Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4AwW32dbWd

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu, Lavender Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

“Khi cậu từ chối anh ấy ba năm trước, là tôi đã bên cạnh an ủi anh ta, cùng anh ta vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất.” – Tôi nói tiếp – “Bây giờ anh ta có tiền rồi, thì cậu lại quay về?”

Khán giả dưới khán đài bắt bàn tán xôn xao, có người lại năm xưa.

“Như , cậu nói bậy!” – Tống Nhã bắt luống cuống.

“Nói bậy à?” – Tôi cười lạnh – “Cố Lăng Tiêu, anh nói , ba năm trước trong KTV, anh khóc lóc cầu xin cô ta rời bỏ, là ai đã đưa khăn giấy cho anh?”

Mặt Cố Lăng Tiêu tái mét, không ngờ tôi lại dám vạch trần quá khứ của anh ta ngay tại đây.

“Và anh cũng nói cho cô ta biết, anh khởi nghiệp thiếu vốn, là ai đã đem chấp để lấy tiền cho anh vốn?”

Một trận xôn xao bùng khắp khán phòng, mọi ánh đều đổ dồn về phía chúng tôi.

“Liễu Như , đủ rồi đấy!” – Cố Lăng Tiêu nổi giận.

“Đủ rồi?” – Tôi giận dữ ném mạnh chiếc nhẫn, trúng thẳng trán anh ta – “Chính các người mới là đủ rồi đấy!”

Máu rịn từ vết thương trên trán anh ta, anh ta ôm trán, sắc mặt trắng bệch.

“Ba năm yêu đương, hơn một ngàn ngày đêm, tôi xem anh là cả giới.” – Giọng tôi càng càng to – “Vậy mà giờ anh nói với tôi rằng tất cả chỉ là một sai lầm?”

“Chị Như , như vậy…” – Tống Nhã cố lại gần kéo tôi.

Tôi lùi lại một , tránh khỏi tay cô ta.

gọi tôi là chị, tôi không có đứa em gái như cô.” – Tôi nhìn thẳng cô ta – “Tống Nhã , kỹ lời tôi nói nay.”

“Câu gì?”

có một ngày, cô phải trả giá cho tất cả những gì cô nay.” – Tôi nhấc váy, xuống sân khấu trên đôi giày cao gót – “Cố Lăng Tiêu, lấy, là tôi bỏ anh, không phải anh bỏ tôi.”

Tôi không ngoái lại, rời khỏi khách sạn trong tiếng xì xào và ánh đèn chớp nháy của máy ảnh.

Vở kịch hề cuối cùng cũng khép lại.

đến cửa khách sạn, tôi nhìn thấy Giang Thần đang đợi đó. Anh là đối tác ăn, cũng là người bạn tốt nhất của tôi.

“Như .” – Anh nhanh về phía tôi, cởi áo vest khoác vai tôi – “Lạnh không?”

“Không lạnh.” – Tôi lắc – “Giang Thần, ơn anh vì đã không trong xem tôi bị sỉ nhục.”

“Sỉ nhục gì chứ?” – Anh nhìn tôi nghiêm túc – “Tôi thấy nay cậu rất ngầu, ngầu hơn bất cứ .”

Nước tôi cuối cùng cũng rơi xuống, không phải vì buồn bã vì mất Cố Lăng Tiêu, mà vì động.

Khi tất cả mọi người đều đứng nhìn tôi như trò hề, ít vẫn còn một người đứng về phía tôi.

thôi, tôi đưa cậu về .” – Giang Thần nhẹ nhàng vỗ vai tôi.

“Ừ.”

Ngồi trên xe của Giang Thần, qua kính chiếu hậu, tôi thấy Cố Lăng Tiêu và Tống Nhã từ khách sạn , họ ôm nhau trước cửa như đang yêu nhau thật lòng.

Tôi thu ánh lại, không nhìn nữa.

Từ giờ trở , của họ không còn liên quan gì đến tôi nữa.

2

Về đến , tôi ngã phịch xuống ghế sofa, óc trống rỗng.

Ba năm tình , nói tan là tan.

Khắp căn là ảnh chụp chung của tôi và Cố Lăng Tiêu, những ký ức ngọt ngào ngày giờ chỉ như một trò cười cay đắng.

Tôi đứng dậy, từng tấm từng tấm, xé nát tất cả những bức ảnh đó.

Người đàn ông ấy từng là cả giới của tôi. Vì anh ta, tôi đã từ bỏ biết bao cơ hội.

tốt nghiệp đại học, tôi có đến Thượng Hải việc cho một ty thiết kế danh tiếng, lương cao gấp ba lần đây. Nhưng Cố Lăng Tiêu nói anh không muốn yêu xa, nên tôi lại vì anh.

Sau , khi tôi mở studio riêng, cuối cùng cũng nhận được một dự án lớn, cần Bắc Kinh tác nửa năm. Cố Lăng Tiêu lại bảo thời gian khởi nghiệp không thiếu tôi, là tôi từ chối cơ hội ấy.

Vì muốn giữ lòng tự trọng cho anh, tôi thậm chí còn giấu thân thật của mình.

Ba tôi là một ông trùm bất động sản nổi tiếng thành phố . Tôi hoàn toàn có dựa quan hệ gia đình để phát triển, nhưng tôi sợ khiến Cố Lăng Tiêu thấy áp lực, nên luôn giả vờ mình xuất thân từ một gia đình bình thường.

Ngay cả căn , tôi cũng nói là vay ngân hàng mua, thực tế là ba tôi mua trả thẳng, tặng tôi.

Còn anh ta thì sao? Lén lút ngoại tình với bạn thân nhất của tôi, rồi còn khai bẽ mặt tôi ngay trong lễ đính hôn.

Điện thoại reo , là mẹ gọi đến.

“Như , không sao chứ? buổi lễ mẹ đều biết cả rồi.” – Giọng mẹ đầy lo lắng – “Về , mẹ nấu món sườn kho thích nhất.”

“Mẹ, không sao đâu. Chỉ là hơi mệt, muốn tĩnh một mình.”

“Thằng nhãi đó, mẹ đã thấy không thuận từ lâu rồi.” – Mẹ giận dữ – “Hồi trước ba đã phản đối hai đứa bên nhau, nói nó không phải người tốt.”

“Mẹ, đã qua rồi, nhắc nữa.”

“Ừ, mẹ không nhắc nữa. Nhưng phải , dù trời có sập xuống vẫn còn ba mẹ gánh giúp. vẫn còn trẻ, sau nhất định gặp người tốt hơn.”

Cúp máy, tôi ngẩn người nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ.

Thành phố về đêm thật đẹp, đèn neon rực rỡ, dòng xe tấp nập.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Tôi không vì một người đàn ông không xứng đáng mà dừng lại.

Tôi bật máy tính, bắt sắp xếp lại các dự án việc gần đây.

Tình yêu đã không dựa , thì tôi dựa sự nghiệp của chính mình.

việc đến tận khuya, tôi mới thấy lòng nhẹ nhõm phần . Có việc để , óc không còn lan man suy nghĩ nữa.

Sáng sau, tôi nhận được tin nhắn từ Giang Thần:

“Thấy tin tức rồi, cậu ổn chứ?”

Tôi nhìn điện thoại, buổi tiệc đính hôn đã cả báo địa phương.

Tiêu đề cực chướng : “Nữ thiết kế nổi tiếng bị vị hôn phu phản bội ngay trong lễ đính hôn”.

Phía dưới là hàng loạt bình luận, đủ kiểu giọng điệu: người thương , người cười cợt, thậm chí có kẻ nói là do tôi không tốt nên mới bị đá.

Tôi tắt tin tức, nhắn lại cho Giang Thần:

“Mình ổn, ơn đã quan tâm.”

gồng mình nữa. Mình biết cậu đang rất khó chịu. Trưa nay ăn cơm với mình nhé, mình có một dự án muốn bàn với cậu.”

Tôi nhìn mình trong gương, gương mặt hốc hác. Tôi trang điểm nhẹ, thay bộ đồ sở.

Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, không để bản thân trông quá tệ hại.

3

Buổi trưa, Giang Thần đưa tôi đến một quán trà tĩnh.

“Ăn trước , việc để lát nữa bàn.” – Anh gắp cho tôi miếng sườn chua ngọt – “Cậu gầy quá rồi, phải ăn nhiều .”

Tôi nhìn miếng sườn trong đĩa, bất giác đến lời mẹ qua rằng nấu món sườn kho cho tôi, sống mũi lại cay cay.

“Giang Thần, tại sao ai cũng nghĩ mình đáng thương vậy?” – Tôi đặt đũa xuống – “ qua có bao nhiêu người đứng xem, không một ai dám tiếng bảo vệ mình.”

“Vì họ không hiểu cậu thật sự là người .” – Giang Thần nhìn tôi nghiêm túc – “Trong mình, cậu là người phụ nữ mạnh mẽ và tài giỏi nhất. Cố Lăng Tiêu không xứng với cậu.”

Câu nói ấy như một luồng ánh sáng, len lỏi góc tối trong lòng tôi.

“Chúng ta quen nhau ba năm rồi nhỉ?” – Tôi cười khổ – “Cậu đã thấy mình tệ nhất, cũng từng thấy mình tỏa sáng nhất.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.