Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjruFF5OR
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11.
Có sự cho phép của sở trưởng, tôi đem chuyện thuốc ức nói cho em trai Omega.
Cậu ấy không chút dự, tay ra cho tôi, bằng hành động khẳng quyết tâm phải đến dự tang của chị .
Trong lòng tôi dấy lên muôn vàn cảm xúc, cuối cùng vẫn đẩy mũi kim, loại thuốc ức với tác dụng phụ cực lớn vào thể cậu.
Ban đầu, cậu ấy còn có thể giữ được nét mặt bình thường, nhưng mồ hôi ở thái dương ngày một nhiều, rồi cất giọng nói khẽ:
“Chị… có thể ra ngoài trước không?”
Tôi gật đầu, lặng lẽ rời phòng. Ngay khi cánh cửa khép lại, tiếng gầm nghẹn đau đớn vang lên từ bên trong.
Sau , tôi em trai đã tiêm thuốc đến tang .
Cả buổi, cậu ấy vẫn giữ được bình tĩnh, thậm chí còn khẽ an ủi cha mẹ đau đớn đến tột cùng.
Còn tôi, mang theo nỗi áy náy với cha mẹ chị em, chỉ dám đứng ngoài đường.
Khi gia đình tiễn hết khách đến phúng viếng, họ bước về phía tôi.
Tôi cúi người thật sâu, nói:
“Xin lỗi… tôi đã không thể giữ được sinh mạng của con bác.”
Tôi vẫn khom lưng, không dám nhìn thẳng, nhưng rồi có bàn tay từ phía đỡ lấy tôi.
Ba mẹ Trần nở nụ cười gượng gạo.
Họ hiểu rõ căn nguyên bi kịch không phải ở tôi, mà là xã hội bất này, sự phớt lờ của cái gọi là “ mệnh pheromone”.
Nếu không có thuốc ức tôi nghiên cứu ra, thì con trai họ thậm chí còn thể dự tang của chị mình.
Bởi thế, họ không trách tôi.
Tang kết thúc, tôi em trai Omega trở lại trại an dưỡng. Nhưng kịp yên ổn, chúng tôi đã bị một đám Alpha bao vây.
12.
Chị Omega đã bị tập kích, bạn đời mệnh của cô ấy bị kết án, còn đám Alpha tấn cô ấy thì chỉ có một phần bị bắt.
Trong số , vài Alpha nhờ quyền lực cá nhân hoặc gia đình mà thoát tội.
Chúng hề có chút áy náy nào vì cái c.h.ế.t của cô ấy, thậm chí còn ngang nhiên xuất hiện ở tang để dòm ngó.
Biết được mối quan hệ giữa em trai và chị Omega đã bị hại, chúng nảy sinh ác ý, bám theo.
Tôi lập tức bước lên, dang tay che chở trước mặt cậu ấy:
“ Tôi là nhân viên nghiên cứu của viện an dưỡng, xin các anh tránh ra, đừng cản trở việc của tôi.”
Viện an dưỡng thuộc quan chính phủ, ngay cả Alpha cũng không thể tùy tiện ra tay với người của quan.
Nhưng họ còn tồi tệ hơn tôi tưởng.
“Cút sang một bên! Một mà cũng dám mạnh miệng trước mặt tao à?”
Alpha cầm đầu đẩy tôi ra, sấn tới chỗ em trai.
Alpha khác chặn đường, không cho tôi lại gần.
“Mày và chị mày đều là Omega, hẳn vị cũng khác gì. Nói mới nhớ, tao còn từng chơi thử Omega nam.”
Vừa buông lời bẩn thỉu, vừa thả tức , muốn kích cơn động dục của em trai.
Nhưng dưới tác dụng của thuốc ức , em trai hoàn không bị ảnh hưởng, chỉ nhìn thẳng bằng ánh mắt đầy căm hận.
Thấy cậu không phản ứng, Alpha kia khẽ tặc lưỡi kinh ngạc, tay về phía em trai, cưỡng bức.
Tôi lập tức tung chân, đá mạnh vào hạ bộ đứng gần nhất.
Nhân lúc ôm quằn quại, tôi tung thêm một cú đ.ấ.m thẳng vào sống mũi.
vốn không thể đấu lại Alpha, là sự thật ai cũng biết. Nhưng người tôi từng tiếp xúc đều là những Alpha tinh anh, so với họ, đám Alpha tầm thường này là gì.
13.
Tôi hạ Alpha chặn đường, lao thẳng về phía kẻ muốn xâm hại em trai.
Thấy đồng bị tôi đánh lén thành , lập tức cảnh giác, bước vào thế phòng thủ, cùng tôi giằng co kịch liệt.
Thể lực của Alpha vốn không phải thứ mà có thể so bì. Tôi biết nếu cứ kéo dài thế này chắc chắn sẽ bất lợi, nên vội bảo em trai mau chạy về xe.
Cậu ấy không dám khiến tôi lo lắng thêm, ngoan ngoãn nghe lời, cắm đầu chạy về phía bãi đỗ.
Nhưng kịp chạy được mấy bước, phía sau bỗng vang lên một tiếng s.ú.n.g chát chúa.
Tôi giật mình quay lại, em trai đã ngã đất, bất động.
Trong khoảnh khắc phân tâm , cú đ.ấ.m nặng như búa tạ của Alpha giáng thẳng vào bụng khiến tôi khuỵu , quỳ gập trên nền đất.
lại vung chân, đá mạnh vào đầu tôi. Khuôn mặt tôi bị ép sát mặt đất, khoang mũi tức khắc tràn ngập m.á.u tanh.
hả giận, khạc một bãi nước bọt lên người tôi, rồi giẫm thẳng qua thể tôi, tiến về phía em trai.
Tôi nằm , thân rã rời, không thể quay đầu nhìn.
Chỉ có thể ngửi thấy tức nồng nặc, em trai, dù đã tiêm thuốc ức , lại bùng kỳ tình.
Là ảnh hưởng của Alpha? Hay vì tiếng s.ú.n.g vừa rồi đã khiến thể cậu mất khống ?
Tiếng phản kháng đầy đau đớn của cậu truyền đến tai tôi. Tôi nghiến chặt răng, cố chống tay muốn bật dậy.
Nhưng một sức mạnh khủng khiếp lại đè mạnh lưng, ép tôi lần nữa úp mặt đất.
Là Alpha lúc nãy tôi hạ , chúng đã kịp hồi sức.
Đảm bảo tôi hoàn mất khả năng phản kháng, chúng cũng bước về phía em trai.
Tiếng vải vóc bị xé toạc xộc thẳng vào tai tôi.
14.
Tôi ra lệnh cho bản thân phải đứng dậy, nhưng ngoài mấy đầu ngón tay run rẩy thì còn cách nào nhúc nhích.
Tôi hận bản thân đến tận xương tủy, chỉ là một yếu ớt, đến cả việc bảo vệ em trai Omega cũng không làm được.
Tiếng kêu của em trai bỗng ngừng lại. Tiếp theo, vang lên là tiếng la thảm thiết của mấy Alpha.
“Nguy hiểm thật, may mà tôi đến kịp.”
Giọng An Đặc vang lên từ phía sau, rồi anh bước lên, kéo tôi dậy.
Nhìn thấy bộ dạng thê thảm của tôi, gương mặt vốn lạnh băng của An Đặc lập tức bùng nổ giận dữ.
Anh vòng một tay ôm lấy tôi, đồng thời tiến về phía đám Alpha nằm dưới đất.
“Họ vừa làm gì với cô?”
Ý anh rõ ràng: muốn thay tôi trả lại từng món nợ.
Tôi được An Đặc đỡ đứng dậy, nhưng việc đầu tiên vẫn là chạy đến bên em trai.
Áo sơ mi của cậu đã bị xé rách, nhưng may mắn là Alpha kịp thực sự ra tay thì đã bị An Đặc hạ .
Xác cậu không sao, tôi mới mở miệng:
“Chúng đánh vào bụng tôi, còn giẫm lên đầu và lưng tôi nữa.”
Dù An Đặc giúp tôi báo thù, tôi cũng muốn chúng phải chịu hình phạt thích đáng.
“Được.” An Đặc đáp ngắn gọn.
Anh lật chúng ngửa ra, lạnh giọng:
“Đánh vào bụng đúng không?”
Một cú giẫm chân của anh, mỗi Alpha đều hộc ngược dạ dày, nôn thốc ra tất cả.
“Còn đầu và lưng đúng không?”
An Đặc lại dùng chân lật chúng nằm sấp, sau dẫm thẳng lên gáy và xương sống.
Tiếng xương gãy rợn người vang lên, rồi chúng hoàn bất tỉnh.
15.
Em trai Omega, trong kỳ tình, được An Đặc về xe an , vì anh là người duy nhất không bị ảnh hưởng.
Chỉ khi chắc chắn tức trong không khí đã hoàn tan biến, An Đặc mới ra hiệu cho thuộc hạ tiến lên.
Một Alpha đeo kính bước đến trước mặt tôi, kiểm tra thương tích.
Tôi nhận ra người này, bác sĩ riêng của An Đặc.
tức của Alpha+ quá đặc thù, nên mỗi Alpha+ đều được chính phủ cấp riêng một bác sĩ Alpha tinh anh để theo dõi.
Trừ sống mũi gãy thì hầu hết chỉ là chấn thương ngoài da, qua đầu chảy nhiều máu, nhìn qua mới khiến người khác hoảng hốt.
Bác sĩ lấy hộp y tế ra, bắt đầu cầm m.á.u cho tôi.
Bàn tay phải của anh ta rất gần. Tôi nhìn thấy ngón tay còn hơi ửng đỏ, khẽ hít một hơi.
Với tư cách là “ ổn nhất thế giới”, tôi không bao giờ phản ứng với tức , nhưng khứu giác của tôi lại vô cùng nhạy bén.
Trên bàn tay phải ấy, tôi ngửi thấy thuốc . Hơn nữa, rất mới.
Khi nãy tôi chỉ nghe một tiếng , chính là s.ú.n.g đã khiến em trai .
Tôi nhìn vào gương mặt ôn hòa nho nhã của vị bác sĩ ấy, trong lòng dấy lên nghi hoặc: s.ú.n.g kia, là anh ta tự ý, hay là mệnh lệnh từ An Đặc?
Bác sĩ xử lý xong vết thương cho tôi rồi rời đi.
Biết tôi đau đớn đến mức không thể tự đi, An Đặc đỡ tôi ngồi vào xe.
Tôi nhịn không được, mở miệng hỏi:
“Ngài An Đặc, vì sao ngài lại có mặt ở đây?”
An Đặc chỉ tay về phía em trai hôn mê trong xe, thản nhiên đáp:
“Trùng hợp thôi. Tôi ở gần đây lo chuyện, chợt ngửi thấy một tức quen thuộc.”