Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3VcDXCRvwO

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 2

2070, một loại virus AU chưa từng biết quét sạch toàn cầu.

Điều quái dị là, loại virus hoàn toàn vô hại với người.

lại gây đòn hủy diệt đối với tất cả sinh vật khác ngoài người.

trong vòng ba ngắn ngủi, đa dạng sinh suy giảm nghiêm trọng, loạt động vật quý hiếm lần lượt tuyệt chủng.

Để làm chậm lại xu thế , Viện Nghiên cứu Sinh thử đưa người vào cơ động vật.

Mục tiêu là khiến người động vật dung hợp tự nhiên, đồng thời thông sinh sản của động vật biến đổi để di truyền cả hai loại .

Dù giữa người động vật khác tồn tại rào cản sinh bẩm sinh, khiến kế hoạch phản quy luật sinh cực kỳ khó thực hiện.

xét việc nhà khoa mất mười vẫn không chế tạo t.h.u.ố.c ức chế virus, với cảnh sinh vật hoang dã vẫn c.h.ế.t loạt, thì đây là phương án khả thi duy nhất ở thời điểm hiện tại.

Là một nhà sinh vật , tôi chủ yếu nghiên cứu động vật đẻ , nên phụ trách khu thí động vật noãn sinh.

Trong hai , tôi đã nuôi cấy ngàn quả chim, rùa, rắn…

không một trường hợp nào thành công.

Sau vạn lần thử thất bại, cuối tôi ấp nở thành công một sinh mệnh mới từ một quả mãng xà m.á.u.

Tiểu xà nam phá vỏ chui , bé xíu, đầu nửa thân trên như trẻ sơ sinh, phía dưới là chiếc đuôi rắn dài, xinh đẹp, phủ hoa văn đỏ rực.

Khác với rắn thuần chủng mà tôi mong đợi, do biến dị , đây là một dị loại nửa người nửa rắn.

Nói không thất vọng thì là giả.

Thứ tôi cần là một giống rắn thuần chủng có cam tâm tình nguyện phối giống với rắn cái để sinh sản, chứ không phải một quái vật có khả năng sở hữu tư duy của người.

may mắn thay, cần chức năng của nó hoàn chỉnh, cần chúng tôi trông chừng cẩn thận, cần nó có sinh sản hậu duệ, thì việc có phải rắn thuần chủng hay không, tạm thời không còn quá quan trọng.

Trong sự chờ đợi hồi hộp phấn khích của tôi, tiểu xà nam cuối vượt tuần định mệnh – thời gian sinh tồn tối đa của động vật biến đổi .

Vượt tuần, đồng nghĩa với việc nó rất có là vật thí thành công duy nhất của tôi cho hiện tại.

Để kỷ niệm chiến thắng vĩ đại , tôi đặt cho nó họ của mình.

Tôi đặt tên cho nó là Diệp Hi.

“Hi” trong “Diệp Hi” gần với chữ “Hy” trong “Hy vọng”.

Tôi hy vọng nó có giúp tôi thực hiện một phần kế hoạch phục hưng động vật đẻ .

tên là Diệp Trân, là người nuôi dưỡng là nhà nghiên cứu của em. Nếu em muốn, có gọi .”

Tôi xoa xoa đầu Diệp Hi bé, đầu ngón tay lướt chiếc đuôi rắn trơn mượt của nó, trong lòng tràn ngập mãn nguyện vui sướng.

Diệp Hi mở còn chưa hiểu tôi đang nói gì, chớp chớp đôi đỏ sẫm ngây thơ, mi dài khẽ rung, đôi môi đỏ hồng mím lại, trông non nớt đáng yêu vô .

“……”

Nó bĩu môi, cau mày , phát âm vẫn còn ngắc ngứ.

Tôi không kìm xoa xoa mái tóc đen mềm mại của nó.

Tiểu xà nam thơm tho, mềm mềm, bé xíu, da thịt mũm mĩm đáng yêu, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp.

Cho dù là một vật thí , trong khoảnh khắc ấy đủ khiến trái tim đã lâu không gợn sóng của tôi mềm .

Ngón tay tôi bỗng bị một bàn tay mát lạnh nắm lấy.

Diệp Hi men theo ngón tay c.h.ặ.t lấy cánh tay tôi, khuôn mặt nhắn cọ cọ đầy thân mật.

“… ơi…”

Nó ngước lên nhìn tôi, đôi ươn ướt vô tội, đáng thương lại đáng yêu.

Tôi hơi sững người, thì trên má đã truyền cảm giác mát lạnh.

“Chụt” một tiếng.

Diệp Hi hôn tôi một cái, mềm mềm dính dính.

Tôi: !

Nó lại nhào vào lòng tôi, vung tay đòi . Tôi dang tay nó vào n.g.ự.c, nó lại dùng mái tóc đen mềm cọ cọ cằm tôi, lăn lăn lại trong lòng tôi.

Cuối … lại hôn tôi thêm một cái nữa.

rắn ngoài dự đoán lại cực kỳ quấn người.

Tuy biết là không nên, phải công nhận thật sự rất thơm, rất mềm, rất đáng yêu…

Diệp Hi là bảo bối mà tôi đặt trọn kỳ vọng.

Vì thế, từ ăn uống, sinh hoạt cho chỗ ở của nó, tôi đều tự tay chăm lo, tuyệt đối không nỡ giao cho người khác.

Từ lúc nó phá vỡ lớp vỏ rắn trắng muốt chui , cho khi có mở , ê a bập bẹ tập nói, tất cả đều do tôi toàn trình theo dõi chăm sóc.

Khi Diệp Hi bảy tháng tuổi, tôi cầm bình sữa cho nó uống xong, đang định rút tay rời đi.

Không ngờ nó bỗng lao tới, c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi không buông. Đôi đỏ sẫm to tròn chớp chớp, môi mím lại, vẻ mặt tủi thân luyến tiếc.

Tôi rút tay thử, nó lại càng c.h.ặ.t hơn. Một đứa trẻ mới bảy tháng tuổi mà lực tay không hề , thậm chí còn sánh với sức của một người đàn ông trưởng thành.

Tùy chỉnh
Danh sách chương