

Ông chủ vừa mở miệng đã cảnh báo trong nhà có rất nhiều “thứ d/ơ b/ẩn”.
Tôi còn tưởng thuê mình về dọn bụi.
Cho đến nửa đêm, tôi nhìn thấy một thằng b/é mặt trắng bệch ngồi chồm hổm trên nóc tủ lạnh, mắt đen ngòm nhìn tôi không chớp.
Tôi đau lòng muốn ch/e/t.
Nhìn cái mặt tái mét kia là biết đói đến mức phải leo tủ lạnh kiếm đồ ăn rồi.
Tôi lập tức túm cổ áo nó kéo xuống.
Người nhẹ bẫng, lạnh ngắt như cục nước đá.
Tôi cau mày:
“Lớn thế này còn leo trèo? Đói sao không gọi dì?”