Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6psfUihnDl

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 3

Trước đây hắn chỉ nghe phong thanh vài câu địa vị của ta trong quân Bùi.

thái tử điện hạ vốn không tin ta có thể cầm đánh .

Dáng người ta tuy cao so nữ tử, song trong quân doanh thì thấm đâu.

Huống hồ sĩ Bắc Lương ai nấy đều cao lớn lực lưỡng.

Đánh nhau thật , giữa biển người e là tìm ra bóng ta.

trong đại thắng Bắc Cương, ta lại là công thần đích danh không thể chối cãi.

cha và ca ca ta dâng chiến báo lên triều, thượng không chút nghi ngờ, lập tức ban thưởng trọng hậu.

“Vậy rốt cuộc nàng làm gì?” — Quân Tri Hành hỏi.

Ta gãi , chính ta cũng hiểu rõ.

“Phụ không nói chàng sao?”

Hắn thẳng thắn lắc .

Ta bật cười.

“Có lẽ sợ nói rồi, chàng chịu cưới ta.”

Quân Tri Hành không nhịn được cười.

“Nàng có thể ăn thịt người sao?”

Ta ném hắn một nắm hạt dưa, thuận miệng kể lại chuyện cũ, trong lòng cũng dâng đầy cảm khái.

ấy đại quân Bắc Lương áp sát biên cảnh.

Muốn dùng một quyết để đoạt lấy mấy tòa của Đại Ung.

Đại tử của bọn họ đích thân dẫn , khí bừng bừng.

Thực khiến quân Bùi gia chúng ta chịu không ít áp lực.

hai bên đóng quân biên giới, rốt cuộc vẫn chưa khai chiến.

Chỉ thăm dò qua lại vài lần, mỗi bên đều có thắng có thua.”

“Cha ta và ca ca đều biết Bắc Lương đang chờ thời cơ.

Mỗi năm đúng thời điểm này, quân lương biên cảnh của chúng ta đều sắp cạn.

Đại quân Bắc Lương muốn kéo dài thời gian, hao mòn lương thảo của ta, rồi một quyết thắng.

Ta biết không thể cứ dây dưa như vậy, nếu không thì thật trúng gian kế của người Bắc Lương.

ta hạ lệnh, đem bộ lương thảo tốt trong quân thu gom lại, chỉnh lý cẩn thận, rồi sai người giả làm đội vận lương.

Quả nhiên thám tử Bắc Lương phát hiện, cướp bộ số quân lương thượng hạng ấy.”

Quân Tri Hành chau mày thật chặt, hoàn không nhìn ra cao minh ở đâu.

“Ngươi… hạ độc trong quân lương?”

Ta lắc lắc ngón tay.

“Không được!

Quân lương hạ độc rất dễ tra xét.

Những thứ kịch độc vô sắc vô vị, kim châm cũng không thử ra, đều là bí dược không truyền ra ngoài của các gia đại tộc.

Biên quân chúng ta lấy đâu ra cái phúc ấy!”

Quân Tri Hành càng thêm mơ hồ.“Vậy thì…”

“Xuân dược thì không tra ra được!”

Quân Tri Hành: “?!”

Sợ hắn không hiểu, ta cẩn thận giải thích thêm.

“Cũng không thể gọi là xuân dược, coi như thuốc thú y .

Loại dùng gia súc phát tình, phối giống ấy.

Ta trộn hết trong rồi.

Đêm đó, đại doanh Bắc Lương loạn một mớ!

Lúc chúng ta dẫn quân tập kích, cảnh tượng ấy…”

Sắc mặt Quân Tri Hành đen sì.

Ta thấy kể đoạn đặc sắc , tiện tay vỗ vỗ đùi hắn.

ta và ca ca xông trướng của đại tử Bắc Lương,hắn đang cùng đại tướng quân mây mưa cuồng loạn!

Đúng là ‘chăn thêu uyên ương cuộn sóng hồng’!

Ngươi thử tưởng tượng xem…”

Quân Tri Hành trông như sắp nôn .

“Ta… không dám tưởng tượng.

Rồi sau đó thì sao?”

Ta gãi gãi má, tiếc nuối vì không thể miêu tả chính xác cảnh tượng hôm ấy.

“Sau đó thì mang đôi uyên ương hoang dã ấy thôi.

Tuy cha ta và ca ca đều rằng ta hạ độc thủ địch.

ta vẫn tin rằng bọn họ đối nhau là chân ái!

Nếu không thì trong quân Bắc Lương đâu không có sĩ thanh tú hơn,cớ sao lại cứ là hai người họ lăn một chỗ!

Lúc ấy ta đứng ra, tổ chức họ một hôn lễ ngay trong đại doanh quân họ Bùi!”

Quân Tri Hành trông như bắt muốn chết.

5

Nhìn biểu cảm của hắn, ta thấy quen vô cùng.

Năm xưa cha ta và ca ca ta cũng là dáng vẻ ấy.

“Chỉ tiếc chủ ý này cha ta và ca ca ta kịch liệt phản đối.

bọn họ vẫn viết thư gửi Bắc Lương vương, cẩn thận miêu tả chi tiết bộ kế hoạch hôn lễ mà ta an bài.

Bắc Lương lập tức sai người phi ngựa suốt đêm hồi thư,nói mọi chuyện đều có thể thương lượng,chỉ cầu cha ta ngăn ta lại.

sau… thì ngươi cũng đều biết rồi.”

Ta nhìn Quân Tri Hành đang cố nén cười mức vai cũng run lên,

chân chia sẻ suy đoán của mình.

“Ta đoán một trong những điều kiện hàng của Bắc Lương vương,chính là bảo cha ta đưa ta kinh .

Hắn không thể chấp nhận việc con trai mình cùng đại tướng quân có tư tình.

nên liền đem người duy ủng hộ họ là ta, tống thật xa.

Hừ! dối mình dối người!”

Quân Tri Hành rốt cuộc không nhịn nổi, cười phá lên.

“Trước kia ta nghe nói Bắc Lương vương lâm trọng bệnh một , tưởng là vì thua .

Giờ xem ra, rất có thể là ngươi chọc tức sinh bệnh!”

Ta làm chuyện thất đức, mà vẫn hoàn không biết.

“Lão già ấy thân thể vốn tốt, cả đời phong thấp đau chân.

Giờ con trai hắn lại thích nam nhân, hắn nghĩ quẩn thì cũng đổ lên ta sao?”

Sau đêm ấy trò chuyện thẳng thắn, ta rõ ràng cảm nhận được Quân Tri Hành đối ta kính trọng hơn không ít.

Ngày ta hồi môn, mẫu thân hỏi ta tình cảm giữa ta và thái tử điện hạ ra sao.

Ta tràn đầy tin đáp:

“Rất tốt! Giờ mà bọn ta kết bái huynh đệ, hắn chịu nhận ta làm đại ca!”

Ta chưa kịp ăn cơm nhà mẹ đẻ đuổi thẳng ra ngoài.

Tuy kết bái không , Quân Tri Hành quả thực chưa từng xem ta là loại nội trạch chủ mẫu tầm thường.

Việc lớn việc nhỏ trong triều, hắn đều nguyện ý cùng ta chia sẻ.

Chỉ tiếc rằng, những đề nghị của ta hắn lại hiếm chịu nghe theo.

tháng Sáu, triều đình xảy ra một đại .

Khâm sai do đế phái người ám sát.

đế ngay tại triều nổi giận lôi đình, không những hạ lệnh Tam Ty nghiêm tra, đích thân sai thái tử xảy ra việc để đốc tra.

Trước , Quân Tri Hành dặn dò ta từng câu từng chữ.

“Bất luận là ai đắc tội nàng, nhẫn nhịn, đợi ta trở rồi hãy báo thù.

Không đáng để nàng mình ra tay, dù sao cũng đều là con dân Đại Ung, tội không mức chết.”

Tùy chỉnh
Danh sách chương