Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/10t3CFo17o
302
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
31.
Tôi tiêm thuốc ức chế cho người Omega cuối dẫn cô ấy chạy phía tầng hầm, bất ngờ gặp phải bác sĩ.
Bác sĩ dưới sự hộ tống của một nhóm vũ trang tiến viện thu nhận, Omega phía sau lưng tôi, ánh mắt liền trầm xuống, tán tin tức tố của phía cô ấy.
Dưới áp lực của thông tin tố, Omega thở dốc, không có phản ứng tình.
Bác sĩ hiểu rằng tôi đã nghiên cứu thành thuốc ức chế ổn định, liền ra hiệu mời tôi sang phe .
“Tiểu thư , sau khi trải nghiệm giác của Omega, cô có từng nghĩ có thể trở thành Alpha không? Giờ cô mang Omega đến bên tôi, tôi có thể biến cô thành Alpha vĩnh viễn.”
Tôi bảo vệ Omega sát bên, cố mặt thật dữ tợn như Alpha. “Thế giới không chỉ có Alpha quyết định, dù các người có tạo ra một thế giới mới chỉ dành riêng cho Alpha, sớm muộn cũng sẽ có người đứng chống lại, ngay từ đầu các người đã sai.”
Bác sĩ cười chĩa s.ú.n.g tôi, hỏi : “Tôi luôn ngưỡng mộ khả năng của cô, nếu cô không tỉnh ngộ, đừng trách tôi không khách sáo, ngoan ngoãn trở thành Omega kết đôi tôi đi.”
“Ai dám kết đôi cô ấy!”
Một tiếng hét giận dữ vang từ xa, lúc một luồng thông tin tố tuyết tùng mạnh mẽ ập đến.
Ngoài bác sĩ, những kẻ tấn Alpha đều ôm đầu chịu đựng đau đớn.
Omega được tôi bảo vệ bên cạnh cũng ngã quỵ xuống đất.
Tất cả đều bị ức chế bởi tin tức tố của An Đặc.
32.
An Đặc lao tới tốc độ đến mức mắt thường khó lòng bắt kịp, động tác của anh dứt khoát và chuẩn xác, mỗi khi vượt qua một kẻ tấn thì lại có một người ngã xuống.
Cuối , chỉ còn lại ba người đứng: tôi, An Đặc và bác sĩ.
Bác sĩ đối đầu An Đặc không hề có dấu hiệu khó chịu, rất có thể đã tiêm trước thuốc tăng cường gene Alpha cho bản thân.
Hai người họ quấn lấy nhau đánh nhau, tốc độ đến mức tôi chỉ chớp được vài tia bóng mờ.
Mỗi cú va chạm đều ra năng lượng khổng lồ, khiến không khí xung quanh trở nên nóng bức.
mắt họ giờ chỉ còn mỗi nhau, hoàn toàn không để ý đến tôi.
Tôi giơ s.ú.n.g đã nạp đạn chứa thuốc ức chế Alpha, nhắm An Đặc và bác sĩ.
động của họ quá , tôi cầm s.ú.n.g không thể nhắm chuẩn.
Một bàn tay đặt vai tôi, đó A+ Giả Nhĩ đến trợ.
A+ Cố Vạn Ni bên ngoài thì xử các hậu cần khác.
“Để tôi đi.”
A+, Giả Nhĩ sẽ dễ dàng bắt được động tác của An Đặc và bác sĩ hơn tôi, tôi liền giao s.ú.n.g cho anh ta.
Giả Nhĩ nhận s.ú.n.g b.ắ.n “bằng”, “bằng” hai liên không trung, đến mức nếu không người đánh nhau trúng đạn ngã xuống, tôi suýt nghĩ anh ta đang b.ắ.n loạn.
Viên đạn s.ú.n.g được chế tạo đặc biệt, không gây thương tích vật thuốc ức chế đạn tác rất sau khi cơ thể.
Mùi tuyết tùng không khí rõ ràng giảm bớt, An Đặc không những trở nên tĩnh thời kỳ dễ cũng được ổn định lại.
Giả Nhĩ khống chế được bác sĩ mất khả năng di chuyển.
Nhìn kế hoạch thất bại, bác sĩ lộ rõ vẻ thất vọng.
33.
Tôi tiến phía bác sĩ, đưa cho hắn xem các loại thuốc ức chế dành cho Alpha và Omega.
“Anh luôn tôn sùng tư tưởng Alpha tối cao, nên đã bỏ qua logic căn bản của xã hội. Nếu không có các nền tảng đa dạng, không có Omega mang lại giá trị xúc, thế giới chỉ còn hỗn loạn thôi.”
“Tôi tuy tham gia nghiên cứu thuốc ức chế, phần lớn thời gian sở trưởng Omega thử nghiệm và điều chỉnh. và Omega đang cống hiến cho xã hội , mong anh từ bỏ những suy nghĩ cực đoan chỉ vì Alpha.”
Nói xong, tôi dẫn Omega đi ra khỏi đó.
Phía sau vang tiếng gào thét bất mãn của bác sĩ, cũng chẳng thay đổi được gì, hai A+ đã dẹp sạch tổ chức đó.
“ ơn vì đã vất vả.”
Sở trưởng các Omega ở tầng hầm được nhiều Alpha bảo vệ, khi tôi trở lại, mọi người vây lấy.
Giờ thuốc ức chế đã được triển, Omega không còn phải lo sợ, những Omega có nồng độ tin tức tố cao cũng có thể trở cuộc sống thường.
Họ vừa khóc vừa ôm tôi, ơn.
Cuộc sống của họ vốn không dễ dàng, họ cũng hiểu được những khó khăn tôi trải qua.
Nếu không có tôi tham gia, không biết khi nào thuốc ức chế mới hoàn thiện.
Tôi không giỏi nói lời, chỉ có thể dùng động ôm từng người họ.
Nhìn những Omega không muốn rời tôi, tôi an ủi: “Các cậu đừng buồn như vậy, vẫn còn phải ở đây một thời gian nữa, chờ lượng tin tức tố các cậu thải ra trở mức thường mới có thể ra ngoài.”
34.
Tôi ở một viện nghiên cứu chuyên nhận Omega, của tôi chăm sóc những Omega có thông tin tố vượt mức nghiêm trọng.
phổ biến thuốc ức chế, những Omega sẽ sớm trở lại xã hội.
Mặc dù viện đã không nhận thêm Omega mới, An Đặc vẫn đến mỗi tuần, do để giúp tôi kiểm tra xem Omega có còn bị ảnh hưởng bởi thông tin tố của Alpha hay không.
Khi anh ấy tán tin tức tố cho Omega, tôi ngửi mùi tuyết tùng trên người anh ta tim đập hơn.
Điều tôi khá khó chịu.
Tôi nói An Đặc rằng viện có những Alpha phối hợp kiểm tra chuyên biệt, mong anh đừng đến gây ảnh hưởng của tôi.
“Vậy khi nào tôi có thể đến tìm em?”
Ánh mắt An Đặc nhìn tôi vừa nóng bỏng lại vừa sâu sắc, như một con sói cô đơn dõi theo bạn đời .
Tôi nhẹ ho khẽ, cố gắng giữ tĩnh.
“Đợi đến khi viện không còn cần tôi nữa.”
An Đặc gật đầu đồng ý rời viện.
thời gian tôi tục ở viện, An Đặc bước chân chính trường và ban Luật bảo vệ Omega.
Nhờ có luật , Alpha và không còn được phép phân biệt đối xử Omega, các doanh nghiệp lớn cũng tiên phong tuyển dụng nhân viên Omega.
Omega khi đã dùng thuốc ức chế thì không khác gì người thường, họ vốn dĩ xứng đáng được sống đẳng trên thế giới .
Khi Omega cuối rời viện, viện nhận cũng trở thành dĩ vãng.
Tôi mất , mang nhẹ nhàng bước ra khỏi viện.
An Đặc mặc vest chỉnh tề, nhìn tôi đi ra thì dịu dàng nói: “Tiểu thư , giờ anh có đủ tư cách để tìm em chưa?”
tôi gật đầu, An Đặc tiến đỡ giúp tôi chìa tay còn lại ra tôi.
“Chào mừng em nhà, định mệnh của anh.”
(End)