Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKX9OX3I0t

Cây chà sàn nhà tắm, chổi cọ sàn và gạt nước 2 trong 1– Parroti Easy ES04

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

5

Nhắc tới con gái, Lưu Minh Thành cuối cùng cũng lộ chút áy náy.

“Ngày mai anh nói rõ với con, người bố nhất, mãi mãi là con .”

mẹ anh sau này tìm cho anh một cô gái trẻ sinh con trai? Mẹ anh đã sớm con tôi rồi: tôi không sinh con trai, bị đuổi khỏi nhà!”

Anh đảo mắt mẹ, thấy bà rõ ràng chột dạ, khí lập tức rớt ba phần.

“Sao có thể? Chẳng phải trước giờ mình luôn nói chỉ cần một đứa, dạy đàng hoàng là được sao?”

Là một “học bá làng quê”, thi mười mấy năm mới lên được đại học hạng hai, Lưu Minh Thành thừa một đứa trẻ nên người khó nhường nào. Hơn nữa giờ anh cũng làm trong ngành giáo dục.

Chúng tôi từng bàn rõ: chỉ sinh một đứa. Nhưng khi mẹ anh suốt ngày xúi giục sinh , anh lại… không phản đối, không thừa nhận, cũng không giải thích.

Chuẩn chỉnh một gã đàn ông vô trách nhiệm.

thì viết giấy cam kết . sau này anh ép tôi sinh con trai, hoặc ra ngoài tìm người khác sinh, anh ra khỏi nhà tay trắng.”

Đã đánh trận tiên thì phải đâm chảy máo mới thôi!

Bị tôi ép nước ấy, Lưu Minh Thành đành đứng dậy, lôi giấy bút ra.

Dĩ nhiên, anh không chịu thua về khí .

Lưu lão sư đẩy kính, hắng giọng đầy chính nghĩa:

“Huệ Quyên, anh hiểu em muốn vệ con, nhưng là người có học thức, em nên chú ý phương pháp, tôn trọng người lớn, là tấm gương tốt cho con. Đừng phụ công mẹ em dạy em.”

Lời nói nghe tưởng đâu chỉ thiếu chỉ mặt mắng tôi không có giáo dục.

Tôi cười nhạt, liếc bụng bia to tướng mẹ anh “” cho:

“Là người có học thức, tôi càng nên đề phòng tư tưởng cổ hủ sâu, giữ vững nhân cách độc lập, không thể chỉ bám!”

Quen nhau 12 năm, tôi quá hiểu điểm yếu của anh , chọt phát trúng ngay.

Lưu Minh Thành mặt trắng bệch:

“ Được, anh ký. sau này anh phản bội hoặc ép em sinh con trai, tất tài sản để lại cho em và con, em làm người giám hộ!”

Bà mẹ chồng hốt hoảng.

Vèo một cái lao ôm tay con trai, khóc rống:

“ A Thành à! Không có con trai thì sau này ai đốt nhang cho mẹ? Đừng hồ đồ!”

Tôi cười tươi rói, đứng bên cạnh “màn kịch lớn” của bà.

Lão chồng xấu hổ quay sang mẹ:

“ Mẹ! Đây là chuyện riêng của con, mẹ đừng xen vào!”

Bà mẹ chồng nhào tới chân tôi:

“ Huệ Quyên à! Là mẹ sai! Mẹ hứa sau này đối tốt với gái, xin con đừng bỏ rơi nhà họ Lưu!”

Đùng một cái, bà … lăn đùng ra đất!

Xỉu rồi!

Lưu Minh Thành ôm mẹ chạy, vừa chạy vừa hét:

“Huệ Quyên! mẹ anh có mệnh hệ , anh chec với em!”

6

Không chec. Nhưng mất vài chục triệu viện phí.

Trước mặt bác sĩ, tôi khóc lóc thảm thiết:

“Bác sĩ ơi, mẹ chồng tôi vất vả , làm ơn kiểm tra kỹ một chút. Dùng thuốc ngoại cho tôi, tốt nhất chụp MRI hay CT, phòng ngừa rủi ro!”

Tới lúc đóng tiền, tôi bế con gái, đứng xa tít.

Tiền cọc 10 triệu tiên, Lưu Minh Thành không do dự.

Tới lượt 10 triệu thứ hai, anh liếc tôi.

Tiếc là tôi vừa làm, vừa đón con, vừa làm cơm, vừa đóng vai “con dâu hiếu thảo”. Không có thời gian rảnh tiếp ánh mắt đầy u oán đó.

Lần thứ ba, tôi nghe anh hỏi bác sĩ:

“Dùng thuốc ngoại nhiều , hiểm thanh toán được không?”

Y tá tốt bụng nói:

“Toàn bộ là thuốc tự chi , hiểm được ít lắm.”

Bà mẹ chồng y tá:

“Mấy ngày nay tốn bao nhiêu ? Con dâu tôi tuy kiếm khá, nhưng cũng không thể tiêu mãi cho tôi chứ?”

Tôi lập tức bước tới “giải thích” ngay:

“Mẹ, vì chồng con không muốn bám vợ, nên từ giờ tiền viện phí đều do anh ấy . Đừng lo, thẻ tín dụng có thể hoãn, tháng sau mới phải !”

Bà sững sờ:

cơ? Là… tiền con trai tôi ?”

“ Chứ mẹ tưởng ai? Chẳng lẽ là người sắp bị đuổi ra khỏi nhà con đây?”

Bỏ lại ánh mắt “gà bị cắt cổ” của chồng, tôi bế con rời viện.

Tôi dặn bác sĩ đầy ám chỉ:

“ Lần này mẹ chồng xỉu, có lẽ phải vài đợt điều trị tiếp theo. Chụp , làm xét nghiệm , phòng ngừa vẫn hơn.”

Lúc quay , tôi cười nhẹ với chồng đang tái mặt:

“Gọi bác sĩ nhanh ! Lần này xỉu, chắc lại tốn vài chục triệu nữa đó!”

7

Tôi vừa dắt con gái ra khỏi viện thì nhận được cuộc gọi video từ mẹ mình.

“Huệ Quyên à, mẹ chồng con đang quỳ trước cổng nhà mình, đập xin mẹ đừng để con bỏ rơi chồng nó… là sao đấy con?”

Tốt! Rất tốt! Cực kỳ tốt!

Tôi lập tức quay sang Lưu Minh Thành:

“Đây là thái độ của mẹ anh sao?”

Không buồn để anh mở miệng, tôi gọi ngay cho cô giúp việc của mẹ.

“ Dì Trương, mẹ chồng tôi gần đây khớp gối không tốt, chắc muốn tập luyện . Dì đóng cửa lại, nấu cơm cho mẹ con tôi nhé, tôi về ngay!”

Tôi đón con, lái xe về nhà mẹ.

Hai tiếng trên đường, tôi vừa trấn an con, vừa suy nghĩ xem nên xử lý nào cho gọn.

Lưu Minh Thành lái xe, dáng vẻ co ro, rất phù hợp với hình tượng… một người sắp bị đá ra khỏi nhà.

Khi tới nhà mẹ, mẹ chồng tôi đang nằm giữa sân, xung quanh là một vòng người vây kín.

Tay bà vỗ đùi đôm đốp, miệng than khóc:

“ Tôi dậy từ sáu giờ mỗi sáng nấu cơm sáng cho con ; con dâu ở cữ, tôi hầm gà cho nó ; thằng con tôi lỡ dại, tôi còn khuyên nhủ nó nhẫn nhịn!”

“ Nó tiêu xài hoang phí, tôi cố gắng tiết kiệm từng xu… Là vì cái nhà này mà thôi!”

Đám hàng xóm gật gù đồng cảm, thấy thay cho “bà mẹ chồng mẫu mực”.

Bà càng được thể, diễn càng hăng.

Tôi bước , cười nhẹ:

“Bà à, mẹ tôi bà quỳ xin tha thứ, xin tôi đừng ly hôn. Sao tới nhà tôi rồi lại thành bà kể khổ?”

Tôi đám người xung quanh:

“ Bà chê tôi không sinh con trai, n g ư ợ c đ ã i , xúi con trai bà đòi ly hôn, còn nói tôi không nên mẹ ruột bị bệnh. Giờ còn muốn phá luôn thanh danh tôi?”

“Đám bà con lối xóm ở đây ai chẳng tôi là người nào? Muốn mượn d a o giec người à? Không có cửa!”

“ Con gái à, con có điều muốn nói với bà không?”

Tôi bế con gái lên, để con đối diện với bà .

Con quanh, rồi ngẩng nói nhẹ nhàng:

“Bà , con thích thịt, thích bà cười với con. Bà đừng giận con, con không thịt cũng được.”

Câu nói ấy khiến tôi nghẹn ngào.

Tôi tưởng sau những con đã trải qua, nó học được cách đòi quyền lợi, phản kháng.

Nhưng không.

Nó chỉ … xin bà đừng ghét mình.

Một câu nói của con tôi, khiến bà sững người tại chỗ, miệng cứng đờ, không đáp nào.

Người xem vây quanh cũng sững sờ rồi bắt rì rầm:

“ Trời đất, bây giờ còn có chuyện không cho thịt à?”

“Trẻ con có mắt, có tim, ai , ai ghét chúng, chúng .”

“Đúng đó, nhà tôi cứ thấy tôi là nhào tới, đáng hết sức. Con này mà không được thật quá tội nghiệp!”

Bị dội ngược lại, bà bắt hoảng loạn.

“Tôi chỉ muốn nó sinh con trai thôi mà! Nhà không có con trai, sau này bị khinh dễ thì sao? Nhà ai chẳng !”

Tiếc thay, nói thật lại càng mất điểm.

Ai cũng né ra xa, chẳng ai muốn bị “đại diện tư tưởng phong kiến”.

Tôi ngồi xổm xuống, dịu dàng nói với bà:

“ Bà à, dù gia đình anh Minh Thành không giúp tôi lúc sinh con, dù bà chưa từng chăm một ngày, nhưng vì bốn con gà bà mang lên lúc tôi ở cữ, tôi sẵn sàng hòa giải êm đẹp.”

“ Nhưng bà cần phải tận nhà mẹ tôi, làm mẹ tôi thấy áy náy, đau lòng ?”

“ Mẹ tôi khổ tôi, bệnh nằm liệt giường cũng không dám con gái về chăm, sợ nhà chồng khó chịu. Chúng đều làm mẹ, bà đừng ép người khác tới đường cùng nữa, được không?”

Lời tôi không lớn, nhưng rắn rỏi, kiên định.

Tôi cắn răng, suýt khóc thành tiếng.

8

Mẹ tôi vừa thấy tôi đã bật khóc:

“Huệ Quyên à, là mẹ làm con khổ, mẹ sinh được con trai thì con đâu cần chịu đựng mức này…”

Mẹ run run móc từ trong người ra một cuốn sổ tiết kiệm:

“ Đây là tiền con gửi mẹ bao năm nay, mẹ chưa tiêu đồng nào, giờ lại con. Con đưa cho thằng Minh Thành, nói là mẹ không tiêu tốn , đừng để nó chán ghét con nữa.”

“ Sau này đừng về nữa, con chăm sóc tốt cho là được. Ráng mà điều dưỡng để sinh cho họ một thằng cu, mới yên cửa yên nhà…”

Tôi ôm con ngồi xuống, nước mắt từng giọt từng giọt chảy vào tóc con.

Con ngẩng , ngơ ngác lấy tay lau mặt tôi:

“ Mẹ đừng khóc, bà không thích con cũng không sao. Con vẫn thích mẹ mà.”

Tôi không thể nhịn được nữa, bật khóc thành tiếng.

“ Mẹ à, mẹ , con gái con ngoan , mẹ nhẫn tâm để nó giống con ngày xưa sao?”

sau này con có con trai, mẹ nghĩ con còn được này nữa sao?”

Mẹ mở miệng, lại khép miệng, nửa ngày không nói nổi một lời.

Tôi vẫn tiếp tục khóc, khóc tận đáy lòng.

Mẹ tôi—người từng là chốn về duy nhất trong cuộc tôi—nỗi nuối tiếc lớn nhất bà là không sinh được con trai.

Bà chưa từng oán cha tôi, chưa từng oán bà tôi.

Bà cho rằng mọi khổ đau, đều là do bản thân bà không sinh được con trai mà ra.

Tôi không phải phần an ủi của cuộc bà.

Tôi là minh chứng động cho một bi kịch mà bà không thể tránh né.

“ Mẹ, lần này, con không thể nghe mẹ được nữa.”

“ Con chỉ sinh một đứa, nó tử tế, hết lòng. Vì nó là con gái con, là điều tuyệt vời nhất mà con mong chờ này.”

Tôi là một đứa con gái không được mong đợi.

Là đứa từng bị định kiến và thói gia trưởng dẫm đạp.

Tôi đã nỗ lực gần ba mươi năm, không phải để một người phụ nữ nhẫn nhịn.

Tôi , để con gái tôi không bao giờ phải chịu những điều tôi từng chịu.

Để con có thể ngẩng cao trên , mặc váy lấp lánh, có tâm hồn tự do, và cuộc rực rỡ.

Mọi đau khổ và tổn , tôi là chấm dứt.

Con gái tôi— con tròn trịa đáng của tôi— được trọn vẹn, vui vẻ, và ngập tràn .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.