Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/60JYV4rzDy

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

8.

Thế giới không chỉ có những người mẹ không yêu con , mà còn có cả những người mẹ muốn hủy hoại chính đứa con mình sinh ra.

Hôm đó không những không moi được tiền từ tôi, còn mất mặt ê chề.

Mẹ tôi nghĩ ra một cách mới — học theo người ta livestream than khổ trên mạng.

đến lãnh đạo của tôi để nói xấu tôi, đến công ty Hoài làm ầm ĩ.

Thậm chí còn thuê người bao vây cửa hàng của bố mẹ Hoài, giăng băng rôn đòi công bằng.

Mục đích chỉ có một: ép tôi phải cúi xin lỗi, bắt tôi đưa tiền chu cấp cho chị gái.

Chúng tôi nhẫn nhịn tất cả.

Cho đến khi cưới của chị gái sắp tới gần.

Mẹ tôi bắt khoe khoang rầm rộ trên vòng bạn bè rằng chị sắp gả vào “hào môn”.

Bố của Triệu là một cán bộ nhỏ ở cơ quan địa phương, mẹ là hiệu trưởng thuê của một trường tư thục.

So với đa số gia đình thì điều kiện là tốt hơn một chút.

gọi là “hào môn” thì thật sự quá lời.

Không ít người âm thầm cười nhạo mẹ tôi, chỉ có bà là vẫn đắc ý không .

Mà đã đắc ý rồi thì không quên mượn chuyện đó để chọc tôi.

Vòng bạn bè của bà toàn là mỉa mai kiểu:

“Tiểu nhân bỗng dưng trúng vận, kẻ không có phúc thì có trúng số cũng sẽ sớm trả lại gấp trăm gấp ngàn lần.”

Chị nhắn riêng cho tôi, phẫn nộ nói:

“Em nói xem, dì có phải bị điên rồi không? Suốt đăng vòng bạn bè nguyền rủa em, không biết còn tưởng hai người có mối thù huyết hải gì!”

Tôi chỉ cười.

đây tôi không hiểu — tại sao mẹ không thương tôi, tại sao bà ghét tôi đến vậy? Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?

Sau tôi dần dần hiểu ra.

Bà không yêu tôi, ghét bỏ tôi, hoàn toàn không phải tôi làm gì sai.

Bà chỉ đang một nơi để trút cho sự bất lực của chính bản thân mình.

Tôi thừa nhận, đó bà vuột mất cơ hội thăng có thể cũng một phần là do mang thai tôi.

Mất đi một cơ hội thăng … thì cả cuộc đời sụp đổ thật sao?

Để được câu trả lời, tôi tình gặp người dì đó từng cạnh tranh vị trí với mẹ tôi.

nói với tôi: đó có đến mấy người cùng ứng cử, cho dù mẹ tôi không mang thai, cũng chắc đến lượt bà .

“Thăng rồi thì sao ? Nhà máy tụi dì lúc đó làm ăn chẳng ra gì, dì rồi mỗi tháng cũng chỉ hơn mẹ cháu chục tệ.

Nói thật, mẹ cháu không là may đấy. Bà là người tiên rút lui khỏi nhà máy khi nó bắt sa sút, chuyển việc từ sớm.

Còn mấy người tụi dì thì bị giữ chân thêm vài , lương thấp mà còn lãng phí cả thời gian.”

Tôi xin phép dì được ghi âm lại đoạn trò chuyện, sau đó gửi bản ghi âm cho mẹ.

Bà có buông bỏ được không, với tôi không còn quan trọng nữa. Quan trọng là tôi đã bước ra khỏi vòng luẩn quẩn .

Bà không yêu tôi thì vậy — ai quy định mẹ bắt buộc phải yêu tất cả những đứa con mình sinh ra?

Tôi cứ ngỡ sau khi nghe đoạn ghi âm giữa tôi và dì Triệu Hồng Hà, mẹ sẽ thu lại phần nào thái độ.

Ai ngờ chuyện đó lại khiến bà phản ứng dữ dội hơn.

Ngay cả chị gái cũng nhắn tin mắng tôi:

“Nguyễn Ninh, mày có biết xấu hổ không? Ai cho mày đi dì Triệu Hồng Hà?

Mẹ nói đấy, mày là thứ mặt dày, lòng lang dạ sói.

Muốn tiếp tục nhận bố mẹ thì mau chuyển chỗ tiền còn lại sau khi trúng số sang đây, nếu không thì đừng trách bọn tao không mày là người nhà nữa.”

Tôi nhìn những dòng chữ độc địa trên màn hình, trong lòng nổi một luồng hận ý.

Muốn tiền ?

Vậy thì cứ thử xem… có bản lĩnh mà lấy được không!

9. chị tôi kết hôn, tôi và Hoài ăn mặc chỉnh tề, đường hoàng đến dự.

Chị thấy tôi tới, liền nhếch môi cười đắc ý.

Chìa tay ra, kiêu căng nói:

“Đưa đây đi, còn lại bao nhiêu? Dưới một trăm vạn thì đừng trách chị không nói giúp em mặt mẹ.”

“Được.”

Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt chị.

Khuôn mặt trắng trẻo của chị lập hiện dấu bàn tay đỏ lừ.

Chị bị bất ngờ, ôm mặt chỉ biết hét .

Mẹ tôi nghe thấy động tĩnh liền chạy đến, nhìn thấy tôi thì đến méo cả mặt.

“Nguyễn Ninh, mày điên rồi ? Mày làm gì vậy hả?”

“Tôi làm gì chẳng lẽ bà không thấy sao?” Tôi bước chậm rãi tới gần, nhìn mẹ mà cười lạnh, “Tôi đang học theo bà đấy mẹ . Giải quyết chuyện gì cũng phải đợi lúc đám cưới của người khác mới gọi là sảng khoái .

Không phải bà muốn tiền sao? Tôi đến đây là để bàn bạc với bà đây.”

Mẹ tôi chột dạ, vội kéo tay tôi định lôi ra ngoài, ánh mắt còn không ngừng bóng dáng cha mẹ của Triệu .

Bà nghiến răng nghiến lợi:

“Có gì về nhà nói, hôm nay là cưới của chị mày, mày đừng có làm loạn.”

“Ồ, thì ra bà cũng biết cưới là quan trọng ? Vậy sao hôm đó bà lại làm ầm trong hôn lễ của tôi?

Tôi đã tử tế lắm rồi đấy, ít ra còn đợi đến lúc chị làm xong lễ.”

Vừa dứt lời, bố mẹ của Triệu cũng đã bước tới.

Tôi hất tay mẹ ra, đi thẳng đến mặt .

Từ trên xuống dưới quan sát một lượt rồi mở miệng đầy khinh miệt:

“Nhà các người là lấy vợ hay đi gọi vốn vậy?

Moi sạch tiền của mẹ vợ đủ, còn dòm ngó đến tiền của em vợ?

Chị tôi lấy anh ta là xui xẻo tám kiếp.

Mua nhà thì chia đôi, cũng được, lại còn ép chị tôi mua xe Mercedes hơn một trăm vạn cho anh ta? Các người có biết xấu hổ không?”

Gương mặt cả nhà Triệu lập tái xanh, vừa bối rối vừa khó .

“Cô nói bậy bạ gì vậy hả?”

“Sao? Không dám thừa nhận ?

Anh dám nói căn nhà cưới không có bố mẹ tôi góp một nửa tiền?

Hay là anh không biết việc chị tôi dẫn bố mẹ tôi đến phá đám cưới của tôi để đòi một trăm vạn mua xe cho anh?”

“Chuyện mua nhà là chị cô tự nguyện góp một nửa, muốn có sự bảo đảm.

Còn chuyện đòi tiền ở hôn lễ của cô để mua xe cho tôi, tôi thực sự không biết gì cả.”

Xung quanh bắt tụ tập càng nhiều người.

Mẹ của Triệu sắc mặt khó đến mức muốn nhỏ nước, vẫn gắng gượng cười mà xoa dịu:

“Hiểu lầm, tất cả là hiểu lầm .

Tiểu làm gì cần xe đắt đến vậy?

Dù nó có muốn lái xe xịn thì cũng không bao bắt vợ cưới đi mua đâu.”

“Ồ, vậy chắc là tôi hiểu lầm rồi, xin lỗi nhé.”

Hôm đó mẹ tôi dẫn chị gái đến phá đám cưới tôi, đến cả nghi lễ kết hôn còn xong, tôi cứ tưởng là nhà anh ép đến đấy .”

“Không phải đâu.”

Mẹ của Triệu trừng mắt liếc chị tôi, rồi gượng gạo nở nụ cười giải thích với những người xung quanh:

“Hiểu lầm , tất cả là hiểu lầm cả.

Con dâu tôi nó chỉ là quá chấp, đòi làm phụ nữ độc lập, bắt hai nhà cùng góp tiền mua nhà, không đồng ý thì nó lại nghĩ chúng tôi khinh thường.

Ôi chao, chuyện đến nước , ai mà biết chỉ mua nhà mà lại moi sạch tiền nhà thông gia .

Còn con nữa đó Tiểu Tĩnh, chẳng hiểu chuyện chút nào.”

Bà ta nghiến răng mà nói, lại đẩy hết lỗi sang chị tôi.

Ánh mắt những người xung quanh nhìn chị tôi bắt đầy mỉa mai, hả hê thấy rõ.

thì hài lòng ?”

Mẹ tôi mặt cắt không còn giọt máu, thịt trên mặt run rẩy không ngừng.

Lúc bà chỉ hận không thể hồi nhỏ, tát cho tôi một trận cho hả .

lại sợ làm ảnh hưởng đến thể diện của chị.

Bà nghẹn ngào, gần khóc:“Nguyễn Ninh, mày giỏi lắm! Lẽ ra lúc tao nên phá thai mày, mày là sao chổi đến phá hoại cả nhà .”

“Cũng may ai cũng nghĩ vậy.”

Tôi cười nhạt, không chút cảm xúc:

“Mấy người phá hỏng hôn lễ của tôi, tôi cho qua.

nếu sau vẫn không biết kiềm chế, tôi cũng sẽ đáp trả.

Ví dụ giăng băng rôn ở công ty anh rể, đến công ty bố tôi làm loạn, hoặc đi đám bạn cũ của bà mà tâm sự một chút chẳng hạn.”

Mẹ tôi nghẹn lời, không nói nên câu, cuối cùng nhìn tôi gặp ma.

“Nguyễn Ninh, dù sao chúng tao cũng là bố mẹ mày mà…”

mới nhớ mình là bố mẹ tôi sao? Có hơi muộn rồi đó.

10.Từ tiệc cưới của chị về, tôi cho toàn bộ số liên lạc của bố mẹ và chị vào danh sách chặn.

Mẹ tôi đến mức muốn nổi điên, không có nơi để trút .

Bà ta hóa thành một “Tường Lâm Tẩu”, đi kể khổ khắp hàng nội ngoại.

Bà nghĩ ít ra thể diện, sẽ có người mắng tôi giúp bà.

Ai ngờ hàng lại khuyên bà:

“Những qua thật ra là cô chú sai với con bé. Ninh Ninh là đứa mềm lòng, chỉ cần cô chú nói vài lời tử tế, có khi nó lại tha thứ .”

“Tôi sao phải hạ mình nó? Tôi sinh ra nó, nuôi lớn nó, tôi còn phải xin lỗi nó nữa ?

Tiền là do tôi với Nguyễn Đông Thần làm ra, muốn cho ai thì cho, con sói mắt trắng kia trúng số được mười triệu, không đưa cho chúng tôi một xu, còn dám mơ tưởng đến tiền nhà — không sợ trời đánh !”

Cô tôi vẫn kiên nhẫn khuyên:

“Ninh Ninh tiền sao? Nó hai người bao nó là con ruột!

Nếu là tôi, tôi còn hơn nữa kia.”

Dù ai nói gì, mẹ tôi cũng có cả trăm lý do để phản bác.

Tùy chỉnh
Danh sách chương