Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10usYgn2i0

302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
2
Tôi bị đưa về đại viện quân khu. Không phải tư cách vợ lính, là “người tố cáo quan trọng”.
Người tiếp tôi là chính ủy Chu – một người đàn ông gần năm mươi tuổi, mặt mũi nghiêm nghị, chưa cần nói gì cũng khiến người kính nể.
Ông đích thân rót cho tôi một cốc nước nóng.
Ông nói nhẹ nhàng: Đồng chí Tô Vãn, đừng căng thẳng. Hãy lại chi tiết những gì cô phát hiện được nay.
Tôi ôm lấy cốc nước, tay hoàn toàn không run.
Tôi nói: nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của tôi Tư . Sáng sớm anh ấy nói có nhiệm vụ khẩn cấp, vội vã rời khỏi nhà. tôi đã cảm thấy có điều gì không đúng.
Chính ủy Chu hỏi lại: Không đúng ở chỗ nào?
Tôi đáp: Anh ấy không mặc quân phục, đi xe riêng. ra khỏi nhà, tôi thấy túi anh ấy rơi ra một tờ – là đăng ký khám của bệnh viện phụ sản thành phố.
Tôi lấy ra một tờ nhăn nheo túi áo.
Thật ra, tờ không phải do anh ta đánh rơi. Tôi được nó thùng rác phòng việc của anh.
Anh nghĩ mình đã giấu kỹ.
Nhưng anh đâu , tôi mang thai, khứu giác tôi nhạy lạ thường. Tôi đã ngửi thấy trên người anh mùi nước hoa không thuộc về tôi.
, tôi không là một người vợ đơn thuần nữa. Tôi đã trở thành một thợ săn.
Chính ủy Chu nhận lấy tờ , sắc mặt càng lúc càng căng thẳng.
Ông hỏi: Tại sao cô lại nghi ngờ anh ta đào tẩu?
Đây mới là câu hỏi mấu chốt.
Tôi cụp mắt xuống, giọng nói mang theo một chút run rẩy uất ức vừa đủ: Gần đây anh ấy rất bất thường. Hay nhận những mã hóa vào lúc nửa đêm. lén lút sử dụng một chiếc máy tính thư phòng. Tôi hỏi thì anh ấy nói là cơ mật.
Tôi là vợ lính, tôi hiểu nguyên tắc. Việc không nên hỏi thì không hỏi. Nhưng nay… anh ấy nói dối là đi nhiệm vụ, nhưng thực tế lại đi khám thai người phụ nữ . Chính ủy, cả tổ chức anh ấy cũng dám lừa, vậy điều gì anh ấy không dám nữa?
Những lời tôi nói, nửa thật nửa giả.
Anh ấy đúng là có một chiếc máy tính , nhưng là để chơi game bồ nhí.
Anh ấy cũng có nhận lúc nửa đêm, nhưng là vì tình nhân nghén, điện nũng.
Tất cả những , tôi đều qua thống camera nhà.
Nhưng tôi không thể nói ra như vậy.
Tôi muốn khuấy đục mặt nước .
Chính ủy Chu nhíu mày chặt mức giữa trán hiện rõ thành hình chữ “川”.
Ông hỏi: Người phụ nữ đi cùng anh ta, cô có là ai không?
Tôi lắc : Không . Nhưng tôi đã xâm nhập vào thống của bệnh viện tra được tên cô ta. Cô ta tên là Bạch Vi.
Chính ủy Chu có chút bất ngờ: Cô kỹ thuật hacker?
Tôi bình thản đáp: Tôi học chuyên ngành An ninh mạng ở đại học.
Đây chính là quân bài tẩy của tôi.
Tôi không có thể xâm nhập thống bệnh viện, có khả năng khôi phục toàn bộ file lịch sử trò đã bị xóa chiếc “máy tính chơi game” của anh ta.
Chính ủy Chu trầm ngâm không nói gì.
Một Thượng tá của lực lượng đặc nhiệm, hành tung mờ ám, dối lừa tổ chức, có mối quan thân mật một người phụ nữ không rõ danh tính.
người vợ của anh ta – một chuyên gia an ninh mạng – lại chính là người đích thân tố cáo chồng mình.
Từng yếu tố một đều khiến người ta phải rùng mình.
Chính ủy nói: Đồng chí Tô Vãn, manh mối cô cung cấp rất quan trọng. Chúng tôi sẽ lập tức mở điều tra. thời gian , để đảm bảo an toàn, cô tạm thời ở lại khu nhà khách của quân khu.
Tôi gật : Tôi hiểu. Nhưng tôi có một yêu cầu.
Ông đáp: Cô cứ nói.
Tôi dứt khoát: Tôi muốn ly hôn anh ta.
Giọng tôi không có chút do dự nào.
Bất kết quả điều tra ra sao, hôn nhân – tôi nhất định sẽ kết thúc nó.
Chính ủy Chu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Ông nói: Được. Tổ chức sẽ ủng hộ yêu cầu chính đáng của cô.
Bước ra khỏi văn phòng, nắng ngoài trời rực rỡ.
Nhưng tôi lại thấy lạnh tận xương.
Điện thoại rung lên. Là một tin nhắn số lạ.
“ Tô Vãn, con tiện nhân! Mày dám hủy hoại Tư , tao sẽ không tha cho mày!”
Là em gái của Tư – Tư Tư.
Tôi lạnh mặt xóa tin nhắn, lập tức chặn số.
Mọi mới bắt .
Ngay sau , một – là chồng tôi.
Vừa bắt máy, bên kia đã là một tràng mắng chửi thô bạo trút xuống tôi.
Tô Vãn! Cô có ý đồ gì vậy hả! Tư nó có lỗi gì cô, cô lại hại nó như thế! Cô là đồ sao chổi! Năm tôi đúng là hồ đồ mới đồng ý cho hai đứa kết hôn!
Tôi yên lặng lắng nghe, đợi bà ta mắng mệt rồi mới chậm rãi lên tiếng.
, đừng vội mắng con. nên quan tâm đứa cháu nội chưa chào đời của trước đã.
Bên kia điện thoại lập tức im bặt.
Bà ta run giọng hỏi: Cô… cô có ý gì?