Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9fAnKCZL1C

119

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chap 2

4.

Vở kịch còn thiếu một vai làm nền – một cái , chứng kiến khoảnh khắc công chúa và hoàng tử thề hẹn yêu ở đoạn kết.

Giáo viên chủ nhiệm bảo rằng tôi học giỏi, tiếp thu nhanh, nên giao vai đó cho tôi.

Tôi đứng ở góc sân khấu, vẽ hóa trang màu xanh, đội một chiếc vương miện bằng nhựa. lòng tôi bất an đến mức tim đập dồn dập, dứt khoát nhắm tịt mắt lại cho xong.

“Dễ thương thật.”

Tôi nghe một giọng nói khẽ tai, mở mắt ra – là Ngụy Thành Phong.

Khoảnh khắc ấy, cảm giác rung động ngô nghê thuở thiếu nữ nơi tôi cuộn trào, lặng mà bối rối.

Buổi biểu diễn rất thành công.

Công chúa và hoàng tử dưới gốc đã thề thốt trọn đời . Thượng Đế chúc phúc cho yêu bền chặt của họ, nên xóa bỏ b ệ n h tật cho công chúa, họ sống hạnh phúc mãi mãi.

Tất cả mọi người đều xuýt xoa khen ngợi Ngụy Thành Phong và Kỳ là cặp đôi đẹp nhất.

Không một ai ý đến cái kia.

Cũng không ai ý đến tôi – cảm thầm lặng của tôi, chính là bóng tối nằm ngoài vùng ánh sáng sân khấu.

5.

“Cậu sốt .” Hà Tuế Tuế đặt khăn lên trán tôi, vừa nói vừa tất bật thay nước lau người.

Tôi khàn giọng ho vài tiếng: “Xin lỗi nhé, lại khiến bản thân đổ b ệ n h …”

Cô ấy cau mày lườm tôi: “ thì mau khỏe lại cho mình! Không xin lỗi!”

Cô ấy pha thuốc cho tôi, sợ tôi buồn chán, còn đưa cả iPad cho tôi xem.

Tôi mở ứng dụng video, đúng lúc một đoạn cắt ngọt ngào từ show truyền hình.

Trên màn hình, Kỳ và Ngụy Thành Phong quay về ký ức thời học sinh, kể lại chuyện xưa.

“Đúng , tôi và Thành Phong là bạn cấp Ba, còn từng hợp tác diễn kịch không ít lần.” Kỳ cười dịu dàng trước ống kính, đỏ bừng, liên tục liếc nhìn Ngụy Thành Phong.

Ngụy Thành Phong khẽ gật , không nói gì.

ánh mắt anh ấy cứ dừng mãi trên cái trên sân khấu – rất lâu…

là đang hồi tưởng lại giây phút hai người họ thề thốt dưới gốc năm .

Tôi không kìm , một giọt nước mắt rơi xuống màn hình. Tôi luống cuống lấy tay áo lau . phần bình luận dưới cứ lặp lặp lại, từng dòng cứa vào tim tôi.

Từng chữ nhắc tôi: cảm tôi dành cho anh ấy – chẳng đáng nói ra, chẳng thể chấp nhận.

Tôi, vốn dĩ đã không có tư cách ước mơ đến một kết quả tốt đẹp.

6.

Tôi nằm bất động trên giường, nhìn chằm chằm trần nhà đến mức mắt cay xè. Sau tôi đành nhắm mắt, lại tràn ngập ký ức năm xưa.

Giữa ranh giới mơ và tỉnh, thật và ảo đan xen, Ngụy Thành Phong không ngừng xuất hiện – tên anh ấy, giọng nói, dáng hình… len lỏi vào mọi ngóc ngách tâm trí tôi.

tôi là kẻ tầm thường, không thể buông bỏ, không thể quên. Luôn tự huyễn hoặc rằng: có khi anh ấy cũng từng thích tôi một chút? Luôn ngốc nghếch nghĩ rằng: cần kiên trì, một ngày đó anh sẽ nhìn tôi.

giờ anh đã công khai tỏ , Kỳ cũng đã đáp lại. Có họ đang rất hạnh phúc hoàng tử và công chúa .

Người ta vẫn hay nói, một giấc mơ lặp lại ba lần, là lúc duyên phận cũng đến hồi kết.

, nhân duyên giữa tôi và Ngụy Thành Phong cũng sắp cạn .

Thế mà mơ, tôi lại anh ấy.

Là buổi họp sau khi tốt nghiệp cấp Ba.

Sau bữa ăn, mọi người rủ chơi “Thật hay Thách”, xoay bia, ai bị đến sẽ phải trả lời.

Vài vòng sau, bia trúng Ngụy Thành Phong.

đây, có người cậu thích không?”

Tôi theo phản xạ nhìn ngay về phía Kỳ. Cô ấy đang mỉm cười nhìn Ngụy Thành Phong, má hơi đỏ ửng.

Tôi hy vọng anh ấy sẽ trả lời là không – dù lòng thừa biết điều đó không thể, vẫn ôm một tia hy vọng.

“Có.”

Cả ồ lên, không ít ánh mắt đổ dồn về phía Kỳ.

Tôi cúi , nhìn chăm chú vào chiếc bia trước , ánh mắt dần mất tiêu cự.

Đến vòng tiếp theo, chiếc quay trúng tôi.

mình ! Ánh Tinh, này, cậu có thích ai không đấy?” Hà Tuế Tuế giơ tay tranh quyền phát biểu, ngồi thẳng dậy, câu quen thuộc bất kể ai – công bằng là tiêu chí của cô ấy.

“Có.” Tôi khẽ gật giữa tiếng la hét của Hà Tuế Tuế.

“Wow! Học bá Tống cũng có người lòng cơ à? Tin sốc thật đấy! Là ai ?” Cô ấy huých vai tôi, ghé sát tai thì thầm: “Nói nhỏ mình nghe , mình thề không kể với ai.”

“Không đâu, đấy là câu hai .” Tôi lắc .

“Ôi trời, đồ keo kiệt.”

Vòng cuối , lại về phía Ngụy Thành Phong.

“Bao giờ cậu định tỏ với người mình thích ?” Hà Tuế Tuế tiếp tục thẳng không nể nang, khiến Ngụy Thành Phong đỏ ửng đến tận mang tai.

“Ừm… chắc là khi mình xứng đáng với cô ấy.” Anh trầm ngâm đáp, “Cô ấy quá xuất sắc, hy vọng sẽ đợi mình một chút.”

Cuộc chơi kết thúc, mọi người lần lượt ra về.

Chúng tôi đều ngầm hiểu – đây có là lần cuối cả còn đủ .

Tôi bước rất nhanh, và lúc rời thì nhìn Kỳ kéo Ngụy Thành Phong ra một góc. Tôi biết, cô ấy nhất định có nhiều điều muốn nói.

Tôi cũng có… tôi lại không có tư cách mở lời.

Tôi không cần phải giày vò bản thân bằng cảm thầm kín ấy thêm nữa.

Thế nên tôi bỏ . Dù tôi nghe tiếng Ngụy Thành Phong gọi mình, tôi vẫn không quay lại. 

Tùy chỉnh
Danh sách chương