Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Tôi xuyên rồi.
Cảnh tượng cực kỳ t.h.ả.m khốc, mấy băng đảng xã hội đen thanh toán nhau xong, hiện trường hỗn loạn một mảnh.
Còn tôi, là một trong số những pháo hôi vô danh c.h.ế.t trong cuộc ẩu đả này.
Quỷ mới tôi không cam tâm đến nhường nào!
Sống gần ba mươi năm trời, đến cái ông còn chưa được chạm !
Khó khăn lắm mới xuyên không một chuyến, vậy mà lại sắp tèo?
Đằng nào cũng c.h.ế.t, chi bằng thực hiện tâm nguyện đã.
Thông suốt rồi, tôi khóa c.h.ặ.t mục tiêu giữa hiện trường.
Một người ông đẹp đến lạ lùng ngồi trên xe lăn.
Tôi chưa từng thấy người ông nào tuấn tú đến thế, cực kỳ hợp gu của tôi, lại còn đeo kính gọng mảnh.
Chính là anh ta.
Tôi gắng gượng hơi thở cuối , lăn bò đến bên cạnh anh ta.
Người ông này không đi lại, ánh âm trầm nhìn chằm chằm tôi.
Tôi nâng mặt anh ta . *Chụt* một phát, hôn một cái rõ kêu.
2
Da dẻ anh ta đẹp thật đấy. Trắng trẻo, mịn màng.
Người ông ban đầu chưa kịp phản ứng.
Tôi dứt khoát ngồi người anh ta, hôn sờ.
mấy chốc, cách một lớp vest chỉnh tề, tôi cũng có cảm nhận được người anh ta nóng lửa đốt.
“ cái ?” Anh ta nghiến răng nghiến lợi tiếng.
“c.h.ế.t dưới hoa mẫu đơn, quỷ cũng phong lưu.” Tôi nói, luồn trong cổ áo anh ta.
Thật không tồi, nhìn thì gầy nhưng thực chất là có bắp.
là, cái đó cấn tôi…
Tôi trợn tròn , trong xấu hổ, lại thấy trên mặt anh ta thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Anh ta nhìn tôi, đầy suy tư.
Đúng này, một đám ông mặc đồ đen xông tới: “Bảo vệ Tạ lão bản!”
Tạ lão bản? Tôi nhớ rồi! Đại ca xã hội đen Tạ Thế Kỳ!
Trùm phản diện trong cuốn tiểu thuyết tôi từng đọc!
Hắn bị tật chân, lại còn biến thái, thủ đoạn tàn nhẫn, độc ác.
Hắn đủ mọi việc xấu, lại rất thích hành hạ người khác.
Nhưng hắn xấu xa vậy là có nguyên .
Trong sách nói, hắn có nỗi khổ khó nói, không chuyện ấy của ông.
Ánh tôi dời xuống dưới, ừm… cái bộ dạng này mà gọi là có bệnh à?
Ánh nhìn của tôi đã mạo phạm Tạ
Thế Kỳ.
Hắn nheo : “Mang ta đi.”
Tôi sợ đến mức ho một ngụm m.á.u già.
Không cần đâu!
Tôi c.h.ế.t ngay , c.h.ế.t luôn ! Không phiền ngài phải tự động thủ!
Khát khao cầu c.h.ế.t quá mãnh liệt.
Cuối tôi cũng trút xong hơi thở cuối , chính thức lãnh hộp cơm.
3
Tỉnh dậy, tôi thấy mình trong quan tài.
Căn phòng rất rộng, nội thất xa hoa.
Quan tài của tôi đặt ngay cạnh giường.
“Tỉnh rồi?” Giọng nói đột ngột vang khiến tôi sợ đến mức nằm tọt lại trong quan tài.
Tạ Thế Kỳ chuẩn bị đi ngủ.
Hắn mặc đồ ngủ bằng lụa, hơi mỏng.
Ánh đèn vàng nhạt hắt đường nét bắp ưu tú, gầy nhưng săn chắc.
Tôi không tiền đồ mà nuốt nước miếng một cái.
“ là đâu?” Tôi hỏi.
“Nhà tôi.”
“Sao tôi lại ?”
“Ngủ tôi.”
“Nhưng tôi nằm trong quan tài mà!”
“ vốn là người c.h.ế.t, nằm trong quan tài có không đúng?”
Anh tìm người c.h.ế.t hầu ngủ đấy à?
Đúng là phong cách của anh rồi, Tạ Thế Kỳ.
Tôi điều dịch chuyển phía cửa:
“Muộn rồi, Tạ lão bản nghỉ ngơi sớm đi.”
Tôi định chuồn lẹ.
Tạ Thế Kỳ đột nhiên bóp cổ tôi.
này tôi mới nhìn thấy, hôn hắn đó, tôi đã c.ắ.n rách môi hắn.
Cánh môi đỏ hồng một mảng, đặc biệt mê người.
Nhưng lời hắn thốt lại mê người chút nào: “Ai cho cái gan dám hôn tôi?”
Tôi không thở nổi, vùng vẫy trong cơn hấp hối.
Tạ Thế Kỳ muốn g.i.ế.c tôi sao?
qua bao lâu, hắn buông .
“Giữ lại mạng cho là muốn xem còn bản lĩnh nữa.”
Tạ Thế Kỳ lạnh lùng nói. “Tôi bị thương rồi, muốn thì đêm nay là hội tốt nhất, tôi không phản kháng.”
“Thật sao…”
“Ừm.”
Hắn nhìn tôi nhìn một người c.h.ế.t.
Có lẽ, qua đêm nay là tôi không sống nổi thật.
Đằng nào cũng phải c.h.ế.t, chi bằng khi c.h.ế.t cứ khai mặn một chút, ăn món ngon ngon.
Tôi hạ quyết tâm, ngồi người hắn.
… Mãi về sau tôi mới .
vật pháo hôi là tôi vốn là quân tốt thí của thế lực đối địch.
Tạ Thế Kỳ là cho tôi hội g.i.ế.c hắn.
Chứ không phải… cho tôi ăn sạch sành sanh hắn.
4
Bắp chân Tạ Thế Kỳ không cử động được, nhưng cực kỳ dẻo dai và mạnh mẽ.
Tôi nói với hắn tôi tên Thư Viên.
Thế là hắn gọi tôi là “Viên Viên” hết lần này đến lần khác.
Cho đến tận sáng sớm.
phải bảo có nỗi khổ khó nói sao?
Cái kiểu này mà gọi là nỗi khổ khó nói chứ?
Cuối tôi ngủ thiếp đi trên chiếc giường lớn của Tạ Thế Kỳ.
Trong cơn mơ màng, tôi loáng thoáng nghe thấy lời của vệ sĩ.
Vị hôn thê của Tạ Thế Kỳ đến rồi.
Vị hôn thê?
Tôi lập tức mở choàng .
Trong phòng còn mình tôi, Tạ Thế
Kỳ đã xuống lầu tiếp khách.
Tôi hé mở cửa nhìn qua khe.
phòng khách là một mỹ rất đẹp, là một ngôi sao tên Hàn Na.
Nghe họ nói chuyện… Hàn Na chính là vị hôn thê của Tạ Thế Kỳ.
ấy đến lần này là để bàn chuyện cưới xin.
Tôi sốc nặng.
Trong sách hoàn toàn không viết đoạn này.
Thậm chí trong sách còn không có vật Hàn Na.
Tôi cứ ngỡ Tạ Thế Kỳ vẫn độc thân…
Cảm giác tội lỗi dâng trào.
Nói đi cũng phải nói lại, tôi thà ế đến già chứ tuyệt đối không đụng vị hôn phu của người khác.
Đêm qua là tôi chủ động không sai, nhưng Tạ Thế Kỳ cũng từ chối.
Đồ tra nam!
Tôi vạn lần không lại kỳ đà cản mũi.
Thế là không có người canh gác, tôi trèo cửa sổ bỏ trốn.
À đúng rồi, để trút giận thay cho chị đẹp Hàn Na, tôi để lại cho Tạ Thế Kỳ một mảnh giấy:
【 Nhìn thì ngon mà dùng thì hạch. 】
Đảm bảo hắn xem xong sẽ hoài nghi sinh luôn.
Chuyến này chạy đi, tôi không định gặp lại hắn nữa.
Sau đó, Tạ Thế Kỳ tốn không bao nhiêu công sức, huy động cả hai giới hắc bạch truy tìm tôi khắp nơi.
Nhưng tôi không sợ.
Tôi trốn đến một huyện nhỏ cách hắn mười vạn tám nghìn dặm, trời cao hoàng đế xa.
Thế nhưng, số phận lại giáng cho tôi một cú đòn chí mạng – tôi m.a.n.g t.h.a.i rồi.
5
Tôi mang bầu rồi bỏ trốn.
tôi vốn rất thích trẻ , đáng tiếc là đến ông còn chưa được chạm , cái đối với tôi là một giấc mơ xa vời.
Thế nên lần trúng thưởng này, tôi vui vẻ chấp nhận.
Nhờ hệ thống pháp luật ngày càng hoàn thiện, giờ mẹ đơn thân cũng có khai sinh cho .
Một năm sau, tôi sinh một cục bột nhỏ, là gái, đặt tên là A Ngọc.
A Ngọc thông minh, ngoan ngoãn, duy có một điểm là trông bé cứ được đúc từ một khuôn với
Tạ Thế Kỳ vậy.
tôi học ngành điều dưỡng.
huyện nhỏ mức giá rẻ mạt này, tôi hành nghề trở lại, một y tá, đủ sức nuôi sống hai mẹ .
Cuộc sống trôi qua rất đỗi bình yên.
Cho đến một ngày nọ, cả bệnh viện lâm đại địch, ngay cả viện trưởng cũng hớt ha hớt hải chạy ngược chạy xuôi.