Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7pq46AD8tW

Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Vân Thù cung chủ, sứ giả tam đảo đã tới. Bọn họ nói Trầm Uyên cung tự ý tiểu điện hạ, huyết mạch không rõ, yêu cầu chọn lại cung chủ.”

Vân Thù chậm rãi đứng thẳng người.

Thủy thằng bị một khối hắc bên hông nàng ta đốt đứt.

Nàng ta nhìn ta, cười dịu dàng:

“Tỷ tỷ, trong tháng tỷ bế quan, của Trầm Uyên cung đã không chỉ một mình tỷ nữa.”

Sứ giả tam đảo ngồi trên Tâm đài, hộ vệ bọn họ mang đến chặn kín tất cả lối ra.

Đứng đầu là Xích Tiều đảo chủ.

đây mỗi lần gặp ta, cách trăm bước ta đã phải hành đại lễ. Hôm nay ta chỉ chắp tay qua loa, ánh mắt quét qua trong lòng ta, lộ ra chút ghét bỏ.

“Lan Tẫn cung chủ, khe nứt Bắc vừa phong, Trầm Uyên cung không chịu nổi chuyện xấu. Vân Thù cô nương thay quản lý tháng, trong tộc yên ổn, biên quân phục nàng ấy. Theo ta , ngài bị thương chưa khỏi, bằng lui về Tâm các dưỡng bệnh.”

Ta hỏi:

“Ai ngươi lá gan nói câu này trong cung của ta?”

Xích Tiều đảo chủ cười một tiếng:

“Xưa đâu bằng nay. Ngài phong ấn khe nứt, tổn thương căn cơ, đã chia Vân Thù cô nương. Bắc cần một người thể quản sự, không phải một người mẫu thân ôm đứa bệnh tật nổi giận lung tung.”

Sắc biến :

“Xích Tiều đảo chủ, cẩn ngôn.”

ta nhìn :

“Nhị tiểu thư, ngươi nên khuyên mẫu thân ngươi. Vì một ấu nữ nửa tàn phế mà đắc tội tam đảo cửu bộ, không đáng.”

vùi sâu hơn.

Ta vỗ nhẹ lưng bé.

Vân Thù ngồi ngay ngắn đối diện, Nhi nép trong lòng nàng ta.

Cuối cùng nàng ta không giả yếu đuối nữa.

“Tỷ tỷ, muội không muốn ép tỷ. Nhưng Trầm Uyên cung không thể giao một người thần trí không tỉnh táo. Hôm nay tỷ yến tiệc làm bị thương tộc lão, ép lễ quan, hại Nhi, tam đảo đều đã nhìn .”

Nàng ta ra một bản liên danh thư.

Bên trên đầy thủy ấn của tộc lão và các bộ thủ.

Ta liếc mắt đã nhìn ấn của Trầm Nghiên.

nhìn .

Nàng quay đầu nhìn chằm chằm Trầm Nghiên:

“Đại ca, huynh ấn xuống từ khi nào?”

Trầm Nghiên im lặng một lát:

“Ba ngày .”

“Ba ngày còn trong giếng.”

Giọng run lên.

“Khi ấy huynh đã quyết định cung chủ?”

Trầm Nghiên nói:

“Ta tưởng mẫu thân không về được.”

Ta nhìn hắn:

“Ngươi mong ta không về.”

Hắn cúi đầu, không phủ .

Xích Tiều đảo chủ vỗ tay.

biên quân áp giải một lão lên.

Lão là người giữ đèn Tâm các, đã theo ta nhiều năm.

ta đầy máu, quỳ dưới đất không dám nhìn ta.

Xích Tiều đảo chủ nói:

“Người này đã khai. khi bế quan, cung chủ từng hắn Trấn linh. Tiểu điện hạ gặp nạn là khổ nhục kế do chính cung chủ bày ra, nhằm diệt trừ Vân Thù cô nương.”

Lời này vừa ra, cả tiệc nổ tung.

thất :

“Sao thể?”

Lão khóc lóc dập đầu:

“Cung chủ tha mạng, lão nô không dám giấu nữa. khi đi, người quả thật từng phân phó, nói nếu hài tử bất tường thì vào Tẫn tỉnh.”

trong lòng ta khẽ động.

bé nghe hiểu không nhiều, nhưng bé nghe chữ “bất tường”.

Ta hỏi lão :

“Ta ngươi tín vật gì?”

Lão run rẩy lấy từ trong ngực ra một chiếc xanh.

Đó là của ta.

Trầm Nghiên ngẩng đầu, ánh mắt trầm xuống.

Vân Thù nói:

“Tỷ tỷ, chứng vật đây, tỷ còn muốn ngụy biện sao?”

Ta nhìn chiếc xanh kia.

tháng , ta quả thật từng lão một chiếc .

Đó là tín vật để sau khi phá thai, hắn đi mời Đông dược bà.

Giờ đây lại thành bé vào giếng.

Ta vươn tay, xanh bay vào lòng bàn tay.

Mép một vết khắc nhỏ mảnh.

người đã cạo bỏ thủy văn ban đầu, khắc lại giả .

Ta :

“Ngươi ra thủ pháp này.”

lấy, chỉ nhìn một cái, sắc liền biến .

“Là khắc.”

Chân mềm nhũn:

“Nhị tỷ.”

Yến Hồi túm lấy vai nàng:

phải ngươi không?”

khóc lắc đầu:

“Vân di nói, chỉ làm một cái để dự phòng. Người nói nếu mẫu thân thật sự không cần , thứ này thể bảo vệ chúng ta. Ta không biết sẽ dùng để hại người.”

Nhi đột nhiên kêu lên:

“Ngươi nói dối. Đêm đó rõ ràng ngươi nói, chân điện hạ không còn nữa, ta chính là muội muội của ngươi.”

nhìn Nhi, như lần đầu tiên ra nàng ta.

Nhi phát hiện mình lỡ lời, lập tức che miệng.

Xích Tiều đảo chủ đập bàn:

“Trẻ nói bậy, không tính là chứng cứ.”

Ta nhìn ta:

“Ngươi rất sốt ruột.”

Sắc ta cứng lại.

Ta nói:

“Ngươi của Vân Thù lợi ích gì?”

“Cung chủ cẩn ngôn.”

Ta giơ tay, thủy kính mở ra giữa Tâm đài.

Trong gương hiện lên kho của Xích Tiều đảo.

Từng rương từng rương kim của Trầm Uyên cung chất đống bên trong.

Mỗi rương đều tư ấn của Vân Thù.

Sắc Vân Thù cuối cùng thay .

Xích Tiều đảo chủ đứng bật dậy:

“Ngươi giám sát tam đảo?”

“Đây là biển của ta.”

Ta nhìn ta.

“Kho của ngươi dưới đáy biển, trên cửa khảm sa của ta. Ngươi nghĩ ta không nhìn ?”

Trong tiệc chết lặng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.