên Vạn Lý Trường Thành.
Bà bước rất chậm, vẫn kiên quyết tự mình leo thêm vài đoạn,
vọng đài, nhìn những ngọn núi trùng điệp,
rồi xúc động nói:
“Con đường này dài …
cháu gái bà từng đi,
còn dài và xa hơn thế này rất nhiều.”
Tôi không còn là cô bé
phải trốn lưng bà để tìm chút bình .
Giờ đây, tôi đã đủ vững vàng
để thành chỗ dựa bà —
để dẫn bà đi ngắm nhìn một thế giới rộng lớn hơn.
Tôi, cuối cũng đã trưởng thành —
thành một cái cây lớn,
vươn rễ, đâm chồi,
và tự mình vững giữa đời.
[ Hết ]