Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8V5VCoXjKF
Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Nhưng câu này, đừng có gửi lung tung nhé.”
“…”
Oa oa.
Cái kiểu chuyện ngắt quãng này đúng là dọa c.h.ế.t người !
Nhân cơ hội này, cộng thêm sự cổ vũ nhiệt tình của cháu gái, tôi đã thành công mời Lục Kỳ đến nhà ăn cơm lý do ơn anh đã giúp đỡ.
10
Lúc chuông cửa reo, tôi đang ở bếp sơ chế nguyên liệu.
Quay đầu lại, tôi Lục Kỳ đang tựa cửa, nhìn tôi chằm chằm.
Dưới ánh đèn trắng lạnh của phòng bếp, khuôn những đường nét sâu hoắm của Lục Kỳ trông cực kỳ điển trai.
Nhịp thở của tôi bỗng khựng lại.
Giây tiếp theo, quả cà chua tay tôi lăn thẳng xuống chân Lục Kỳ.
Tôi: “???”
Lục Kỳ mỉm cười, cúi người nhặt quả cà chua lên, lúc tiến lại gần, anh cố tình đưa tay đặt quả cà chua sang phía bên kia.
Tư thế này khiến tôi đang anh ôm trọn lòng.
“ ơn anh.”
Tôi hơi lắp bắp.
Tôi vội cúi đầu để che giấu vệt đỏ ửng đang lan .
…
Khi bữa tối chuẩn bị xong, Lục Kỳ đã ngủ thiếp ghế sofa.
Khai ngồi im lặng chơi Lego sàn nhà.
Bước lại gần sofa, nhìn Lục Kỳ đang ngủ say, nghĩ về nghề nghiệp những anh đã trải qua, tôi bỗng xót xa.
“Dì ơi, hình anh ấy có cái kìa.”
“Cái cơ?”
Tôi theo bản năng cúi người ghé sát nhìn.
“Tách” một tiếng.
Tôi: “???”
Tiếng chụp ảnh làm Lục Kỳ giật thức giấc.
Bốn nhìn .
Tôi có thể nhận hơi thở của cả hai đang hòa quyện .
Nếu bầu không khí ám muội này có hình hài, lúc này chắc chắn nó đang bao trùm lấy chúng tôi.
“À… cơm xong .”
“Cố Hoan, hồi nhỏ em cũng hay nhìn anh vậy, đôi sáng lấp lánh biết ấy.”
“…”
Bây giờ là tình huống đây?!
Tôi bắt đầu căng thẳng.
“Cố Hoan, anh muốn hẹn hò em.”
Trời ơi.
Thật là trực diện!
phút chốc tôi sững sờ, mãi vẫn tiêu hóa nổi câu này.
Cho đến khi Lục Kỳ lại lên tiếng.
“Cố Hoan, thời gian quý giá lắm, anh đã lãng phí quá nhiều thời gian , lần này, anh muốn nắm bắt thật nhanh.”
Tôi thật là tiền đồ thấp kém, bị ánh tràn đầy tình của Lục Kỳ khóa c.h.ặ.t, tôi quên luôn cả từ “từ chối”.
Đang định bày tỏ thái độ, tôi chợt Khai từ góc đang cầm điện thoại của nghịch ngợm đó.
Không ổn!
Trẻ con im lặng thế này, chắc chắn là đang bày trò quậy phá.
Đến lúc tôi giành lại điện thoại từ tay cháu gái, tôi phát hiện con bé đã đăng một trạng thái lên vòng bạn bè (vòng bạn bè của WeChat).
Hai bức ảnh.
Một tấm bếp, một tấm chính là lúc này.
Lời dẫn là: “Chính thức công khai”.
Trời ạ.
Góc chụp này, bầu không khí này, chính tôi nhìn hai người ảnh đang “phát cơm ch.ó” quá đà.
Quả nhiên.
Trạng thái mới đăng đầy năm phút, lượt thích bình luận đã nhảy liên tục.
Tôi thậm chí kịp xóa điện thoại đã bị oanh tạc bởi hàng loạt tin nhắn.
Tôi lén nhìn Lục Kỳ một cái.
Lúc này, Khai bước tới, kéo kéo vạt áo Lục Kỳ, vẻ ngây thơ: “Anh ơi, lời tỏ tình vừa của anh sơ sài quá, chẳng rầm rộ bằng lúc mẹ em tỏ tình bố em cả.”
“…”
Lục Kỳ nhếch môi định đó điện thoại anh reo vang, nghe có vẻ rất gấp, anh thậm chí kịp ăn cơm đã vội vã rời .
Lúc , anh nhìn tôi sâu sắc bảo tôi đợi anh.
Lần đợi này, kéo dài suốt nửa tháng.
Xem tin tức tôi mới biết, một vụ cháy rừng đột ngột xảy , cả đội của họ đều đã cứu hộ.
Nhìn cảnh tượng lửa cháy ngút trời màn hình, tim tôi thắt lại đau đớn.
Khốn nỗi, tôi lại không dám liên lạc anh lúc này vì sợ làm anh thêm gánh nặng.
…
Ngày tháng trôi qua, chắc là Khai không chịu nổi cảnh tôi ủ rũ nên cứ nằng nặc đòi kéo tôi ngoài dạo.
11
Đúng là oan gia ngõ hẹp!
dạo thế nào lại gặp ngay Dật.
Khai chọn hộ tôi một chiếc váy, lúc tôi chuẩn bị thanh toán một chiếc thẻ VIP đè lên mã QR của tôi.
“Để anh.”
“…”
Tôi Khai nhìn , cùng thống nhất dời tầm sang khuôn vẫn vết bầm tan của Dật.
“ Dật, anh không thể bớt bám đuôi à?”
“Cố Hoan, thực năm đó chúng đều thích , chỉ là ai đ.â.m thủng lớp giấy dán cửa sổ (tỏ tình) đó thôi.”
Dật nhìn tôi vẻ oán trách: “Tại sao bây giờ chúng không thể tiến thêm bước nữa, chẳng lẽ tình của em lại không chịu nổi sự thử thách của thời gian đến thế sao?”
Tôi: “???”
Lúc này đây, khuôn của Dật tôi trông thật đáng ghét.
Thực nghĩ kỹ lại, năm đó tình của tôi lộ liễu vậy, nếu Dật chỉ cần có một chút ý muốn ở bên tôi, anh đã không để cô bạn cùng phòng có cơ hội xen .
thẳng , Dật không hề thực lòng thích tôi, anh chỉ quen việc có một người luôn săn đón, đối xử tốt .
khi người đó đột ngột biến mất, anh hụt hẫng, tự huyễn hoặc rằng đã yêu người đó.
Người đó thậm chí chẳng cần là tôi, là bất kỳ ai cũng .
Kiểu tình yêu này, tôi không cần.
“Anh đừng có tới làm phiền dì của tôi nữa!”
Khai dùng thân hình nhỏ bé của chắn giữa tôi Dật.
“Dì ấy sắp kết hôn .”
“Cái ? Không phải hai người vừa mới ở bên sao?”
Dật chắc hẳn đã nghe ngóng tin tức của tôi ở đâu đó nên biết chuyện tôi Lục Kỳ công khai mạng xã hội.
“Chuyện kết hôn ấy , gặp đúng người đương nhiên phải tiến triển thần tốc chứ!”
Khai dắt tay tôi: “ thôi dì ơi, bao nhiêu đồ cưới vẫn mua đủ đâu.”
Hô.
====================