Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngày hôm sau là thứ ba.
Sáng trước khi đi làm, Trần Viễn Hàng cố ý nấu bữa sáng cho tôi, dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt, đừng nghĩ nhiều.
Tôi gật đầu, anh ra khỏi cửa.
Buổi sáng tôi nhà một mình, trong trống rỗng.
Tôi lấy tờ vé số kia ra, đi lại.
52.800.000 tệ.
Rốt cuộc có nên nói với anh số này không?
Tôi vẫn do dự.
Hơn mười một giờ trưa, điện thoại của Trần Viễn Hàng reo.
Anh để quên nhà.
Tôi liếc tên người gọi.
Trần Nhã Cầm.
Tôi không nghe.
điện thoại cứ reo mãi, reo ba lần.
lần thứ tư, tôi nghe .
“A lô?”
“Tô Vãn?” Trần Nhã Cầm truyền , mang theo kiên nhẫn, “Em trai tôi đâu?”
“Anh đi làm rồi, để quên điện thoại nhà.”
“Ồ.” Trần Nhã Cầm khựng lại, “Vậy bảo nó gọi lại cho tôi.”
“Vâng chị.”
Tôi định cúp , Trần Nhã Cầm lại tiếng: “, tôi nghe nói cô bị đuổi rồi?”
Tim tôi thắt lại.
Trần Viễn Hàng nói với chị ta rồi sao?
“Ừ.”
“Sao lại thế?” Trần Nhã Cầm nghe có vẻ quan tâm, tôi cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng, “Không phải cô làm khá tốt sao?”
“Công ty cắt giảm nhân sự.”
“Ồ.” Trần Nhã Cầm kéo dài , “Vậy bây giờ cô định làm sao?”
“Trước mắt nghỉ ngơi một thời gian, rồi tìm việc.”
“Vậy dựa lương của cô có đủ không?”
Câu này một tát quăng mặt tôi.
Tôi sững lại: “ gì?”
“Ý tôi là, lương cô cao vậy, nói là , dựa lương của em trai tôi, đủ không?” Trong Trần Nhã Cầm mang theo sự châm chọc, “Nó phải trả khoản vay mua nhà nữa, áp lực lớn biết bao.”
Tay tôi siết c.h.ặ.t điện thoại: “Chị, đây là chuyện riêng của chúng tôi…”
“Tôi chẳng phải quan tâm sao.” Trần Nhã Cầm ngắt lời tôi, “Tô Vãn , cô nói xem cô làm sao vậy? Lương cao thế, sao nói việc là việc? Có phải vấn đề chính cô không?”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
“Không phải đâu chị, là công ty cắt người…”
“Được rồi được rồi.” Trần Nhã Cầm kiên nhẫn nói, “Cô bảo em tôi gọi lại cho tôi.”
Nói xong liền cúp .
Tôi ngồi trên sofa, tay vẫn run.
gì gọi là “ dựa cô có đủ không”?
gì gọi là “có phải vấn đề chính cô không”?
Tôi thất nghiệp rồi, chị ta không an ủi thôi, muốn giẫm thêm một chân sao?
nghĩ tôi tức.
Ba giờ chiều, Trần Viễn Hàng nhà lấy điện thoại.
“Vợ , xin lỗi nhé, sáng nay đi vội quá.”
Tôi đưa điện thoại cho anh: “Chị anh tìm anh, bảo anh gọi lại.”
“Ồ, được.”
Trần Viễn Hàng cầm điện thoại, đi ra ban công gọi.
Tôi đứng trong phòng khách, có thể nghe thấy anh nói chuyện.
“Chị, chuyện gì vậy?”
“Ừ, đúng, cô bị cắt giảm rồi.”
“Cũng tạm, có một ít tiết kiệm.”
Sau là một khoảng lặng.
Tôi vểnh tai nghe, không nghe rõ Trần Nhã Cầm nói gì.
Một lát sau, Trần Viễn Hàng lại vang : “Chị, chuyện này… bây giờ không tiện lắm.”
Lại im lặng.
“Em biết, …”
“Chị, chị đừng vậy…”
“Em sẽ nghĩ cách, chị đừng sốt ruột.”
Tim tôi từng một chìm xuống.
Có phải Trần Nhã Cầm đòi không?
Gọi điện xong, Trần Viễn Hàng quay lại phòng khách, sắc mặt khó coi.
“Sao vậy?”
“Không có gì.” Trần Viễn Hàng miễn cưỡng cười, “Chị anh hỏi thăm tình hình của em.”
“ vậy thôi?”
“Ừ.”
Anh đi rồi.
tôi biết, anh nói dối.
Trần Nhã Cầm chắc chắn không hỏi thăm tình hình của tôi.
Sáu giờ tối, tôi nấu cơm.
Điện thoại của Trần Viễn Hàng lại reo.
Lần này anh mang theo bên người.
Anh nghe , đi phòng làm việc, đóng cửa lại.
Tôi đứng cửa bếp, nghe thấy anh nói chuyện bên trong, ép thấp.
Hơn mười phút sau, anh ra ngoài.
Sắc mặt khó coi hơn.
“, sao vậy?”
“Không có gì.” Trần Viễn Hàng lắc đầu, “Vợ , anh ra ngoài một chuyến, em ăn cơm trước đi.”
“Muộn thế này rồi, đi đâu?”
“Có việc, anh nhanh thôi.”
Nói xong anh đi luôn.
Tôi đứng , rối tơ vò.
Anh đi đâu?
Có phải đi tìm Trần Nhã Cầm không?
Có phải muốn đưa cho chị ta không?
Bài kiểm tra của tôi, có phải thất bại rồi không?
Tối hôm , tôi ăn cơm một mình.
Ăn chậm, không yên.
Tôi vẫn luôn chờ Trần Viễn Hàng .
Tám giờ, chín giờ, mười giờ…
Anh vẫn chưa .
Tôi gọi điện cho anh, tắt .
Tôi ngồi trong phòng khách, trong lúc hoảng.
Mười giờ bốn mươi, cửa mở.
Trần Viễn Hàng rồi.
Trong tay cầm một túi tài liệu.
“!” Tôi lao qua, “Anh đi đâu vậy? Sao điện thoại lại tắt ?”
“Điện thoại hết pin.” Trần Viễn Hàng trông mệt mỏi, “Vợ , xin lỗi, làm em lo rồi.”
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Trần Viễn Hàng đặt túi tài liệu bàn trà, ngồi xuống sofa.
Anh im lặng lâu.
Tim tôi treo tận cổ họng.
“Vợ .” Cuối cùng Trần Viễn Hàng cũng mở miệng, thấp, “Anh đã trả lại chiếc đồng hồ rồi.”
Tôi sững người: “ gì?”
“Quà sinh nhật của chị anh, chiếc đồng hồ 80.000 tệ , anh trả lại rồi.” Trần Viễn Hàng ngẩng đầu tôi, hốc mắt đỏ , “Đây là chứng từ hoàn .”
Anh đẩy túi tài liệu trước mặt tôi.
Tôi run rẩy mở ra, bên trong là một tờ đơn trả hàng của quầy chuyên doanh.
Đủ 80.000 tệ.
Tôi tờ giấy , nước mắt lập tức trào ra.
“…”
“Xin lỗi.” Trần Viễn Hàng nắm lấy tay tôi, “Trước đây anh quá khốn nạn, cứ nghĩ chị anh, không để ý cảm nhận của em.”
“Lần này em thất nghiệp, anh mới nghĩ thông một chuyện.”
“Em mới là người anh nên chăm sóc nhất.”
“Chị anh tuy từng nuôi anh, bây giờ chị sống tốt hơn chúng ta, không thiếu này của anh.”
“ em khác, em là vợ anh, em thất nghiệp rồi, anh không giúp em ai giúp em?”
Tôi khóc mức không nói nên lời.
Khoảnh khắc , tôi thật sự muốn nói ra sự thật.
Tôi muốn nói với anh, tôi không thất nghiệp, tôi trúng 52.800.000 tệ, tôi thử anh.
lời bên miệng, lý trí lại kéo tôi lại.
Lỡ anh nhất thời xúc động sao?
Lỡ vài ngày nữa Trần Nhã Cầm khóc lóc làm loạn, anh lại mềm sao?
Tôi phải quan sát thêm.
“, anh vất vả rồi.” Tôi ôm lấy anh.
“Không vất vả.” Trần Viễn Hàng vỗ lưng tôi, “Sau này anh sẽ đặt em vị trí đầu tiên, anh đảm bảo.”
Tối chúng tôi ôm nhau ngủ.
Tôi dựa anh, nghe tiếng tim anh đập, trong ấm áp.
Có lẽ anh thật sự đã thay đổi.
Có lẽ tôi nên tin anh rồi.