Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Ý cô là gì?”
“Ý tôi là…” – Tôi ngừng lại một giây – “Trong tôi, hai người các người, đến cả kẻ thù cũng không xứng . Vì ít nhất, kẻ thù còn có chút giá trị đe dọa. Còn hai người…” – Tôi nhìn thẳng vào cô ta – “Chỉ là hai con hề nhảy nhót cho người khác xem trò mà thôi.”
Tống Nhã Kỳ tức đến trắng bệch cả mặt, giơ định tát tôi.
Tôi dễ dàng nắm lấy cổ cô ta, dùng chút lực, hất mạnh một cái khiến cô ta loạng choạng lùi về sau mấy bước.
“Tống Nhã Kỳ, tôi khuyên cô nên nhớ kỹ một điều: không ai cũng dễ bắt nạt như Cố Lăng Tiêu đâu.”
“Cô dám đánh tôi?” – Cô ta ôm lấy cổ , ngân ngấn nước.
“Tôi không đánh cô, chỉ là tự vệ hợp lý thôi.” – Tôi chỉnh lại quần áo – “Mà dù tôi có thật đánh cô đi nữa, sao chứ?”
“Như Yên, đủ rồi!” – Cuối cùng Cố Lăng Tiêu cũng không nhịn được – “Nhã Kỳ chỉ đang lo cho tôi, sao em đối xử với cô ấy như vậy?”
Tôi quay sang nhìn anh ta, ánh tràn đầy chế giễu.
“Lo cho anh?” – Tôi nhạt – “Cố Lăng Tiêu, anh chắc cô ta lo cho anh, chứ không đang lợi dụng anh à?”
“Ý em là gì?”
“Anh nghĩ tôi không sao? Ba năm , khi anh tỏ tình bị Tống Nhã Kỳ từ chối, cô ta đã nói gì?” – Tôi lạnh lùng – “Cô ta bảo anh chỉ là một kẻ nghèo kiết xác, không xứng với cô ta.”
Sắc mặt Cố Lăng Tiêu trở nên u ám, rõ ràng anh ta đã nhớ lại chuyện cũ không mấy dễ chịu.
“Bây giờ anh có tiền rồi, cô ta quay lại. Anh nghĩ đó là tình thật , hay chỉ là vì cái khác?” – Tôi tiếp tục – “Cố Lăng Tiêu, anh thật ngây thơ đến vậy sao?”
“Cô nói bậy!” – Tống Nhã Kỳ cuống lên – “Tôi Lăng Tiêu, không vì tiền!”
“Thật sao?” – Tôi lấy điện thoại trong túi xách – “Vậy cô giải thích đi, tại sao trong suốt thời gian nhau, cô luôn khoe mẽ mấy món hàng hiệu anh ta tặng, nhưng chưa bao giờ đăng ảnh chung hai người?”
Tống Nhã Kỳ cứng đờ. Đúng là cô ta chưa từng đăng ảnh chụp chung với Cố Lăng Tiêu.
“ trong thời gian hai người ở nhau, ngoài việc tiêu tiền anh ta, cô đã được gì cho anh ta chưa?” – Tôi ép tới – “Khi anh ta ốm ai chăm sóc? Khi công việc khó khăn, ai đứng sau giúp đỡ?”
Sắc mặt Cố Lăng Tiêu càng lúc càng khó coi, vì anh những điều đó đều là tôi.
“Như Yên, em đừng nói nữa…” – Giọng anh ta bắt run rẩy.
“Tại sao tôi không thể nói?” – Tôi lạnh – “Cố Lăng Tiêu, anh nên tỉnh lại đi. Tống Nhã Kỳ chưa bao giờ anh, thứ cô ta là tiền anh.”
“Cô câm miệng!” – Tống Nhã Kỳ mất kiểm soát, chộp lấy ly rượu trên bàn định hất vào tôi.
Tôi đã phòng bị , nghiêng người né tránh. Ly rượu đỏ tía hắt trúng người Tổng Giám đốc Hàn.
“Đủ rồi!” – Tổng Giám đốc Hàn đứng dậy, sắc mặt tối sầm – “Đây là khách sạn Thiên Nga, không cái chợ!”
Nghe tiếng động, nhân viên phục vụ lập tức chạy vào ngơ ngác khi cảnh tượng trong phòng.
“Giám đốc Cố, mời hai người rời đi.” – Giọng Tổng Giám đốc Hàn lạnh tanh – “ sau , đừng đến tìm tôi hợp tác nữa.”
Sắc mặt Cố Lăng Tiêu trắng bệch, anh ta lần đã đắc tội hoàn toàn với Tổng Giám đốc Hàn.
“Tổng Giám đốc Hàn, đây là hiểu lầm…” – Anh ta định giải thích.
“Không có gì là hiểu lầm.” – Ông ấy khoát – “Bảo vệ, mời khách.”
Chẳng bao lâu sau, bảo vệ đã xuất hiện, ép hai người họ rời khỏi phòng trong bẽ bàng.
“Tôi xin lỗi cô Liễu, đã để cô chứng kiến một vở kịch dở như vậy.” – Tổng Giám đốc Hàn thay xong áo, quay lại – “Tôi nghĩ có lẽ nên xem xét lắp đặt hệ thống kiểm tra an ninh tại khách sạn .”
“Tổng Giám đốc Hàn, ông nói quá rồi, chuyện không lỗi ông.” – Tôi áy náy đáp – “Là tôi phiền ông rồi.”
“Phiền gì mà phiền.” – Ông xua – “Tôi vốn đã chướng Cố Lăng Tiêu từ lâu. có lý do chính đáng để từ chối cũng .”
Giang Thần ở cạnh hỏi:
“Tổng Giám đốc Hàn, giữa ông Cố Lăng Tiêu có hiềm khích gì sao?”
“Không chỉ là hiềm khích.” – Ông lạnh – “Tên đó trên thương trường cái gì cũng dám : giành khách, phá giá, tung tin thất thiệt… Tôi đã muốn trị hắn từ lâu rồi.”
Trong lòng tôi thoáng động, xem danh tiếng Cố Lăng Tiêu còn tệ tôi tưởng.
“Nhưng giờ không cần tôi nữa.” – Tổng Giám đốc Hàn nhìn tôi – “Cô Liễu, không? cô rất .”
“Ý ông là gì?”
“Dám phản kháng, không chịu thiệt thòi.” – Ông nâng ly – “Người phụ nữ như vậy, mới xứng đáng được tôn trọng.”
Tôi cũng nâng ly, cụng nhẹ với ông.
Trong lòng chợt nhẹ nhõm lạ thường – như thể một khúc mắc đã đè nặng suốt bao năm cuối cùng cũng được gỡ bỏ.
8
Rời khỏi khách sạn, Giang Thần lái xe đưa tôi về nhà.
“Tình huống vừa rồi… liệu có ảnh hưởng đến dự án ta không?” – Tôi lo lắng hỏi.
“Không đâu, Tổng Giám đốc Hàn rất đánh giá cao cậu.” – Giang Thần trấn an – “ nữa chuyện vừa rồi rõ ràng là họ gây .”
“Hy vọng là vậy.” – Tôi nhìn cửa sổ, ngắm khung cảnh thành phố về đêm – “Giang Thần, cậu mình vậy có đúng không?”
“Dĩ nhiên là đúng.” – Cậu ấy quả quyết – “Như Yên, cậu tin vào bản thân mình. Có những người không đáng để cậu với họ. Nhún nhường với họ chính là tự tổn thương mình.”
“ ơn cậu, Giang Thần.” – Tôi chân thành nói – “Thời gian , thật may vì có cậu cạnh.”
“Nói gì vậy chứ, ta là cộng , nữa còn là bạn bè.” – Đèn đỏ, Giang Thần dừng xe, nghiêng nhìn tôi – “Như Yên, mình mong cậu sớm bước khỏi những tổn thương, trở lại là cô gái tự tin, vui vẻ ngày nào.”
“Mình sẽ cố gắng.” – Tôi gật – “Thật , mình chính là một khởi .”
Xe dừng khu nhà tôi ở. Tôi vừa định mở cửa bước xuống Giang Thần gọi lại:
“Như Yên, mai là cuối tuần, cậu có muốn đi leo với mình không?”
“Leo à?” – Tôi bất ngờ.
“Ừ, hít thở chút không khí trong lành, thay đổi tâm trạng.” – Giang Thần mỉm – “ nữa cảnh trên rất đẹp, đâu còn truyền hứng thiết kế cho cậu nữa.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi gật :
“Được đó, mấy giờ xuất phát?”
“Tám giờ sáng, mình đến đón cậu.”
“Okay, mai gặp nhé.”
Về đến nhà, tôi tắm nước nóng rồi ngồi trên ban công nhâm nhi một tách trà.
Mọi chuyện cứ như một giấc mơ, nhưng tôi tất cả đều là thật. Tôi đã dám phản kháng, không còn sống nhẫn nhịn như .
Điện thoại vang lên, là một tin nhắn – người gửi: Tống Nhã Kỳ.
“Liễu Như Yên, cô cứ đợi đấy. Chuyện tôi sẽ không bỏ qua đâu.”
Tôi nhìn tin nhắn một lúc, sau đó xóa luôn.
Dọa tôi sao? Cô ta vẫn chưa đủ tầm.
Sáng sau, Giang Thần đến đón tôi đúng giờ. tôi lái xe đến khu du lịch sinh thái Thanh Sơn ở ngoại ô thành phố.
“Lâu lắm rồi mình mới đi leo .” – Tôi hít một thật sâu, nhận luồng không khí trong lành – “ giác thật tuyệt.”
“ chưa, mình đã nói mà.” – Giang Thần đeo balo, trong là nước uống vài món ăn vặt – “Đi thôi, lên nào.”
Đường không quá dốc, nhưng sau gần một tiếng leo, tôi cũng bắt thấm mệt.
Giang Thần đi đợi tôi, rồi đưa cho tôi một chai nước.
“Nghỉ chút đi.” – Cậu ấy chỉ vào một tảng đá lớn đường – “Ngồi đây.”
Tôi ngồi xuống, đưa nhìn xa xăm. Từ chỗ có thể nhìn toàn cảnh thành phố – những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới ánh nắng, đẹp đến ngỡ ngàng.
“Giang Thần, ơn cậu đã đưa mình đến đây.” – Tôi chân thành nói – “Tâm trạng mình rất nhiều.”
“Vậy rồi.” – Cậu ấy ngồi xuống cạnh tôi – “Như Yên, mình muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Chuyện gì vậy?”
“Cậu thật đã quên hoàn toàn Cố Lăng Tiêu chưa?”
Tôi khựng lại, sau đó buồn:
“Nói là hoàn toàn quên không thật. Dù gì cũng là ba năm nhau. Nhưng mà… mình không còn anh ta nữa – đó là thật.”
“Vậy mình yên tâm.” – Giang Thần thở phào – “Mình chỉ sợ cậu còn mềm lòng.”
“Sẽ không đâu.” – Tôi kiên định – “Có những sai lầm, một lần là quá đủ.”
tôi tiếp tục leo . Đến trưa lên đến đỉnh.
Trên đỉnh có một quán trà nhỏ, tôi nghỉ chân ăn trưa tại đó.
“Như Yên, mình muốn bàn với cậu một chuyện.” – Giang Thần đặt đũa xuống, ánh trở nên nghiêm túc.