Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3B3yrADcxD

Bình giữ nhiệt LocknLock 800ml LHC6180 - Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Điện thoại rung lên như điên dại, chiếc điện thoại cũ túi đột nhiên rung liên hồi:

“Xin hỏi có phải là Thẩm Ninh An, em gái của Thẩm Vãn không? Chị gái cô hôm nay mở một bưu kiện gửi đến nhà, trên đó có dính chất gây dị ứng mạnh, hiện giờ đang bị băng huyết szảy tzhai, tình hình nguy kịch, cần cô đến ngay bệnh viện ký tên!”

Đầu ngón tôi lập tức lạnh ngắt. Tôi quay lại quầy vé đổi chuyến bay sớm nhất quay về.

Ở độ cao ba vạn dặm, tôi vùi mặt vào cánh , khóc đến mức cả người co giật.

Hạ cánh xuống Vân Thành, tôi mua một chiếc điện thoại mới, lắp sim, vào một số điện thoại.

“Tôi là Thẩm Ninh An. Anh từng nói, có việc gì có tìm anh, đó còn hiệu lực không?”

Tôi đón chị gái đến Kinh Đô, sắp xếp vào biệt thự sĩ quan của người đàn ông kia, trái tim cuối cũng yên tâm được một nửa.

Nửa tháng này, tôi thu thập tài liệu chứng cứ, viết hai thư tố cáo. Một gửi đến đoàn văn công nơi Tống Noãn Noãn làm việc, một gửi đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật của tập đoàn nơi Thừa Vũ đang phục vụ.

khi gửi thư xong, buổi chiều hôm đó tôi ngồi trên ghế dài ở công viên, lá rụng thẫn thờ.

Những tháng thủ tiết vì Thừa Vũ chẳng khác một trò cười.

Nếu anh ấy thực sự chết ở biên giới thì tốt biết mấy. Ít nhất, chúng tôi sẽ không đi đến bước đường này, đứa con của chị tôi cũng sẽ còn sống.

Ba ngày , chuông cửa reo. Mở cửa ra, Thừa Vũ đứng bên , cầm hai thư tố cáo đã bị xé mở.

là thư tôi đã gửi đi.

“Ninh An, đừng làm chuyện ngu xuẩn nữa.” Anh ấy ném thư lên bàn trà, giọng điệu mang tính khuyên :

“Em không đụng được vào Noãn Noãn, cũng không đụng được vào tôi đâu. Chuyện của chị gái em là một bài học đấy.”

Tôi bật dậy, lồng ngực phập phồng dữ dội: “Tôi đã chấp nhận rồi! Tôi không cần gì nữa cả! Tại các người còn động đến chị ấy?!”

Anh im lặng vài giây, mắt thoáng hiện vẻ hối lỗi.

Anh đột ngột tiến lên một bước, ôm tôi vào lòng, nói xin lỗi: “Xin lỗi Ninh An. Đừng làm chuyện dại dột nữa, sống tốt cuộc đời của mình đi.”

Tôi sụp đổ khóc lớn, nước mắt rơi trên vai anh: “ Thừa Vũ… tại anh lại đối xử với tôi như vậy…”

Anh không trả . Nỗi uất ức và phẫn nộ tích tụ lại bùng phát, tôi tiếp tục khóc và hỏi anh: “ Thừa Vũ! Anh dựa vào gì! Dựa vào hủy hoại tất cả của tôi rồi còn bắt tôi phải sống tốt?!”

Anh mặc cho tôi đánh, nhưng vòng lại càng siết chặt hơn: “Xin lỗi…” anh lặp đi lặp lại.

Tôi khóc đến kiệt sức, dùng hết sức lực đẩy anh ra. Lúc ra về, anh đặt một chiếc thẻ lên tủ giày: “Dừng lại ở đây thôi. Noãn Noãn còn ảnh của em, tôi không muốn cô ấy làm hại em nữa. Số tiền này xem như là tiền bù đắp tôi đưa cho em và chị gái.”

Tôi mỉm cười anh, đầu, nói được. Chị gái còn nằm ICU, tôi có dừng lại ở đây được.

Nếu tôi thực sự bỏ cuộc, chẳng phải là đúng như ý nguyện của bọn họ . Bọn họ làm tôi đau, tôi sẽ khiến họ nếm thử giác bị lóc xương cắt thịt là thế .

Nhưng tôi không ngờ, bọn họ cũng không định buông tha cho tôi.

Sáng sớm hôm , tôi đi đưa cơm cho chị. Vừa bước ra khỏi tiểu khu, một chiếc xe việt dã màu đen đột nhiên lao ra, ánh đèn pha rọi thẳng khiến mắt tôi trắng xóa.

Theo bản năng tôi lùi lại nhưng bị vấp phải bậc thềm ngã xuống. Khoảnh khắc đầu xe đâm tới, đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: Không được chết.

Giây cuối khi mất đi ý thức, tôi thấy có người bế bổng mình lên.

Tôi sức mở mắt, thấy một khuôn mặt với đường nét góc cạnh rõ ràng. Giọng nói của người đàn ông trầm thấp dịu dàng:

“Đừng sợ, tôi đến rồi.”

Tôi kiên quyết không đi bệnh viện, anh ấy đưa tôi về căn hộ riêng, dì giúp việc tắm rửa và thay quần áo cho tôi.

Khi tôi bước ra thì bác sĩ y cũng đã đến. khi bình truyền dịch được treo lên, phòng chỉ còn lại hai chúng tôi.

“Bắc Thượng tá, ơn anh.” Tôi lên tiếng , giọng khản đặc như bị giấy nhám chà qua.

“Đừng nói chuyện vội.” Anh ấy cầm cốc nước trên tủ đầu giường đưa đến tận môi tôi, động tác vững chãi.

Mắt tôi chợt nóng lên: “ anh lại có trùng hợp…” xuất hiện ở đó như vậy.

Anh ấy đặt cốc nước xuống, dựa vào lưng ghế: “Tuần tôi từ khu phía Nam sang đây họp, hôm nay nghỉ phép nên đi dạo loanh quanh thôi. là số mệnh, khó nói được.”

Tôi đầu. Tôi không bao giờ ngờ được mình sẽ gặp lại anh ấy, càng không ngờ là vào lúc này.

Tống Noãn Noãn và tôi là bạn khóa ở trường đội, cô ấy có nhà riêng bên nên ít khi về ký túc xá.

Học kỳ đầu tiên còn chưa kết thúc, vì tôi phải dậy sớm đi làm thêm ở tòa soạn vào cuối tuần nên đã xảy ra xung đột với một người bạn phòng khác.

Tống Noãn Noãn thấy chuyện nhóm chat, liền dứt khoát tôi dọn qua chỗ cô ấy ở, không cần trả một đồng tiền phòng .

Tôi thấy ngại nên khéo léo từ chối. Cô ấy lúc đó liền cuống lên: “Tớ chỉ là không ưa thói của cô ấy, thấy cậu hợp tính nên muốn kết bạn thôi. Cậu đồng ý có được hay không?”

Sống mũi tôi cay xè, đầu đồng ý.

Bùi Chấp là đối tượng xem mắt gia đình Tống Noãn Noãn sắp xếp cho cô ấy, là Thượng tá của khu phía Nam, lớn hơn cô ấy bảy tuổi.

Tống Noãn Noãn kéo tôi đi ăn , hôm đó ánh mắt của Bùi Chấp luôn dừng lại ở phía tôi.

Tối về, anh kết bạn WeChat với tôi. Tôi sợ Tống Noãn Noãn nghĩ ngợi, nhưng cô ấy lại chẳng hề bận tâm: “Tớ có thèm mắt đến anh ta đâu. chân hơi có vấn đề ra thì điều kiện của anh ta đúng là không tệ. Nếu hai người thành đôi, tớ lại thành bà mai rồi.”

Lòng tôi không yên nên không hề phản hồi những tin nhắn đó của Bùi Chấp.

Một tuần , Tống Noãn Noãn tức giận mắng anh ấy không ra gì. Cô ấy lục được một tấm ảnh chụp chung của Bùi Chấp và người bạn gái đã quá , ngũ quan của cô gái đó giống tôi đến bảy tám phần.

“Hèn gì hôm đó anh ta cứ cậu chằm chằm! Cậu biết tại chân anh ta bị thọt không? cứu cô bạn gái đó bị mìn nổ ở biên giới đấy.”

Tống Noãn Noãn lấy điện thoại của tôi mắng anh ấy một trận rồi chặn liên lạc.

đó, vào kỷ niệm hai ngày cưới của tôi và Thừa Vũ, khi đang ăn ở nhà khách khu, tôi có gặp lại Bùi Chấp.

Anh ấy thấy tôi thì sững người một chút, chỉ khẽ đầu rồi lướt qua nhau.

Lần gặp lại tiếp theo là hôm nay. Anh ấy của hiện tại trầm ổn hơn vài nhiều, nhuệ khí nơi lông mày đã được thu nén lại, nhưng khi ngồi đó không nói , anh ấy toát ra khí thế áp người.

“Buổi tối nếu không ngủ được, có muốn nói thì cứ nói với tôi.” Anh ấy nói xong liền tựa vào ghế, không hề thúc giục.

Tôi im lặng lâu, rồi giống như đang kể chuyện của một người khác, tôi dùng vài phút kể hết mọi chuyện đã xảy ra.

Anh ấy không đưa ra nhận xét, cũng không biểu lộ xúc gì.

“Có cho tôi mượn điện thoại một chút được không? Tôi sợ chị tôi không liên lạc được.”

Anh ấy đưa điện thoại cho tôi, đứng dậy đóng cửa đi ra .

Chị gái tôi gần như bắt máy ngay lập tức, nghe thấy giọng tôi, chị rõ ràng đã thở phào nhẹ nhõm.

“Không phải em đi nước ? lại ở Kinh Đô? Tống Noãn Noãn dùng điện thoại của em cho chị, nói hai đứa cãi nhau rồi em chạy ra , nó không tìm thấy người nên sợ em gặp chuyện. Rốt cuộc là có chuyện gì thế?”

“Em không …” Chỉ ba chữ thôi cổ họng đã nghẹn đắng.

“Bạn bè với nhau nảy sinh mâu thuẫn là chuyện bình thường.” Chị nghe ra điểm bất thường nên giọng nói dịu lại: “Tình bao nhiêu của hai đứa không dễ dàng gì, giữ được thì cứ giữ cho tốt. Nhưng nếu là vấn đề nguyên tắc thì em cũng đừng bản thân phải chịu uất ức.”

Nước mắt rơi xuống, tôi nghiến răng không phát ra tiếng động.

“Chị, bất kể cô ấy nói gì với chị, chị cũng đừng tin. Đừng lo cho em, đợi em về.”

Chị tôi đáp : “Yên tâm. Nếu nó lại, chị sẽ em chưa từng liên lạc với chị.” Chị lại dặn dò tôi chú ý an toàn, đừng lo lắng chuyện nhà.

Khi tôi bình tâm lại, Bùi Chấp vừa vặn gõ cửa, bưng một bát cháo đi vào. Tôi nói ơn.

“Bùi Thượng tá, bây giờ tôi còn giống cô ấy không?”

Anh ấy ngẩn ra, rồi lập tức mỉm cười. Bị anh ấy chằm chằm vài giây đó, lưng tôi như bị gai đâm, ngồi không yên. Nhưng tôi không còn con đường khác.

Chỉ dựa vào bản thân mình, tôi không thoát khỏi bàn của Tống Noãn Noãn.

Anh ấy nói đúng, số mệnh là thứ khó nói . Nếu anh ấy đã được đưa đến mặt tôi, tôi phải nắm chặt lấy.

“Chuyện đó là tôi thất lễ, xin lỗi.” Lòng tôi chùng xuống một chút.

“Anh muốn làm gì, tôi đều có giúp anh.” Tôi hỏi anh ấy: “Điều kiện là gì?”

Anh ấy lại cười: “Không trao đổi ngang giá là em ngủ không ngon đúng không? tôi nghĩ xem, ngày mai sẽ nói cho em biết.”

Anh ấy đưa cho tôi nửa viên thuốc an thần, tôi rơi vào giấc ngủ mê mệt đến tận gần trưa.

Hình như tôi đã mơ nhiều, nhưng tỉnh dậy chẳng nhớ gì cả, chỉ thấy mệt mỏi rã rời đến tận xương tủy.

Bùi Chấp đưa cho tôi một chiếc điện thoại mới: “Chuyện hôm qua tôi đã xử lý xong rồi. Video và ảnh đã được xóa sạch sẽ, trên mạng sẽ không còn nữa.”

“Phía chị gái em tôi đã sắp xếp người rồi, em có nói với chị ấy một tiếng.”

Tôi đầu: “ ơn anh.” Anh ấy nói đó chỉ là chuyện nhỏ.

“Điều kiện tôi nghĩ xong rồi. Đợi em bình phục hẳn, hãy tôi đi thăm một người. Có lẽ cần em đóng vai Hoan Nhan một chút.”

Lục Hoan Nhan. Cô bạn gái đã khuất của anh. Những qua anh luôn chăm sóc bà ngoại của cô ấy, bà cụ bị bệnh Alzheimer nên không còn nhớ rõ người nữa.

Tôi lập tức đầu: “Chỉ có vậy thôi ?”

Anh ấy mỉm cười bất lực: “ này nghĩ ra gì thì tính tiếp.”

Tôi lại điện cho chị gái. Chị nói Tống Noãn Noãn với chị rằng nếu không tìm thấy người thì sẽ báo mất tích. Tôi cũng muốn báo cảnh sát. Những ảnh cô ấy chụp lén là bằng chứng.

Tôi bấm vào số điện thoại của mình. Người nghe máy là Tống Noãn Noãn.

“Ninh An? Có phải là cậu không?”

Tôi ừ một tiếng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.