

Sống lại vào đúng ngày chồng tôi dẫn hai đứa con của người tài xế ch/e/t trong vụ t/ ai n/ ạn giao thông về nhà.
Kiếp trước, tôi thương xót hai chị em nó không nơi nương tựa.
Tôi đã dốc sạch tiền tiết kiệm trước hôn nhân để đưa chúng vào ngôi trường quốc tế đắt đỏ nhất.
Bỏ vốn cho con trai nuôi mở công ty công nghệ.
Chạy vạy khắp nơi, dọn đường cho con gái nuôi gia nhập đoàn múa hàng đầu.
Cho đến khi chúng thành công rực rỡ.
Chúng lập tức trở mặt, cắt luôn thu/ ố/ c đặc trị bệnh t/ z/ rầ/ m c/ ảm của con gái ruột tôi.
Lạnh lùng nhìn con gái tôi n/ h/ ả/ y từ tầng hai m/ ư/ ơi tá/ m xuống.
Rồi cuối cùng, chính tay chúng đứng trước giường bệnh, rút ống thở của tôi.
Chúng còn mặt dày nói rằng tất cả những điều đó đều là do tôi nợ bố đẻ của chúng.
Hôm nay, chúng lại đứng trước sảnh nhà tôi.
Cô bé mười lăm tuổi giấu chặt cậu em trai sau lưng.
Ngẩng lên, nó hét lớn với tôi:
“Nếu dì đã ghét bỏ bọn cháu…”
“…Bọn cháu bây giờ sẽ ra ngoài ch/e/t đói cho dì xem!”
Tôi ném chìa khóa chiếc Porsche trong tay lên tủ giày.
Cửa chính vẫn đang mở toang.
“Muốn cút thì cút sớm đi.”