Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Phía bị đơn là người phụ trách trại huấn luyện vài huấn luyện viên.
Thẩm gõ búa, phiên tòa bắt đầu.
sư Trần trình bày, từng điều từng khoản.
Nhật ký, chụp, hồ sơ y tế, lời khai của những trẻ khác.
sư bên bị đơn phản bác, nói chứng cứ không đủ, nói trẻ con phóng đại, nói phụ đã tự nguyện ký thỏa thuận.
Hai bên tranh luận gay gắt.
đó bắt đầu gọi nhân chứng.
Người đầu tiên là mẹ của Lưu Tiểu Vũ.
Bà kể bức thư tuyệt mệnh của con gái, kể những bức đó được chụp như thế nào.
Người hai là một cậu bé mười bảy tuổi.
khi rời trại huấn luyện, cậu đã nghỉ .
Cậu kéo tay áo lên, lộ những vết sẹo trên cánh tay.
“Họ dùng đầu thuốc lá dí vào.”
“Vì tôi nhớ sai một công thức.”
Người ba là một bác sĩ, bác sĩ tâm thần.
Ông đưa ra báo cáo chẩn đoán.
Trong số những trẻ sống sót trở , 90% mắc rối loạn stress sang chấn, 40% có hành vi tự làm hại bản thân, 15% từng cố gắng tự sát.
Sắc mặt sư phía bị đơn ngày càng khó coi.
Đến lượt người phụ trách phát biểu.
Ông ta đứng dậy, hít sâu một hơi.
“Tôi thừa nhận trong quản lý có sơ suất.”
Ông nói rất nhanh, như đang đọc thuộc lòng.
“Nhưng phụ cũng có trách nhiệm. Chính các vị đã đưa con mình đến. Khi ký thỏa thuận, các vị không đọc kỹ sao? Trong đó đã ghi rõ, đạt hiệu quả giảng dạy, sẽ áp dụng những biện pháp kỷ cần thiết.”
Bố siết chặt nắm tay.
“Biện pháp cần thiết? Bao gồm cả việc lột quần áo?”
“Đó… đó là kích thích cảm giác xấu hổ, tăng sự tập trung.”
“Bao gồm cả điện giật?”
“Đó… là biện pháp hỗ trợ điều chỉnh hành vi.”
“Bao gồm cả việc bắt trẻ bò như chó?”
Người phụ trách không nói nữa.
Ông ta im một .
Rồi đột nhiên .
Nụ rất lạnh.
“Bây giờ các người đến kiện tôi?”
“Khi đưa con đến đây trước, các người nói ?”
Ông ta nhìn khắp khán phòng.
“Có một phụ nói: ‘Thầy ơi, con tôi không nghe lời, thầy cứ đánh thoải mái, miễn là thành tích lên.’”
“Có một bà mẹ nói: ‘Con tôi lười lắm, thầy cứ phạt mạnh tay, đừng thương.’”
“Còn có một ông bố, khi ký thỏa thuận còn nói: ‘Chỉ cần đỗ Hoa, thiếu tay thiếu chân cũng được.’”
Ông ta dừng lại một chút, rồi nâng cao giọng.
“Bây giờ xảy ra chuyện rồi, lại đổ lỗi tôi sao?”
Chương 9
“Đúng, phương pháp của tôi cực đoan. Nhưng chẳng phải chính các người sự cực đoan đó sao? Chẳng phải các người thành tích nhanh chóng sao?”
“Bọn trẻ không chịu nổi, tự sát, giờ lại thành lỗi của tôi?”
“Đạo đức giả!”
Hai chữ cuối gần như được ông ta gào lên.
Phòng xử án ngắt như tờ.
Thẩm gõ búa.
“Bị cáo, chú ý lời nói.”
Người phụ trách ngồi xuống, lồng ngực phập phồng.
sư Trần đứng dậy.
“Thưa thẩm , tôi hỏi bị cáo một câu.”
“Mời hỏi.”
“Những biện pháp kỷ đó có được ghi rõ trong hợp đồng không? Bao gồm cách thức cụ , mức độ, tần suất?”
Người phụ trách không trả lời.
“Xin hãy trả lời.”
“… Không.”
“Tại sao không?”
“Bởi vì… nếu viết ra, phụ sẽ không ký.”
sư Trần gật đầu, quay sang thẩm .
“Điều đó có nghĩa là bị cáo cố ý che giấu phương thức giảng dạy thật sự lừa phụ ký hợp đồng. Hành vi này có dấu hiệu lừa đảo.”
Thẩm trầm ngâm.
Phiên tòa tạm nghỉ hội ý.
Khi phiên tòa mở lại, quyết đã được đưa ra.
Trại huấn luyện bị thu hồi giấy phép.
Người phụ trách và các huấn luyện viên chính bị kết án.
Phần bồi thường dân sự sẽ được tính toán riêng.
Nghe xong, bố khép mắt lại.
Mẹ nắm tay ông, nắm rất chặt.
Rời khỏi tòa án, trời đã âm u.
Bố mẹ không nhà, đi thẳng đến nghĩa trang.
của tôi còn rất mới.
trên bia là tốt nghiệp cấp ba.
Nụ gượng gạo, nhưng dù sao vẫn là đang .
Bố đặt bản sao bản án trước bia .
“Tuế Tuế, chúng ta thắng rồi.”
Ông ngồi xuống, dùng tay lau bụi trên tấm .
“Nơi đó đã đóng cửa. Người phụ trách đã vào tù. này… sẽ không còn trẻ nào phải chịu những đó nữa.”
Mẹ cũng ngồi xuống, đặt một bó hoa.
Hoa cúc trắng, loại nhỏ.
“Tuế Tuế, mẹ sai rồi.”
Giọng bà rất khẽ, gió thổi qua là tan mất.
“Mẹ không nên đưa con đến đó. Không nên chỉ nhìn thành tích không nhìn gương mặt con. Không nên khi con nói con sợ, vẫn đẩy con vào.”
“Mẹ vẫn luôn nói, chỉ cần đỗ Hoa là được.”
“Thật ra không phải vậy. Con không ổn nữa rồi, mọi đều không ổn.”
Bà .
Không thành tiếng, chỉ lẽ rơi nước mắt.
Bố ôm lấy bà.
“Chúng ta cũng phải vào tù rồi.”
Ông nói.
Mẹ ngẩng lên.
“Cái ?”
“Nhà tù trong lòng.”
Bố nhìn tấm bia .
“Chúng ta đã đưa Tuế Tuế vào tù, còn chính mình cũng ở trong đó. Bây giờ con bé đã ra rồi, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp tục ngồi tù.”
“Vậy… phải làm sao?”
“Không biết.”
Ông đứng dậy, kéo mẹ cũng đứng lên.
“Nhưng phải sống. Sống thay con bé. Nhìn thế giới con bé chưa từng được thấy.”
Họ quay người rời đi.
Đi được vài bước, mẹ quay đầu lại.
“Tuế Tuế, ngủ ngon.”
Gió thổi mạnh hơn.
Bản án trước bia bị thổi lay.
Những trang giấy xào xạc, như đang đáp lại.
Chuyện đã qua nửa năm.
Bố mẹ đã nghỉ việc.
Họ bán căn nhà trong nội thành, chuyển đến ngoại ô.
Một căn nhà nhỏ có sân, trồng vài khóm hoa.
Bố làm việc một tổ chức từ thiện, chuyên hỗ trợ tâm lý thiếu niên.
Mẹ mở một phòng tư vấn tâm lý nhỏ, miễn phí giúp những trẻ chịu áp lực lớn.
Đôi khi họ nhau đi diễn thuyết.
Kể câu chuyện của tôi, kể trại huấn luyện, kể những điều họ hối hận.
Dưới khán phòng, có khi là phụ , có khi là sinh.
Có phụ hỏi.
“Vậy bây giờ hai người nghĩ điều là quan trọng nhất?”
Bố trả lời.
“Con cái còn sống, là quan trọng nhất.”
Có sinh hỏi.
“Nếu bố mẹ nhất định bắt em phải đỗ Hoa sao?”
Mẹ trả lời.
“Em cứ nói, có một chị đã đỗ rồi, nhưng chị ấy chết.”
Câu nói rất thẳng.
Thẳng đến tàn nhẫn.
Nhưng có hiệu quả.
Họ không còn né tránh việc nhắc đến tôi nữa.
của tôi treo trong phòng khách.
Nhật ký đặt trên giá sách, ai cũng có xem.
Đôi khi những trẻ đến tư vấn sẽ mở nhật ký ra đọc.
Đọc đến một đoạn nào đó, sẽ .
Mẹ chỉ đưa khăn giấy.
Không nói , chỉ lẽ ngồi bên.
Tóc mẹ bạc rất nhanh.
Bốn mươi lăm tuổi đã bạc gần nửa.
Bà không nhuộm, cứ trắng như vậy.
Lưng bố ngày càng còng.
Không phải vì già.
vì gánh nặng.
Trong lòng đè nặng đó, lưng không thẳng lên được.
Họ mỗi tuần đều đến nghĩa trang.
Có mang hoa.
Có mang bánh.
Có chỉ ngồi một lát.
Nói chuyện với tôi.
“Tuế Tuế, nay có một trẻ, giống con, cũng thích toán. Bố dạy nó làm bài, nó đã .”
“Tuế Tuế, nay mẹ làm món sườn xào chua ngọt con thích. Tiếc là con không ăn được nữa.”
“Tuế Tuế, trời mưa rồi, nhớ mặc thêm áo… à, con không còn sợ lạnh nữa.”
Nói một .
Rồi im .
đó họ nhìn nhau, đứng dậy rời đi.
Chương 10
Lại một năm Minh.
Bố mẹ vẫn như lệ thường đến tảo .
đó rất đông người, trong nghĩa trang khắp nơi đều là tiếng .
Mẹ ngồi xổm lau bia , lau rất cẩn thận.
Bố đứng bên cạnh, nhìn phía xa.
“Lão Khương.” Mẹ đột nhiên nói.
“Ừ?”
“Nếu được làm lại một lần nữa, anh sẽ làm thế nào?”
Bố suy nghĩ rất lâu.
“Không đưa con bé vào trại huấn luyện.”
“Rồi sao nữa?”
“Nó không đỗ Hoa thôi. một trường đại bình thường cũng được.”
“Nó sẽ vui chứ?”
“Không biết. Nhưng ít nhất… vẫn còn sống.”
Mẹ gật đầu, tiếp tục lau bia.
Lau một , bà bỗng dừng lại.
“Tuế Tuế hình như… đang .”
Bố cúi xuống nhìn.
Gương mặt tôi trên tấm vẫn như cũ.
Không thay đổi.
“Em nhìn nhầm rồi.”
“Có lẽ vậy.”
Mẹ đứng dậy, chân tê nên lảo đảo một chút.
Bố đỡ lấy bà.
Hai người dìu nhau, chậm rãi bước ra ngoài.
Ánh nắng rất đẹp.
Chiếu lên bia , ấm áp dịu dàng.
Đêm đó, mẹ nằm .
Bà thấy tôi đứng bên giường, mặc đồng phục sinh, sạch sẽ gọn gàng.
“Mẹ.” Tôi gọi bà.
Bà ngồi dậy, nhưng không cử động được.
“Tuế Tuế… con rồi sao?”
“Con đến thăm mẹ.”
“Con sống có tốt không?”
“Cũng tốt. Không còn đau nữa, cũng không còn mệt nữa.”
Bà , ngay cả trong cũng .
“Mẹ xin lỗi con…”
“Đừng nói xin lỗi.” Tôi lắc đầu. “Tất cả đã qua rồi.”
“Nhưng mẹ không vượt qua.”
“Mẹ phải vượt qua.” Tôi đưa tay chạm vào mặt bà. Trong có chạm được, ấm ấm.
“Mẹ và bố hãy sống thật tốt. Thay con nhìn mùa xuân, nhìn tuyết, nhìn thế giới con chưa kịp nhìn hết.”
“Còn con sao?”
“Con phải đi rồi.”
“Đi đâu?”
“Đến nơi con nên đến.”
Bà hoảng lên, giữ tôi lại.
Tay vừa đưa lên giấc cũng tỉnh.
Chiếc gối đã ướt một mảng.
Bà lay bố dậy.
“Em thấy Tuế Tuế.”
Bố mở mắt.
“Con bé nói ?”
“Nó nói… bảo chúng ta phải sống thật tốt.”
Bố không nói , chỉ ôm chặt bà.
Ngày , họ vẫn sống như thường.
Bố đi làm.
Mẹ tiếp những người đến tư vấn.
Chiều tối, hai người nấu cơm, ăn cơm, xem tivi.
Trong bản tin có nói: ở một nơi khác lại xuất hiện trại huấn luyện kiểu tương tự, đã bị triệt phá.
Mẹ tắt tivi.
“Mệt rồi, ngủ sớm thôi.”
“Ừ.”
Họ rửa mặt, lên giường, tắt đèn.
Trong bóng tối, bố nói:
“ nay anh giúp một trẻ. Bố nó ép nó phải thi Hoa, nó định nhảy lầu.”
“Rồi sao?”
“Anh nó xem nhật ký của Tuế Tuế. Nó đọc xong , nói không chết nữa.”
“Vậy tốt.”
Hai người im .
“Vợ này.”
“Hử?”
“Nếu Tuế Tuế thật sự có nhìn thấy… con bé có tha chúng ta không?”
Mẹ không trả lời ngay.
Rất lâu , bà nói:
“Em không biết.”
“Nhưng em không tha chính mình.”
Bà tiếp tục nói.
“Em cũng sẽ không quên. Em sẽ mang theo nó, tiếp tục bước đi.”
Bố nắm lấy tay bà.
“Chúng ta đi.”
“Ừ.”
Ngoài cửa sổ, trăng rất tròn.
Ánh trăng chiếu vào phòng, chiếu lên chiếc giường, chiếu lên hai con người dần chìm vào giấc ngủ.
Rất nhẹ.
Rất dịu.
Giống như một câu chúc ngủ ngon chưa kịp nói ra.
Còn ở một nơi nào đó họ không biết.
Chút chấp niệm cuối cũng tan đi.
Giống như hạt bụi xoay một vòng trong ánh sáng, rồi biến mất.
Không lại dấu vết.
(Hết truyện)