Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Yết hầu Trình Minh Viễn lăn lộn, gượng gạo nặn một nụ cười:

“Ôn Khởi, Trương Viện Viện nói năng không qua não, cậu đừng để bụng. Những thứ …”

Anh ta khựng , điệu mềm mỏng hơn:

“Mặc kệ là của ai, hôm nay cứ tính đi. Cậu trả đồ cho Lê, chúng tôi cũng không truy cứu cậu ném đồ nữa.”

.”

Lê lau nước mắt nơi khóe mi, nở một nụ cười thấu tình đạt :

“Ôn Khởi, mình không trách cậu. Những thứ … tuy đều là đồ dùng đã lâu, nhưng mất mất , không đâu.”

ta quay đầu các bạn xung quanh, nói nhẹ nhàng: “Mọi cũng đừng làm khó Ôn Khởi nữa, ấy không cố ý đâu.”

Lê, cậu là quá lương thiện !”

“Chính xác, Ôn Khởi đã làm mức mà cậu còn nói đỡ cho ta?”

Tôi bọn họ kẻ tung hứng, trong lòng lạnh lẽo đóng băng.

“Ai nói tôi không truy cứu?”

Tôi mở miệng, tất cả mọi đều ngẩn .

Tôi quay sang cậu bạn nãy nói câu “kinh động tới cảnh sát”: “Cậu nãy chẳng bảo phải kinh động cảnh sát ?”

Cậu bạn đó ngớ , theo phản xạ gật đầu: “ thế…”

báo cảnh sát đi.”

Dứt lời, tôi rút điện thoại , bấm thẳng số 110.

“Alo, tôi muốn báo cảnh sát. Tại trường trung XX, có tài sản, số tiền liên quan tới hàng trăm ngàn tệ.”

“Ôn Khởi!”

Trình Minh Viễn trắng bệch, lao một định giật điện thoại của tôi.

Tôi lùi một , lạnh lùng anh ta.

Lê cũng luống cuống, nói ré vài phần: “Ôn Khởi! Cậu… cậu làm ? bé bằng móng tay mà cũng phải báo cảnh sát?”

bé bằng móng tay?”

Tôi ta: “Không phải cậu nói những thứ là đồ cậu dùng đã lâu ? lúc lắm, để cảnh sát phân xử xem, những thứ rốt cuộc là của ai.”

【Chương 2】

“Cậu ——”

Hai đứng chết trân tại chỗ, không nói được một lời nào.

05

Chưa đầy mười phút sau, giáo viên chủ nhiệm Hân và hai viên cảnh sát trước sau vào phòng .

Hân thấy đống lộn xộn trong lớp và chiếc điện thoại trên tay tôi, mày lập tức đen xì.

“Ôn Khởi!”

ta lao trước tôi, chỉ trích xối xả:

“Em phá hoại đồ đạc của em Lê, còn cướp la làng à?! Em coi trường gì? chợ chắc?!”

chợ còn nói đạo hơn lớp nhiều.”

tôi thản nhiên.

Hân bị nghẹn họng mức nghẹn đỏ bừng gan lợn, đang định nổi đóa nữ cảnh sát trẻ một :

“Em Ôn Khởi, là em báo cảnh sát à?”

“Vâng.”

“Em nói có đồ của em?”

Câu thốt , cả phòng lập tức vỡ òa nồi nước sôi.

gì? ?”

“Chẳng phải Ôn Khởi ném đồ của ? thành có đồ của ta ?”

“Đợi đã… Ý của Ôn Khởi là… Tô đồ của ta á?”

“Không thể nào? nãy Trương Viện Viện chẳng bảo đó toàn là đồ thần tặng ?”

Tiếng xì xào bàn tán truyền sóng triều.

Sắc Lê lúc trắng lúc đỏ.

ta cắn chặt môi dưới, vành mắt đỏ hoe, làm vẻ chịu một nỗi oan ức tày trời, nhưng chẳng rặn được một chữ nào.

Sắc Trình Minh Viễn xanh mét, vội hai chen cạnh tôi, hạ :

“Ôn Khởi! Đủ đấy!”

Tôi liếc mắt anh ta một giây, không nói gì.

Anh ta hít sâu một hơi, đè xuống càng thấp: “Chỉ cần em bảo cảnh sát về… anh… anh có thể hứa với em, cuối tuần đi xem phim cùng em.”

Anh ta khựng , bồi thêm một câu: “Nể anh, coi bỏ qua đi.”

Tôi suýt bật cười vì tức.

Ngước mắt , thẳng vào anh ta, rành rọt từng chữ:

“Trình Minh Viễn, thể diện của anh đáng giá mấy đồng?”

Sắc anh ta thay đổi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.