Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Sếp ơi, có vui muốn báo chị!” – ấy phấn khích nói – “Công ty Cố Lăng Tiêu niêm phong ạ!”
10
“Cái ?” – Tôi đồng thanh.
“Thật đấy, vừa mới chiếu trên bản .” – Tiểu Lâm mở laptop – “Chị xem đi, Cố Lăng Tiêu bắt vì nghi án lừa đảo thương mại trốn thuế.”
Tôi nhìn màn hình tức, Cố Lăng Tiêu cảnh sát áp giải, gương mặt trắng bệch, không chút vẻ oai phong ngày nào.
“Quả báo nhanh thật.” – thở dài – “Người sớm muộn cũng phải trả giá thôi.”
Tôi không nói , xúc trong lòng hơi phức tạp.
Tôi ghét Cố Lăng Tiêu, nhưng khi thấy rơi vào bước đường cùng vậy, vẫn có chút xót xa.
“Sếp, nữa.” – Tiểu Lâm nói tiếp – “Tống Nhã Kỳ cũng liên đới. Nghe nói ta phạm pháp Cố Lăng Tiêu mà không tố cáo.”
“ ta sao ?” – Tôi hỏi.
“Nghe nói bỏ trốn, không rõ tung tích.”
Tôi gật đầu, không hỏi thêm nữa.
Kết cục họ – chính cái giá phải trả lựa chọn bản thân.
Chiều hôm đó, Tổng Giám đốc Hàn đích thân studio để ký đồng tác lâu dài.
“Chúc mừng , Liễu, vượt qua sóng gió.” – ấy mỉm cười – “Qua này, tôi càng chắc chắn lựa chọn đúng đắn.”
“ ơn Tổng Giám đốc Hàn vì tưởng tôi.” – Tôi chân thành đáp.
“À, tôi muốn nói riêng.” – ấy cười bí ẩn – “Liên quan Cố Lăng Tiêu, thật tôi cũng có đóng góp phần.”
“Ý ạ?”
“Tôi chính người tố cáo hành vi phạm pháp .” – thản nhiên nói – “Loại người , làm loạn thương trường bao lâu , sớm nên nhận lấy hậu quả.”
Tôi bỗng hiểu – thì Tổng Giám đốc Hàn âm thầm điều tra Cố Lăng Tiêu từ trước.
“Nhưng đó không quan trọng nữa.” – xua tay – “Quan trọng chúng ta có thể tác thuận lợi.”
Sau khi ký xong đồng, ấy rời đi.
Tôi ngồi lại trong văn phòng, nhìn bản đồng dày cộm đặt trên bàn, thấy mọi thứ cứ mơ.
“ Yên, cậu không?” – bỗng nói – “ thấy tất cả những xảy giống số phận sắp đặt sẵn.”
“Sao lại nói vậy?”
“Nếu không có xảy trong lễ đính hôn hôm ấy, có lẽ cậu vẫn đang mù quáng vì Cố Lăng Tiêu.” – Cậu ấy nghiêm túc – “Bây nghĩ lại, màn bẽ mặt hôm đó lại chính khởi đầu mới cậu.”
Tôi suy nghĩ lúc gật đầu.
“Cậu nói đúng.” – Tôi bật cười – “Trong họa có phúc, đúng chẳng sai chút nào.”
“ rằng, những điều tốt đẹp nhất vẫn ở phía trước.” – nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng – “ Yên, cậu có sẵn sàng cùng bước vào tương lai tươi sáng ấy không?”
Tôi sững người, chợt hiểu ý cậu ấy.
“ …”
“ có thể bây chưa phải lúc.” – Cậu ngắt lời tôi – “Nhưng muốn cậu , sẽ luôn ở bên cậu… khi cậu sẵn sàng.”
Tôi nhìn vào mắt cậu ấy – nơi đó không có sự chiếm hữu, không có dối lừa – chỉ có sự chân thành kiên định mà tôi chưa từng thấy ở Cố Lăng Tiêu.
Ba năm bên Cố Lăng Tiêu, tôi chưa từng lần nhận được giác được trân trọng lúc này.
“ , …”
“Cậu không cần trả lời bây .” – Cậu nắm lấy tay tôi – “Chúng ta rất nhiều thời gian.”
Tôi khẽ gật đầu, lòng chợt dâng lên dòng xúc ấm áp an yên lạ.
Hoàn