Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

12

Thẩm phán tuyên án ngay tại , kết quả không có kỳ ngờ , từng điều khoản rơi xuống như đã được định sẵn từ trước.

Một, chấp thuận cho tôi và Cố Dịch ly , quan hệ chính thức chấm dứt.

Hai, căn nhà sau được phân chia theo tỷ lệ góp vốn, phần lớn thuộc về tôi, quyền sở hữu hoàn toàn do tôi nắm giữ, tôi chỉ cần hoàn trả lại phần đóng góp tương ứng cho Cố Dịch.

Điều đó đồng nghĩa hai trăm nghìn tệ nhà họ bỏ ra, sau khi khấu trừ các chi phí, chỉ còn lại một khoản rất nhỏ, còn căn nhà thì vĩnh viễn không còn liên quan gì đến họ .

Ba, chiếc xe đứng tên Cố Dịch được xác định là tài sản hồi môn của tôi, buộc anh ta trong vòng mười ngày phải phối hợp hoàn tất thủ tục sang tên lại cho tôi.

Bốn, Cố Dịch, Lưu Mai và Cố do có hành vi gây tổn hại tinh thần kéo dài và công khai bôi nhọ danh dự, phải liên đới bồi thường cho tôi một trăm nghìn tệ.

Năm, toàn bộ yêu cầu phản tố của phía bị đơn bị bác bỏ.

Sáu, đối các hành vi có dấu hiệu vi phạm trong quá trình xét xử và ngoài đời như khai man, chiếm đoạt tài sản, bôi nhọ và xúc phạm danh dự, án sẽ lập kiến nghị tư pháp, chuyển toàn bộ hồ sơ sang cơ quan chức năng để điều tra.

Tiếng búa gõ xuống, dứt khoát, không có đường lui.

Tôi thắng.

Một chiến thắng sạch sẽ, không để lại kỳ khe hở .

Gia họ Cố như bị sét đánh, Lưu Mai trợn mắt ngất lịm ngay tại chỗ, Cố gào khóc lao tới, cả phòng xử lập hỗn loạn.

Cố Viễn Sơn lần lộ ra vẻ hoảng loạn, còn Cố Dịch thì như mất hết sức lực, ngồi sụp xuống, gương mặt xám như tro.

Tôi đứng dậy, đi ra ngoài cùng bố và sư Lý, phía sau là tiếng khóc thảm thiết cùng tiếng nhắc nhở giữ trật tự của lực lượng an ninh.

Mọi thứ đó, từ khoảnh khắc , đã hoàn toàn không còn liên quan đến tôi.

Bước ra khỏi cổng , ánh nắng chói chang phủ xuống, những phóng viên từng chờ để vây lấy tôi nay đồng loạt chuyển hướng.

Khi gia họ Cố xuất hiện, máy và micro lập dồn về phía họ như cơn lũ.

“Ông Cố, xin hỏi ông giải thích thế về đoạn ghi âm được phát tại ?”

“Bà Lưu, bà có thừa nhận đối xử tệ bạc dâu trong thời gian dài không?”

“Các người có ý kiến gì về bị cáo buộc cung cấp chứng cứ sai sự thật trước ?”

“Nghe nói cơ quan chức năng sẽ vào cuộc, các người đã chuẩn bị tinh thần chưa?”

Mỗi câu hỏi đều như nhát dao, cắt thẳng vào lớp vỏ giả tạo mà họ từng dựng lên.

Những gì họ dùng để tấn công tôi, giờ lại gấp trăm lần, đè lên chính họ.

Dưới ánh đèn flash, họ luống cuống tránh né, chật vật như những kẻ không còn đường lui.

Một lúc sau, phóng viên sang tôi, một cô gái trẻ đưa micro đến trước mặt.

“Chị Khương, tư cách là người bị hại trong vụ , chị có điều gì muốn nói không?”

Tôi nhìn vào ống kính, suy nghĩ một giây lên tiếng, giọng bình tĩnh và .

“Trước hết, tôi cảm ơn sự công bằng của pháp .”

“Sau đó, tôi cảm ơn bố mình, vì họ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi.”

“Cuối cùng, tôi muốn nói rằng, phải dựa trên sự tôn trọng và bình đẳng, chứ không phải áp đặt hay kiểm soát.”

“Nếu một mối quan hệ chỉ mang lại tổn thương, thì dừng lại đúng lúc mới là cách bảo vệ bản thân tốt nhất.”

“Tôi xin cảm ơn.”

Tôi khẽ cúi , khoác tay bố, cùng sư Lý bước qua đám đông, ánh nắng ấm áp và cơn gió nhẹ như mở ra một khoảng trời mới.

Tôi hít sâu, cảm giác nặng nề trong lòng tan biến hoàn toàn, nhìn lại nhà phía sau như khép lại một đoạn đời.

Tạm biệt Cố Dịch.

Tạm biệt cuộc ngắn ngủi và sai lầm ấy.

Từ hôm nay, cuộc đời tôi sang trang, một tương lai rộng lớn hơn, tự do hơn đang chờ tôi phía trước.

13

Sau khi vụ kiện kết thúc, cuộc sống của tôi trở lại yên bình nhanh hơn tôi tưởng, mọi thứ như được kéo về quỹ đạo cũ nhưng đã khác hoàn toàn.

Tôi lại công ty làm , trưởng phòng không nói nhiều nhưng ánh mắt nhìn tôi đã không còn như trước, thay vào đó là sự đánh giá và công nhận .

Những lời xì xào trước kia biến mất, thay bằng những câu chào hỏi khách sáo, xen lẫn chút dè chừng như thể họ đang nhìn một người hoàn toàn khác.

Tiểu Trương càng không giấu được sự ngưỡng mộ, giờ nghỉ trưa cứ kéo tôi lại nói tôi đúng chuẩn hình mẫu phụ nữ độc lập thời đại mới.

Tôi chỉ cười, vì tôi biết mình không phải hình mẫu gì cả, chỉ là một người không muốn bị chèn ép và cũng không chấp nhận nhẫn nhịn vô lý.

Phía sư Lý xử lý hậu tục rất nhanh, căn nhà được sang tên hoàn toàn về tôi, khoản tiền hoàn lại sau khi trừ bồi thường gần như chẳng còn bao nhiêu.

Cố Dịch miễn cưỡng phối hợp làm thủ tục sang tên xe, nghe nói lúc ký giấy, anh ta tiều tụy đến mức nhìn như già đi cả chục tuổi.

Nhà họ Cố trở thành trò cười, từ khu dân cư đến nơi làm , đi đâu cũng bị người ta chỉ trỏ sau lưng.

Lưu Mai không dám ra ngoài, Cố xin nghỉ dài ngày trốn trong nhà, còn Cố Viễn Sơn cũng không còn mặt mũi cơ quan.

Cơ quan chức năng đã chính thức vào cuộc, từng hành vi sai phạm của họ đang bị điều tra, không còn đường lùi.

Tôi nghĩ giữa tôi và họ, từ giờ chỉ còn lại kết luận của pháp , sẽ không còn kỳ liên quan .

Nhưng tôi đã đánh giá thấp sự cực đoan của người, và càng đánh giá thấp sự cố chấp của Cố Dịch.

Cuộc gọi tiên đến vào một đêm khuya, lạ, giọng anh ta vang lên khàn và lạnh.

“Khương Hòa.”

Tôi không đáp, định cúp máy thì anh ta tiếp tục nói, giọng đều đều đến rợn người.

phá hủy tôi , phá hủy cả nhà tôi.”

“Anh yêu như vậy, chỉ là… anh không biết phải làm sao.”

anh, chị là chị anh, anh còn lựa chọn khác?”

“Sao không chịu nhịn một chút, nhịn một chút thì mọi đã xong .”

“Vì sao phải làm đến mức ?”

Tôi nghe mà chỉ thấy buồn cười, sự vô lý của anh ta đã vượt quá mọi giới hạn.

“Cố Dịch, anh gọi chỉ để nói mấy lời sao?”

“Được, anh không sai, tất cả là lỗi của tôi, vậy được chưa?”

“Sau đừng liên lạc , nếu không tôi sẽ báo cơ quan chức năng vì quấy rối.”

Tôi nói xong liền cúp máy, chặn , nhưng chưa đầy một phút sau, lại có khác gọi đến.

Tôi tiếp tục cúp, tiếp tục chặn, thứ ba, thứ tư, liên tiếp không dừng lại như một kẻ mất kiểm soát.

Cuối cùng, một tin nhắn hiện lên.

sẽ phải hối hận.”

“Khương Hòa, chưa xong đâu.”

là vợ anh, cả đời đều là.”

“Anh không có được thì người khác cũng đừng mong.”

Những dòng chữ lạnh lẽo khiến sống lưng tôi nổi gai, đó không còn là lời nói, mà là một lời đe dọa .

Tôi không trả lời, chỉ chụp lại toàn bộ, gửi cho sư Lý để lưu làm chứng cứ.

Bà phản hồi rất nhanh, dặn nếu còn hành vi tiếp diễn thì lập báo và xin lệnh bảo vệ cá .

Tôi nhìn màn đêm ngoài sổ, lần tiên cảm nhận nguy hiểm đang tiến gần.

Một người bị dồn vào đường cùng, lại nhu nhược, thường sẽ làm ra những còn đáng sợ hơn cả kẻ xấu.

Tôi đổi điện thoại, chỉ báo cho bố và vài người thân thiết nhất, đồng thời mua bình xịt tự vệ và thiết bị báo động cá .

Tôi thậm chí còn tìm hiểu các khóa học phòng thân, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra.

Tôi không biết Cố Dịch chỉ đang dọa, hay thật sự sẽ hành động, nhưng tôi không thể chủ quan thêm .

Cuộc sống của tôi, không thể tiếp tục bị những người đó phá hủy.

Những ngày yên ổn không kéo dài lâu, sự bình lặng nhanh chóng bị phá vỡ một lần .

Hôm đó tan làm, tôi về đến bãi xe dưới tầng hầm, vừa dừng xe xong thì vô tình liếc sang chiếc xe đỗ bên cạnh.

Chiếc xe đó tôi nhận ra ngay, là của Cố , và bên trong, có một người đang ngồi, ánh mắt dán chặt vào tôi không rời.

Là Cố Dịch.

14

Ánh mắt ta như dã thú trong đêm, vừa lạnh lẽo vừa điên dại, dù cách hai lớp kính xe tôi vẫn cảm nhận sự ác ý đang dồn về phía mình.

Tim tôi chệch một nhịp, bàn tay đang định mở khựng lại, tôi lập khóa toàn bộ xe và ép bản thân giữ bình tĩnh.

Tôi rút điện thoại ra, hướng thẳng về phía , chụp liên tiếp vài tấm cả biển lẫn khuôn mặt, không để sót chi tiết .

Ánh đèn flash lóe lên, bị kích động, lập mở xe lao về phía tôi vẻ mặt mất kiểm soát.

Tôi không do dự, khởi động xe, đạp ga mạnh, tiếng bánh xe rít lên chói tai khi tôi đánh lái lùi ra khỏi chỗ đỗ.

đuổi theo phía sau, vừa chạy vừa đập vào kính xe tôi, giọng gào lên giữa bãi xe trống rỗng nghe đến rợn người.

“Khương Hòa! Đứng lại cho tôi!”

chạy cái gì! Tôi có muốn nói!”

Tôi không , đạp ga lao thẳng ra khỏi tầng hầm, ánh sáng bên ngoài ùa vào khiến tôi cuối cùng cũng thở được.

Nhìn qua gương chiếu hậu, tôi thấy đứng động ra, bóng kéo dài dưới ánh đèn, như một cái bóng không chịu tan.

Tôi không về nhà, mà lái thẳng đến đồn công an gần nhất, đem toàn bộ ảnh chụp và tin nhắn đe dọa giao cho họ.

“Anh ta là chồng cũ của tôi, chúng tôi vừa ly , trước đó đã nhiều lần nhắn tin đe dọa và hôm nay còn chặn tôi nơi .”

“Tôi cảm thấy tính mạng của mình đang bị đe dọa nghiêm trọng.”

Cảnh sát tiếp nhận rất nghiêm túc, lập hồ sơ ngay và thông báo sẽ triệu tập để cảnh cáo.

“Nếu đối phương còn tiếp tục theo dõi hay quấy rối, cô lập báo lại.”

Rời khỏi đồn, trời đã tối, tôi gọi điện cho bố, kể lại toàn bộ vừa xảy ra.

Bố im lặng vài giây nói rất dứt khoát.

đừng về căn hộ , về nhà bố .”

đây có bố , xem nó dám làm gì .”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.