Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5Alz7QjUEC

Tẩy Lồng Máy Giặt Camilla 300gr + Tẩy Mốc Gioăng Cao Su Cao Cấp Camilla 100gr

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Nàng ta đành phải thề độc: “Yên , ta tuyệt đối giữ mồm giữ miệng. Vả lại, nhà chúng ta vốn là một phe, nên tương trợ lẫn nhau mới phải.”

Sau chuyện , trong lòng ta không khỏi dấy lên mối nghi hoặc về mối quan hệ của người họ. Nhưng Tô Minh Vũ chẳng để ta kịp hỏi han, hắn chỉ dặn dò hạ nhân canh giữ ta cẩn thận dẫn theo thị vệ vội vã rời phủ.

Ta không rằng ngay tối hôm ấy, hắn đã mẫu thân ta đến phủ. Suốt cả quá trình, mặt hắn đanh lại, phủ đệ chìm trong không khí nặng nề, hạ nhân cúi gằm mặt, sợ hãi đến mức chẳng ai dám thở mạnh. đợt dược liệu quý báu lần lượt được mang tới như nước chảy.

Ta định lén bỏ trốn thì bị hắn kéo lại: “Người thân cận, hửm?”

Tô Minh Vũ chặn ta ngay cửa, nghiến răng nghiến lợi: “Lâm Lang Nguyệt, nàng thật giỏi! Nàng ghét ta đến mức mà còn bịa ra lời nói dối như vậy?”

Hắn chống tay , thân hình cao lớn phủ bóng lên ta, tạo ra áp lực không thể kháng cự.

Ta níu lấy vạt áo, ngẩng đầu phản bác: “Ngủ chung một chiếc gối thì đương nhiên gọi là người thân cận, ai quy định mẫu thân không được tính?”

Không câu nói lại chọc giận hắn: “Ta cứ ngỡ bản thân là kẻ cướp đoạt dân nữ, ngày ngày còn bị lương trách móc! Thì ra chỉ là một lời nói dối ngươi tiện miệng mà ra.”

Hắn run run chỉ mình, mắt xao động, đầy uất ức: “Đùa giỡn ta thú vị lắm sao?”

Dứt lời, hắn ném chiếc túi gấm đất, xoay người rời đi. Nhưng chưa đi được mấy bước, hắn lại bất quay lại, nhặt chiếc túi lên, nhét trong ngực áo, trừng mắt giận dữ nhìn ta. Đôi mắt hắn đỏ hoe, trông chẳng khác một con thỏ nhỏ đang bị tổn .

“Tiểu thư” quản gia cạnh nhịn không được liền lên tiếng khuyên nhủ: “Ta biết tiểu thư cao ngạo, không hạ thấp bản thân, nhưng cũng nên xót đại nhân một chút.”

“Ta là người được từ Lâm phủ đến đây, cũng đã theo đại nhân lâu năm . Từ sau khi chia tay tiểu thư, đại nhân bệnh nặng một trận. Khi tin lão gia gặp chuyện, người lập tức phi ra khỏi thành tìm tiểu thư, suýt nữa đã mất mạng giữa đường.”

Những lời nói ấy như tiếng sấm nổ vang trong đầu ta. Tô Minh Vũ… đã đi tìm ta sao?

“Đại nhân không cho ta kể với tiểu thư.” Quản gia ngó quanh, như hạ quyết lớn, hất mạnh tay áo nói một tràng: “ đó đại nhân bệnh rất nặng, thái y dặn phải tĩnh dưỡng trên giường. Nhưng ngài ấy cứ một mực đòi đến Bắc Hoang, nói rằng dù không thể cứu tiểu thư, có thể cùng tiểu thư chịu khổ cũng được. Ôi trời, nghĩ lại chuyện khi ấy mà trái tim già của ta vẫn còn đau nhói.”

năm nay, để minh oan cho Lâm gia, đại nhân kết thù chuốc oán trên triều đình không ít. Tiểu thư đừng thấy bề ngoài đại nhân phong quang, thực ra như đi trên băng mỏng vậy! Dù tiểu thư không thích đại nhân, cũng đừng tổn người như vậy.”

Gió ngoài cửa sổ cuốn đi mảng mây mờ, lòng ta rối như tơ vò.

Ký ức chợt kéo ta về khoảng thời gian kỳ thi khoa cử. Khi ấy, để chuyên học hành, Tô Minh Vũ đã chuyển thư quán ở. Ta có ý làm chút điểm mang tới cho hắn, nhưng đứng ngoài cửa lại vô tình thấy tiếng một đồng môn hỏi: “Lâm tiểu thư đối xử với ngươi tốt như vậy, sau khi đỗ đạt, ngươi sẽ cưới nàng chứ?”

Tô Minh Vũ mắt không rời quyển sách, lạnh nhạt đáp: “Không. Nàng ấy là nữ nhi của danh môn gia, còn ta nghèo khó, không xứng với nàng ấy.”

nói lạnh lùng ấy như nhát kiếm sắc bén đâm thẳng tim ta. Tai ta ù đi, cảnh vật mắt cũng trở nên mơ hồ.

Rõ ràng hắn đã nói với phụ thân ta, rằng cả đời tuyệt đối không phụ ta. Vậy mà sau lưng lại thốt ra những lời như . Thì ra lời thề ngày đó chỉ là lời nói suông.

Ta lau nước mắt, điểm cho ăn mày quay người trở về phủ.

Về sau, khi mối nghi của thánh thượng với phụ thân càng ngày càng lớn, cả Lâm phủ chìm trong bóng tối lo âu. Phụ thân ta đi, nhưng ta kiên quyết cùng ông sống chết có nhau.

Còn về Tô Minh Vũ, đã không nhau trọn đời, thì đã đến ta trả do cho hắn. Vậy nên ta mới bày ra vở kịch vụng về ấy. Nhìn hắn dứt khoát quay lưng bỏ đi, trái tim ta cũng từ đó mà chết lặng.

Nhưng giờ đây, ta lại không thể hiểu rõ hắn nữa. Hắn không cưới ta, cũng chưa níu kéo. Vậy thì vì sao phải mạo hiểm tìm ta khắp nơi?

Là vì không cam lòng sau khi mất đi? Hay là do tỉnh mộng quá đột ngột, chưa kịp thích nghi? Hay vì tình sâu diễn lâu quá, đến mức chính hắn cũng lừa gạt bản thân?

Ta cười khổ giễu.

Cơn đau đầu đột ngột ập đến, ta ngồi bàn, lấy hộp thuốc cao ra. Không biết từ , mẫu thân đã đứng sau lưng ta, bà nhiên cầm lấy thuốc, nhẹ nhàng xoa lên thái dương ta.

“Lang Nguyệt, dù con quyết định , mẫu thân cũng ủng hộ con. Chỉ là, có những chuyện cứ để thời gian quyết định đi.”

14

Lời của quản gia cứ quanh quẩn trong đầu ta, không cách xua đi được. Tuy lòng còn vướng mắc, nhưng thái độ của ta đối với Tô Minh Vũ cũng dần dịu lại.

Huống hồ, ở chung dưới mái hiên, sao có thể không cúi đầu không gặp. Ta đành xắn tay áo, bếp nấu ăn cho hắn.

Tô Minh Vũ ngoài không biểu lộ cảm xúc , nhưng mắt hắn lại không che giấu nổi niềm vui. Hắn chẳng chút do dự, uống cạn bát canh khét đen ta nấu.

Ngay cả mẫu thân cũng phải thở dài: “Con nấu ăn , chỉ có Minh Vũ không chê bai mà thôi.”

Những ngày , vì lo sợ thân phận bị bại lộ gây phiền phức cho hắn, ta luôn ở yên trong phủ, không tiếp xúc với ai. Vậy mà Tô Minh Vũ lại rất thản nhiên, thậm chí còn ta cùng đi dự tiệc săn mùa xuân của gia.

“Có ta chống lưng, nàng sợ chứ? Nàng cứ vui chơi thoải mái, trời có sập , ta cũng đỡ thay cho nàng.”

sự nài nỉ ỉ ôi của hắn, ta đành bất đắc dĩ đồng ý.

Vừa đến nơi, mắt của vô số người lập tức đổ dồn về ta. Có kinh ngạc, có nghi , đương nhiên cũng có ghen ghét.

Hôm nay những người tới dự đều là các gia tộc quyền quý ở kinh thành. Không ít gương mặt quen thuộc nhận ra ta, nhưng chẳng ai dám vì một tội nhân mà đắc tội với Tô Minh Vũ.

Ta cúi thấp đầu, bám sát theo hắn, tiến đến hành lễ với tân . mắt của tân khẽ dao động, lộ ra biểu cảm như “quả nhiên là vậy”. Khi Tô Minh Vũ giới thiệu ta là “một người quen cũ”, tân chỉ gật đầu mà không hỏi thêm. , ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa ngồi , ta đã thấy những tiếng xì xào khe khẽ của nữ quyến cạnh: “Nữ tử kia trông giống hệt Lâm tiểu thư của Lâm phủ ngày . Chẳng lẽ Tô đại nhân tìm một người thân của nàng ta sao?”

 “Có khả năng lắm, năm xưa hắn vì Lâm tiểu thư mà suýt nữa làm náo loạn cả triều đình.”

“Ngươi nói bậy! Hắn đối với Lâm gia chỉ là biết ơn thôi. Người xứng đôi với hắn phải là Cố tiểu thư, nhà vốn đã có hôn ước từ thời tổ tiên. Lâm Lang Nguyệt ấy à? Chỉ là một nữ nhi thô lỗ, sao so sánh được với Cố tiểu thư?”

Ta không kiềm chế nổi sự tò mò, nhích lại gần hơn: “Lâm tiểu thư? Các tỷ có thể kể rõ hơn cho ta được không?”

Những nữ quyến kia giật mình tản ra, khó xử nhìn nhau. Cuối cùng một người cũng nhẹ kể lại.

Thì ra, bấy giờ tiên sức khỏe ngày một suy yếu, tính tình càng trở nên đa nghi. Thái tử bị cuốn cuộc chiến tranh ngôi đoạt vị, thân khó giữ. Tô Minh Vũ khi ấy thân phận nhỏ bé, đòi lại công bằng cho ta nên đã nguyện trở thành lưỡi dao sắc bén trong tay thái tử.

Hắn giúp thái tử trấn áp ba phiên vương, dẹp loạn giặc cướp ở Giang Nam. Hắn đã bước qua núi xác sông máu, giúp thái tử đăng cơ, trở thành quyền thần dưới một người mà trên vạn người.

Nhưng đằng sau tất cả những điều đó là bao nhiêu vụ ám sát trong bóng tối, là những lần hắn suýt chết, là vô số vết khắc sâu trên cơ thể chưa kịp lành lặn của hắn.

“Hắn vì tìm ngươi mà rơi vách núi, làm tổn đến chân mình. Thái y đã dặn dò cả đời hắn không được cưỡi nữa!” nói đầy oán trách của Cố Diệu Tuyết vang lên cạnh ta từ : “Bây giờ ngươi đã biết mình hại chàng thảm đến mức chưa?”

“Nếu không phải có phụ thân ta ở giúp đỡ, làm có vinh quang của hắn hôm nay? Còn ngươi thì sao? Ngươi có thể đem lại lợi ích cho chàng? Là một thân đầy vết , là sự đau khổ dằn vặt?”

Nàng ta trừng mắt nhìn ta, điệu càng thêm chua ngoa: “Ngươi vốn không nên quay về!”

15

Ngày hôm ấy gió lớn đến nỗi cuốn theo cả cát bụi, thổi nhòa đôi mắt ta, cay xè lệ rơi. Lấy cớ tỉnh rượu, ta lẻn ra khỏi buổi tiệc, trèo lên cây hóng gió.

Gió nhẹ lướt qua, nắng vàng ấm áp phủ vạn vật. xa, thảm cỏ xanh rì như sóng bạc cuộn trào, tiếng hò reo cổ vũ vang lên từ xa.

Ngước mắt nhìn, ta thấy Tô Minh Vũ đang phi lao tới. Áo gấm phấp phới, trắng tung bờm, dáng vẻ ý khí phong lưu tựa như dương rạng rỡ.

Hắn bỏ xa công tử gia sau, kéo cung cài tên, trăm bước xuyên qua hồng , chỉ một mũi tên đã giành được chiến thắng vang dội.

Ta nắm chặt bàn tay. Chẳng phải chân hắn không nên cưỡi nữa sao? Lòng ta chợt thắt lại, mắt không rời khỏi bóng dáng hắn.

May mắn thay, tất cả diễn ra suôn sẻ, Tô Minh Vũ giành được phần thưởng.

Là cây trâm ngọc đỏ rực mà từ tiệc, ta đã không nhịn được mà thầm khen ngợi.

thượng cười lớn, đùa giỡn vài câu: “Người ta nói Thái phó lạnh lùng, chẳng vướng hồng trần, không vì món đồ nữ nhi , đến cả chân bị cũng không màng. Chẳng lẽ là định tặng cho người trong lòng sao?”

Lời vừa dứt, mọi mắt đổ dồn về Cố Diệu Tuyết. Tô Minh Vũ khẽ gật đầu, chậm rãi đi về nàng.

Đôi chân bị run rẩy, chắc hẳn hắn đang đau lắm, vài bước loạng choạng khiến trán hắn ướt đẫm mồ hôi. Cố Diệu Tuyết được nữ quyến đẩy về hắn. người đứng cạnh nhau quả là một cặp trời sinh.

Ta nghĩ, chỉ có tiểu thư khuê các như nàng ta mới xứng với hắn. Lòng ta chợt dâng lên một cơn đau âm ỉ.

Ta nhảy khỏi cành cây, lau vội nước mắt, nhưng lại của một nam tử vang lên sau, điệu đầy vui mừng: “Lâm Lang Nguyệt, đúng là ngươi !”

Ta quay đầu lại, thì ra là công tử nhà họ Chu, Chu Mục. Hắn mang theo tùy tùng vây quanh ta, cười nham nhở: “Ngươi quên ta sao? Nhưng mỗi vệt roi năm xưa ngươi quất ta, ta đều nhớ rõ. Lâm gia ngã , thật sự khiến lòng ta khoan khoái!”

Hắn tay nắm lấy tay ta, cười đầy dâm tà: “Ta còn tưởng ngươi kiêu ngạo lạnh lùng, chẳng thú vị . Không ngươi lại bao nuôi Tô Thái phó làm nam sủng! Ngươi thật biết cách chơi, khiến ta càng thêm thích thú.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.