Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Editor: Trang Thảo.
Thẩm Trục, người nãy giờ vẫn luôn im lặng, đột nhiên ném mạnh chiếc bật lửa trong tay xuống bàn, nheo mắt cười .
“Lâm , cô vậy là muốn phá hỏng không khí à?” Thẩm Trục giọng : “Tôi bỏ tiền mua cô về không phải để cô tới đây bày ra bộ đó cho tôi xem.”
Lâm ? Nữ chính xuất hiện rồi!
Bầu không khí tức trở nên gượng gạo. Gã công t.ử đang cầm ly rượu đứng ngây ra tại chỗ, không biết nên gì tiếp , chỉ sợ chọc Thẩm Trục mất hứng. Đôi mắt trong veo nai con của Lâm dần phủ tầng nước mắt.
Tôi dùng vai huých nhẹ Tần Đốt, người đang chăm chú ăn salad, muốn tạo cho anh cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân nên nhỏ giọng hỏi: “Anh không định giúp cô ấy đỡ rượu à?”
Tần Đốt thậm chí buồn nâng mí mắt: “Anh là đàn ông đã có vợ, phải giữ đức. Anh chỉ đỡ rượu cho vợ mình thôi.”
Khóe miệng tôi giật giật, anh đúng là tấm gương sáng ngời của hội giữ gìn đức.
Lâm nhìn Thẩm Trục bằng mắt đáng thương, nhưng trong mắt Thẩm Trục chỉ toàn vẻ u ám lẽo. nhìn của anh mang sức ép khiến người khác nghẹt thở. Tôi có chút thương cảm cho nữ chính, nhưng nghĩ việc sau này cô ấy sẽ tha thứ cho kẻ vừa cắt thận vừa bạo hành tinh thần mình, cuối cùng sinh cho anh hai đứa con, tôi lại cảm mọi chuyện hôm nay đều là tự cô ấy chuốc lấy.
Con người khi không tỉnh táo nhất định sẽ phải chịu khổ. Thôi từ bỏ thói quen thích xen vào chuyện người khác, tôn trọng số phận của họ vậy.
Lâm vẫn nhất quyết không chịu uống rượu. Thẩm Trục bỗng bật cười khẽ, anh cầm ly rượu trước giơ lên đỉnh đầu cô ấy. Cổ tay khẽ nghiêng, toàn bộ rượu vang đỏ tức đổ ập xuống người Lâm .
Giọng Thẩm Trục trầm thấp khàn đục, xen lẫn tiếng cười nhạt: “Muốn đền thờ trinh tiết đây chính là kết cục.”
Cảnh tượng này khiến tôi đứng hình. Ngay Tần Đốt, người vẫn luôn chăm chú ăn salad, phải ngẩng đầu nhìn sang. mắt anh này hơi .
Tôi tưởng Tần Đốt bắt đầu thương xót nữ chính rồi.
Ai ngờ câu đầu tiên anh lại là: “Chai rượu này giá tận năm vạn đô, dùng để tưới người đúng là phí của.”
Bây giờ là tiếc rượu sao? này phải nên thương xót nữ chính mới đúng à? Với cái kiểu này sau này anh đừng mong đuổi nữ chính nhé! thôi, dù sao cuối cùng anh không đuổi đâu, vì anh là phụ, phụ vốn thuộc về độc giả chúng tôi.
mắt sâu thẳm của Thẩm Trục thản lướt qua tôi, mang vài phần dò xét. Tôi thản nhiên đối mắt với anh vài giây bất ngờ bị Tần Đốt nắm lấy tay. Tôi quay sang nhìn anh, anh đang bày ra vẻ tủi thân: “Không nhìn người đàn ông khác.”
Sau khi nữ chính xuất hiện, tôi việc càng chăm chỉ hơn. Tôi chỉ sợ cốt truyện tăng tốc, Tần Đốt bị Thẩm Trục đ.á.n.h bại mức phá sản, đó tôi sẽ thất nghiệp, ảnh hưởng nghiêm trọng chất lượng cuộc sống.
Nhưng sự xuất hiện của nữ chính dường ảnh hưởng gì Tần Đốt . Anh vẫn thường, thỉnh thoảng lại buột miệng ra vài câu danh ngôn bá đạo tổng tài người thường khó lòng hiểu nổi.
Tần Đốt cứ bám lấy tôi đòi dự họp lớp. Tôi không đồng ý anh tức nhìn tôi bằng mắt của người vợ bị ruồng bỏ: “Em chưa từng dẫn anh gặp bạn bè, có phải em chê anh em mất không? Có phải em cảm anh không đủ tư cách đứng bên cạnh em không?”
xong cố nặn ra hai giọt nước mắt, giọng điệu đầy oán trách: “Anh biết , bị em ghẻ chính là số phận của anh.”
Tôi bất đắc dĩ đành đồng ý dẫn anh . Buổi họp lớp tổ chức tại nhà hàng Trung Hoa rất nổi tiếng, thường muốn đặt bàn ở đây không hề dễ dàng. Lớp trưởng phải đặt trước tháng mới có chỗ.
Vừa xuất hiện, Tần Đốt đã thu hút toàn bộ nhìn. Dù sao anh là phụ cực phẩm trong mắt độc giả, ngoại hình đúng là có gì để chê: sống mũi cao thẳng, đường nét gương sắc sảo, đôi mắt lùng pha chút xa cách, người toát ra khí chất nhã nhặn nhưng đầy áp lực.
Lớp trưởng bảo tôi giới thiệu về Tần Đốt, tôi hơi ngượng ngùng lên tiếng: “Đây là chồng tớ, Tần Đốt.”
Đám bạn học tức nhao nhao trách tôi không đủ nghĩa khí, kết hôn không mời họ. Chỉ có Tần Đốt là thản nhiên ngồi xuống, vẻ đắc ý con gà trống chiến thắng.
Ăn nửa bữa, tôi ra ngoài nghe điện thoại công việc. ngang qua góc hành lang, tôi nghe hai cô gái đang buôn chuyện về mình.
“Chồng của Lương Vị Tô mặc toàn hàng hiệu đấy nhé, riêng cái đồng hồ trên tay đã đáng giá gia tài rồi.”
“ phải trước kia cô bảo bạn trai mình rất thường sao?”