Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/AUjrty3sB1
119
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
21.
Có được thành quả nghiên cứu của bác sĩ, tiến độ phát triển ức chế dành cho Omega đã nhanh nhiều.
Tôi nhốt mình trong phòng thí nghiệm, ngày đêm việc không ngừng nghỉ, chỉ mong có thể chế ra loại ức chế không tác dụng phụ khi bác sĩ kịp thực hiện bước tiếp .
“ cơ? Bảo tôi chăm sóc An Đặc à?”
Sở trưởng đột ngột cắt ngang việc nghiên cứu, nói rằng cấp trên đã ra quyết động nhân sự, và tôi đến chỗ An Đặc nhiệm vụ ngay trong hôm nay.
“Nhưng hiện tại nghiên cứu giai đoạn then chốt, tôi không thể dừng lại được.”
Sở trưởng nắm lấy bàn tôi, đôi run rẩy vì đã lâu không được nghỉ ngơi, dịu dàng nói: “Phần còn lại, cứ để tôi lo. không cần gánh vác tất một mình.”
“Hãy nghỉ ngơi một chút, coi như tự cho mình một kỳ nghỉ.”
Sở trưởng luôn luôn dịu dàng như thế. Là một Omega, ấy đã vất vả để giữ gìn trật tự trong viện thu , và tôi cũng hiểu hề dễ dàng .
“Xin lỗi, tất là do tôi quá vô dụng. Nếu tôi là Alpha, biết đâu ức chế đã được phát minh từ lâu rồi.”
Sở trưởng lắc đầu: “ không nợ ai lời xin lỗi nào . Đối với Omega mà nói, có một người bạn như là may mắn.”
Được tiếp thêm sức mạnh từ lời ấy, tôi lập tức đến chỗ của An Đặc.
Tin tức tố từ người anh ta liên tục khuếch tán, không chỉ ảnh hưởng đến mọi người xung quanh mà còn tàn phá chính cơ thể anh.
Thấy tôi đến, An Đặc, trong cơn kiệt sức khẽ nở nụ cười hiếm hoi.
22.
“Tiểu thư Beta, khoảng thời gian này thật phiền rồi.” An Đặc nằm sấp trên ghế sofa, hai má ửng đỏ, trông không khác một Omega trong kỳ phát tình.
Tôi khẽ gật đầu, đặt chồng sách y học trong xuống bàn.
An Đặc tò mò cầm lấy một cuốn, lật vài trang xem thử. “Y học dành cho Alpha à? Từ khi tốt nghiệp, tôi chỉ nghiên cứu về Omega, kiến thức đại học giờ gần như sạch rồi.”
Thật ra, nói là thì không đúng, nói là tôi không muốn nhớ thì đúng .
khi tốt nghiệp, một bác sĩ Beta như tôi chỉ có thể trị cho Omega. Thêm vào , từ khi xuyên đến thế này, tôi vốn không có thiện cảm với Alpha. Vì thế, kỳ thi tốt nghiệp, tôi lập tức loại bỏ hết kiến thức y học liên quan đến Alpha.
“ lại có thể được sao? Với tôi, chỉ cần kiến thức vào đầu thì không bao giờ , đúng là Beta thật kỳ lạ.”
“Tụi tôi đâu ai cũng có trí nhớ siêu phàm như Alpha các anh.”
An Đặc suốt ngày tự nhốt mình trong phòng, rảnh rỗi quá đ.â.m ra tôi học y.
Tôi giật lại cuốn sách trong anh, bực bội nói: “Đây là cuốn đầu tiên đấy, tránh ra một bên , đừng phiền tôi đọc sách.”
Trên danh nghĩa là tôi đến chăm sóc An Đặc, nhưng thực tế thì ngược lại hoàn toàn.
An Đặc không chỉ pha cà phê, pha trà cho tôi, mà còn biết ý, tuyệt đối không gián đoạn tiến độ đọc sách của tôi.
Dựa ghi chép bác sĩ để lại, tôi chế mẻ ức chế dành cho Alpha đầu tiên cho An Đặc.
Vì lo ngại tác dụng phụ quá mạnh, tôi cố ý giảm liều lượng.
An Đặc cảm được tin tức tố có phần suy giảm, nhưng chưa nhiều.
Dù vậy, anh vẫn không khỏi kinh ngạc tốc độ của tôi.
23.
lời khen của An Đặc, tôi điềm tĩnh hỏi ngược lại: “Anh có biết vì sao bác sĩ Beta lại được gọi là nghề khó nhất trong thế này không?”
An Đặc từng nghe nói như vậy, nhưng chưa bao giờ hiểu rõ lý do.
“Từ cấp ba, Alpha đã học các trường tinh anh chuyên biệt, còn Beta thì học chung với Omega trường phổ thông bình thường. Đến khi vào học viện y khoa, Beta lại cạnh tranh trực tiếp với Alpha, người vốn đã có ưu thế về mặt di truyền.”
“Trong thế này, 99.9% bác sĩ là Alpha, chỉ có 0.1% là Beta. Vậy nên, có thể thấy giá trị của một bác sĩ Beta là lớn đến mức nào.”
Từ khi xuyên đến thế ABO, tôi luôn giữ thái độ khiêm tốn và thận trọng. Nhưng mặt An Đặc, người vốn đứng trên đỉnh kim tự tháp, tôi không ngại thể hiện đôi chút về năng lực của bản thân.
Trong mắt của A+, tất ai không là Alpha đều như nhau, vì vậy họ ghét kẻ giả tạo.
An Đặc mỉm cười khen ngợi: “Tiểu thư Beta còn lợi hại tôi tưởng. Tôi vui vì có thể bạn với .”
Đây là lần đầu tiên An Đặc nói tôi là bạn của anh. Nghe vậy, tôi cũng thẳng thắn nói ra suy nghĩ thật của mình:
“Ngài là A+, từ nhỏ đã được người người ngưỡng mộ. Nhưng có lẽ cũng vì thế mà ít khi nhìn thấy cuộc sống của người bé nhỏ .”
Nghe vậy, An Đặc ngẩng đầu nhìn tôi. vào thời kỳ mẫn cảm, anh toát ra một cảm giác mong manh như một con sói hoang bị thương.
Tôi đưa xoa nhẹ lên đỉnh đầu anh, dịu dàng nói: “Dù là B hay O, họ cũng vất vả mưu sinh vì cuộc sống. này, mong ngài hãy quan tâm nhiều đến người như họ.”
An Đặc là A+, sớm muộn cũng bước lên đỉnh cao nhất. Và đến lúc , tôi hy vọng anh là người mang lại hòa bình cho thế này.
24.
Hai A+ còn lại của thủ đô đến thăm An Đặc.
Một nam A+ tên Giả Nhĩ và một nữ A+ tên Cố Vạn Ni, đây tôi từng gặp qua viện thu .
Tôi vốn nghĩ rằng, đã là A+ thì chắc không bị ảnh hưởng bởi thông tin tố của An Đặc, nên họ đến mang chút sinh khí đến cho An Đặc buồn chán.
Kết quả là, vừa thấy An Đặc nằm vật ra sofa không còn sức sống, họ đã cười mỉa.
“Ô kìa, sao đây lại có một chú sói con đợi người vuốt ve thế này?”
hai bước đến cạnh An Đặc, không chút khách khí vò rối mái tóc mềm xìu của anh.
Dù cũng là khách, tôi vẫn tỏ ra lịch sự tiếp đón họ một chút.
Nhưng so với An Đặc, họ dường như lại hứng thú với tôi .
“Đám Alpha dưới quyền An Đặc giờ còn không dám lại gần anh ta, vậy mà vẫn có thể đứng ngay bên cạnh mà cần phòng bị . Đúng là Beta ổn nhất.”
Thấy hai người họ dồn sự chú ý sang tôi, An Đặc có vẻ không vui, lên tiếng chen ngang: “Xem ra hai người cũng rảnh rỗi nhỉ? Vậy thì cùng tôi vận động một chút .”
An Đặc kéo hai người họ vào sân thể thao trong nhà, ba A+ chia hai đội chơi cầu lông.
Tôi, người không bị ảnh hưởng bởi tin tức tố, may lại bị xếp cùng đội với An Đặc.
Dù là đấu đôi nam nữ, nhưng tôi thì… giống như một món đồ thừa bị bỏ .
Quả cầu trắng xóa bay như sao băng khắp sân, còn tôi đứng một bên, mắt không kịp nổi đường bay.
Một mình An Đặc đối đầu hai người, thế mà hề rơi vào thế yếu.
“Cẩn thận!”
Nghe tiếng đối phương, tôi phản xạ quay sang nhìn…
“Bốp!”
Quả cầu đập thẳng vào mặt tôi, lực va chạm khiến tôi ngã ngửa ra .
Chúc ngủ ngon, ha ha.
“Beta ổn nhất trong lịch sử” yên nghỉ trong tư thế vô cùng thanh thản.
25.
Trong vụ việc của trai Omega, tôi từng bị một Alpha đ.ấ.m gãy sống mũi, còn chưa hoàn toàn hồi phục thì giờ lại tiếp tục bị thương.
An Đặc đuổi hai Alpha cấp A+ đến thăm mình , ôm tôi quay về phòng.
Tôi bất lực nói: “Thể chất của Beta vốn không quá nổi bật, không kịp tốc độ của mấy người cũng là chuyện bình thường thôi.”
An Đặc nghe vậy, siết chặt vòng ôm tôi .
“Xin lỗi, giờ thể hiện quá tốt, hoàn toàn không giống một Beta, nên tôi mất thể chất của có hạn.”
“Nhưng có ra không? khi vận động, tin tức tố của tôi có giảm bớt một chút đấy.”
Tôi thở dài: “Xin lỗi, giờ tôi chỉ ngửi thấy mùi m.á.u trong khoang mũi thôi.”
khi rời , hai Alpha cấp A+ đã để lại cho tôi một bản công thức chế ức chế của họ.
Khi cơ thể tôi hồi phục, tôi lập tức chế phiên bản thứ hai của ức chế cho An Đặc.
khi tiêm vào, thông số của An Đặc chỉ giảm một chút nhỏ.
Vì vậy, tôi đã đề xuất với anh một cách hiệu quả nhất, là tìm một Omega để giải phóng thông tin tố ra ngoài.
Thế nhưng anh lại lắc đầu, từ chối thẳng: “Tôi không muốn. Tôi chỉ với bạn đời mệnh của mình.”
Tôi tức đến ném quyển sách xuống bàn. “Bây giờ là lúc nào rồi mà anh còn cố chấp chuyện bạn đời mệnh với mệnh?”
An Đặc ngồi trên sofa, bực bội quay đầu nhìn chỗ khác.
“Tôi xin anh đấy, đại ca của tôi ơi, anh cũng biết bên phía tên bác sĩ kia vẫn âm mưu , mà anh lại là A+ phụ trách an ninh thủ đô. Nếu cứ tiếp tục thế này không thể ra ngoài, lỡ có chuyện xảy ra, ai bảo vệ dân thường chứ?”
“Dù thế, tôi cũng không kết hợp với người lạ.”
“ lẽ… anh tìm Omega viện thu ?”
Tôi đột nhiên có cảm giác như “bắp cải nhà mình sắp bị lợn rừng húc mất”, giọng nói có phần không tự nhiên.