Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5flJprivYO
Bộ 6 hộp nhựa đựng thực phẩm chữ nhật Inochi (500-750-1000-1500-2000-2500ml)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
1
Buổi trưa, chị gái gọi điện cho tôi, bảo mời tôi một bữa thịnh soạn.
Tôi đơ luôn.
cuối cùng chị tôi mời đại tiệc là nghỉ đông năm ngoái, ngay tối hôm chị ấy vứt luôn đứa con gái ba tuổi cho tôi rồi bay đi Hải Nam nghỉ dưỡng, đi một mạch nửa tháng trời.
Đúng là quá đáng.
Trải nghiệm một mình trông trẻ dạo đối với tôi khác nào một cơn ác mộng.
Nghĩ thôi khóc rồi.
“Chị à, người một nhà cả, chị nói thẳng đi, này chị định đi đâu?”
“Đúng là gái ruột, chỉ có hiểu chị.”
“?”
Thôi dẹp đi.
“ phải là kỷ niệm ngày cưới của chị và anh rể sao, anh ấy nhất quyết đòi đưa chị sang Phần Lan ngắm cực quang, vé máy bay với khách sạn đặt hết rồi, không đi không được.”
“…”
Nếu không phải chị ruột, chắc tôi theo đường dây mạng tới “xử” chị ấy rồi.
Hóa tôi vừa phải “cơm ch.ó”, vừa phải trông con cho họ.
con cừu t.h.ả.m bằng tôi.
“Chị, chị không cân nhắc việc mang theo ‘khúc ruột’ của mình đi cùng à?”
“Nặng quá, mang không nổi.”
“…”
Đây đúng là sự thật.
Con bé cháu ngoại tôi ngày càng tròn trịa.
Chà.
tay chân nhỏ kia như mấy khúc ngó sen ấy.
“Yên tâm đi, anh rể bảo rồi, này có thù lao.”
Haiz.
Máu loãng còn hơn nước lã.
dù sao là cháu ruột của tôi .
“Chị, đi chơi vui vẻ nhé.”
“…”
Cuối cùng, đại tiệc , tiền nhận, và cháu gái nhỏ đúng giờ có mặt tại nhà tôi.
Vạn không ngờ tới, ngay ngày tiên trông trẻ xảy chuyện.
Chuyện là thế này.
tối , tôi một tay xách xe đạp, một tay dắt cháu xuống lầu đi dạo.
Nhìn con bé chơi đùa vui vẻ, lòng tôi đầy an ủi, định rút điện thoại lướt một lát một tiếng khóc gào thét đ.â.m sầm màng nhĩ.
Nhìn theo tiếng khóc, tôi suýt ngất xỉu, chân của cháu gái kẹt cứng bàn đạp xe đạp rồi.
Cả đời này tôi chưa bao giờ vây xem nhiều như thế.
Các ông bà cụ đều vây , người một câu ta một câu bắt chỉ đạo tôi cách cứu đứa trẻ.
Kết quả là đứa trẻ chưa cứu được tôi suýt thiếu oxy vì người đông quá.
còn cách nào, cuối cùng đành phải gọi cho lính cứu hỏa.
Chưa đầy mười phút, người .
Tôi ngồi xổm không ngừng dỗ dành cháu, nghe thấy tiếng động kịp ngẩng lên: “Nín đi nào, các chú lính cứu hỏa rồi, chân sẽ được ngay thôi.”
Vừa dứt lời, con bé cháu tôi lật mặt nhanh như lật bánh tráng.
“Oa oa, con anh lính cứu hỏa cơ.”
“…”
“Oa oa oa, con anh lính cứu hỏa .”
Nó gào lên lặp một nữa.
Không khí bỗng im lặng vài giây.
Sau là những tiếng cười rộ lên không ngớt.
Thôi tiền này dì không cần nữa, con về tìm mẹ con đi, dì lạy con đấy.
ngẩn người, một giọng nói trẻo từ trên đỉnh chậm rãi vang lên.
“Được, lát nữa anh sẽ bé, ngoan nào.”
Tôi ngớ người.
Giọng nói này, như thể được phủ một lớp mật ong lên tim tôi vậy, ngọt c.h.ế.t đi được.
Á á á.
Kẻ cuồng giọng nói như tôi “đốn tim” mất rồi.
Ngẩng lên nhìn, chà, “chỉ số đẹp trai” của anh lính cứu hỏa này quá mức cho phép rồi.
lúc mải mê ngắm trai, cháu gái tôi thoát nạn.
Nhìn nó được anh lính cứu hỏa lòng dỗ dành, tôi thèm phát khóc.
“ bé” hơn hai trăm tháng tuổi này được !
2
Tôi nhìn cháu gái nép lòng anh lính cứu hỏa với vẻ mặt đầy ghen tị.
“Khai Tâm, mau xuống đi con.”
Vừa dứt lời, con bé quay ngoắt đi, quay lưng về phía tôi.
“…”
Được thôi.
cảm giác an toàn anh lính cứu hỏa mang , đúng là bà dì này không cho nổi.
Thấy các lính cứu hỏa khác thu dọn dụng cụ chuẩn đi, cháu gái vẫn chưa có dấu hiệu gì là xuống.
Tôi cuống lên.
định lao thốc nó lên anh lính cứu hỏa lên tiếng.
“Mọi người đi trước đi, tôi sẽ ngay.”
“Rõ, đội.”
lúc tôi còn ngẩn ngơ, anh lính cứu hỏa nhìn tôi một : “Chắc bé hoảng sợ rồi, để tôi đưa bé về cho.”
Anh lính cứu hỏa như tỏa sáng ấy!
Đưa tận cửa nhà, tôi mới biết anh ấy tên là .
“Hôm nay cảm ơn anh nhé.”
Không hiểu sao, tôi luôn cảm thấy này mang cho tôi một cảm giác quen thuộc khó tả.
Chậc.
Chắc đây là hào quang tự thân của trai đẹp chăng.
nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua ý cười: “Nên làm .”
Đúng rồi.
Chính là bầu không khí này.
không khí như b.ắ.n những tia lửa điện xèo xèo.
Cho khi giọng nói sữa của cháu gái bỗng vang lên: “Anh ơi, anh cho xin phương thức liên lạc được không, buổi tối sẽ sợ, nghe anh cổ vũ .”
Con bé này thừa hưởng hoàn hảo kỹ năng thả thính và bạo dạn của mẹ nó rồi.
Khụ.
Nhớ năm , anh rể tôi chị tôi lừa tròng như thế đấy.
rút ngay điện thoại , chìa mã QR cá nhân.
Hô.
Vậy tôi đương nhiên không khách sáo rồi.
Vừa mới kết bạn , bộ đàm trên vai vang lên, dường như có ca cứu hộ mới.
Lúc đi, quay nhìn tôi một đầy ẩn ý.
“…”
Cảm giác quen thuộc ấy ập .
nhà , Khai Tâm ngẩng nhìn tôi, giọng non nớt: “Dì ơi, con xin được phương thức liên lạc của anh ấy cho dì rồi, dì thấy con có giỏi không?”
“…”
Tôi sững người.
Khai Tâm nhíu mày: “ lẽ dì không thích anh ấy sao, nhưng ánh mắt dì nhìn anh ấy như con nhìn kem vậy, hận không thể một miếng nuốt chửng anh ấy luôn.”
Chà.
IQ của bà chị học dốt nhà tôi hóa làm kéo lùi tí IQ nào của ông anh rể học bá cả.
“Dì yên tâm, lúc mẹ đi có dặn là nếu dì gặp được chàng trai mình thích không có bản lĩnh theo đuổi để con giúp dì.”
====================