Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5flJppS4FW

Camera Wifi Trong Nhà EZVIZ C6N Pro C6N G1 H6C Pro H1C 3MP 5MP 8MP 2K 3K 4K Đàm Thoại 2 Chiều Xoay 360 Độ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Tôi chọn cách phớt lờ anh.

Mỗi ngày anh đều xuất hiện đúng giờ trong tầm mắt tôi.

Tôi ra ngoài mua thức ăn, anh sẽ đi theo không xa.

Tôi đồ thủ công trong sân, anh sẽ đứng bên bờ tường nhà anh, lẳng lặng nhìn.

Tôi không để ý anh, anh cứ nhìn mãi.

Tôi anh nhìn đến sởn gai ốc, chỉ có thể trốn vào trong nhà.

Những ngày tháng như , kéo dài nửa tháng. Tôi sắp anh ép đến phát điên .

Hôm nay, tôi rốt cuộc không thể nhịn thêm nữa, xông đến trước cổng nhà anh.

“Lục Cảnh Từ, rốt cuộc anh muốn gì! Anh vậy có ý nghĩa gì không?”

Anh tưới hoa trong sân, nghe thấy giọng tôi, động tác khựng lại.

Anh quay người, nhìn tôi, trên lộ ra 1 nụ cười khổ.

“Anh chỉ muốn nhìn em.”

“Anh nhìn đủ chưa? Nhìn đủ thì cút mau lên!” Tôi tức giận buông không kịp nghĩ.

Anh không tức giận, chỉ lẳng lặng nhìn tôi.

“Nhìn không đủ.”

“Cả đời này nhìn cũng không đủ.”

Ánh mắt của anh, chuyên chú thâm tình, khiến tôi có 1 khoảnh khắc hoảng hốt.

Tôi nhanh lấy lại tỉnh táo, lạnh .

“Tôi không quan tâm anh muốn gì, tránh xa tôi ra 1 chút.”

“Nếu không, tôi sẽ báo cảnh sát, tố cáo anh tội quấy rối.”

Tôi buông tàn nhẫn, quay người bỏ đi.

Về đến nhà, tôi khóa chặt cổng.

Nhưng tôi biết, này căn bản không cản anh.

Lòng tôi, rối như tơ vò.

Ngay tôi tưởng rằng, chúng tôi sẽ cứ giằng co mãi thì.

Hứa Nhiên đến.

Cô ấy tìm sân nhỏ nơi tôi sống này.

Nhìn thấy cô ấy, tôi không hề ngạc nhiên chút nào. Có thể tìm thấy tôi nhanh như vậy, ngoài Lục Cảnh Từ, cũng chỉ có cô ấy .

Cô ấy trông tiều tụy hơn trước 1 chút, nhưng dịu dàng động lòng người.

“Cô Khương, chúng ta có thể nói không?”

Tôi để cô ấy bước vào sân.

Chúng tôi ngồi bên bàn đá trong sân, tương đối không nói gì.

Cuối cùng, là cô ấy lên tiếng trước.

“Cảnh Từ anh ấy… đều nói tôi cả .” Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, “Về của đời trước.”

bưng ly trà của tôi hơi khựng lại, không nói gì.

“Xin lỗi cô.” Cô ấy đột nhiên đứng dậy, cúi sâu tôi.

“Đời trước, nếu không do tôi hèn nhát, nghĩ ra thủ đoạn thấp hèn đó, thì cô cũng sẽ không…”

“Đều qua cả .” Tôi ngắt cô ấy, giọng điệu bình thản. “Đời này, 2 người không tốt sao?”

Cô ấy cười khổ 1 tiếng, ngồi xuống lại.

“Không tốt.”

“Cảnh Từ anh ấy, trong lòng chỉ có cô thôi.”

“Anh ấy nói, 2 đời của anh ấy, người anh ấy , đều chỉ có 1 cô.”

Trái tim tôi, run lên dữ dội.

“Không thể nào.” Tôi theo phản xạ bác bỏ. “Người anh ấy , rõ ràng là cô.”

“Đó là anh ấy nghĩ vậy.” Hứa Nhiên lắc , trong mắt lộ ra 1 tia bi thương. “Tình cảm anh ấy dành cho tôi, phần nhiều là sự thiện cảm của thời niên thiếu trách nhiệm. anh ấy tưởng cô đã tổn thương tôi, anh ấy sẽ tôi tức giận, tôi ra . Nhưng anh ấy phát hiện ra cô sự muốn rời xa anh ấy, anh ấy mới hoảng sợ, mới bất chấp tất cả để đi tìm cô.”

“Khương Từ, 1 người đàn ông có cô hay không, phản ứng của cơ thể, chân hơn nhiều so những nói ra từ miệng.”

“Khoảnh khắc xảy ra vụ tai nạn giao thông ở đời trước, người anh ấy theo bản năng che chắn, là cô.”

“Điều đó chứng minh tất cả.”

của cô ấy như cái đục, từng chút từng chút đục khoét ký ức đã phủ bụi của tôi, sự tôi tự cho là đúng.

Là vậy sao?

sự là vậy sao?

Tôi không dám nghĩ, cũng không muốn đi nghĩ tới.

“Tại sao anh ấy không đích thân đến nói tôi những này?” Tôi hỏi.

“Anh ấy không dám.” Hứa Nhiên thở dài, “Anh ấy sợ cô không tin, cũng sợ anh ấy mở miệng, lại nói sai, khiến cô càng giận hơn.”

“Cho nên, anh ấy bảo tôi đến.”

“Anh ấy muốn tôi nói cô, buổi tối của 5 năm trước đó, người thực sự muốn hạ thuốc, là tôi.”

Đồng tử của tôi đột ngột co rút.

“Là tôi ghen tị việc cô anh ấy có hôn ước, là tôi sợ anh ấy sẽ sự lấy cô, cho nên mới muốn dùng thủ đoạn đê hèn đó, gạo nấu thành cơm.”

“Là cô… là cô phát hiện ra kế hoạch của tôi, cướp lấy ly rượu đó từ tôi.”

“Đời trước, cô muốn có anh ấy, lựa chọn tự uống, sau đó đổ oan cho tôi, tự gánh chịu mọi tiếng mắng chửi.”

Giọng của Hứa Nhiên mang theo tiếng nức nở.

“Đời này, cô muốn thành toàn cho anh ấy, lựa chọn hắt đổ ly rượu đó, sau đó âm thầm rời đi.”

“Khương Từ, cô anh ấy, đến mức có thể anh ấy gánh vác mọi thứ, cũng có thể anh ấy từ bỏ mọi thứ.”

“Còn anh ấy, cho đến tận suýt 1 lần nữa mất đi cô, mới nhìn rõ trái tim .”

Tôi ngẩn ngơ ngồi đó, trong trống rỗng.

Hóa ra, sự lại là này.

Tôi luôn cho rằng, là kẻ đê hèn nhất, độc ác nhất.

Hóa ra, tôi chỉ là 1 con rệp đáng thương, dùng sai cách để .

Hứa Nhiên nói gì đó, tôi đã không nghe rõ nữa .

Trong tôi, không ngừng lặp lại mọi của đời trước.

Sự chán ghét của anh đối tôi, sự điên cuồng của tôi, cánh che chở cho tôi tai nạn xảy ra, câu nói mang theo sự ân hận vô tận trước chết của anh.

“Nếu ngày đó anh không đến chỗ hẹn, có chúng ta… đều sẽ không đau khổ như này không?”

.

Nếu anh không đến chỗ hẹn, nếu tôi không đến, nếu Hứa Nhiên không động ý niệm đó.

chúng ta, đều sẽ có cuộc sống khác đi không?

Nhưng , không có nếu như.

Tiễn Hứa Nhiên đi, 1 tôi ngồi trong sân lâu.

Mãi cho đến màn đêm buông xuống, đầy trời sao sáng.

Khoảng sân bên cạnh, truyền đến 1 trận ho sặc sụa.

Là Lục Cảnh Từ.

Tôi do dự 1 , là đứng dậy bước qua.

Tôi đẩy cánh cổng khép hờ của nhà anh ra, nhìn thấy anh cuộn tròn trên chiếc ghế nằm trong sân, sắc nhợt nhạt, toàn thân run rẩy.

Tôi đi tới, đưa sờ thử trán anh.

Nhiệt độ nóng hổi khiến tôi giật .

Anh sốt cao.

Tôi đỡ anh về phòng, tìm thuốc hạ sốt nước cho anh uống.

Anh sốt đến mơ màng, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi tên tôi.

“Khương Từ… đừng đi…”

“Khương Từ… xin lỗi em…”

Tôi ngồi bên mép giường, nhìn khuôn đỏ bừng sốt của anh, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Chăm sóc anh suốt 1 đêm, trời sắp sáng, cơn sốt của anh mới dần lùi đi.

Tôi đắp chăn lại cẩn thận cho anh, chuẩn rời đi.

Cổ , lại anh nắm chặt lấy.

Tôi ngoảnh lại, bắt gặp đôi mắt không biết đã mở từ nào của anh.

Đôi mắt đó, trong trẻo lại thâm trầm, bên trong, là sự nồng nàn … cầu xin không thể tan đi.

“Đừng đi.” Giọng anh khàn đặc, mang theo sự yếu ớt của người sau đổ bệnh.

Tôi vùng vẫy 1 , nhưng không thoát ra .

“Khương Từ, cho anh 1 cơ hội nữa, không?”

Tôi nhìn những tia máu dưới đáy mắt sự van nài yếu ớt của anh, hàng rào trong tim dần tan vỡ.

“Lục Cảnh Từ, giữa chúng ta, quá mệt mỏi .”

“Trước kia là tôi chạy theo anh, bây giờ là anh chạy theo tôi.”

“Anh không cảm thấy, này giống như 1 trò cười sao?”

“Không giống.” Anh lắc , nắm tôi càng chặt hơn. “Điều này chứng tỏ, chúng ta là chân ái do trời định, vốn nên quấn lấy nhau.”

“Đời trước, là anh không biết trân trọng, đáng đời em đày đọa.”

“Đời này, đến lượt anh .”

“Chỉ cần em có thể ở lại bên cạnh anh, đày đọa anh nào cũng .”

của anh, khiến sống mũi tôi cay xè. Tôi ngoảnh đi, không nhìn anh.

“Tôi mệt , không muốn giày vò thêm nữa.”

“Vậy thì không giày vò.” Anh vội vã nói, “Chúng ta không về nữa, cứ ở lại đây. Em muốn gì thì , anh sẽ ở bên cạnh em.”

“Không em thích nơi này sao? Anh mua hết những mảnh đất gần đây, xây 1 trang viên em thích.”

“Em thích yên tĩnh, anh sẽ không nói . Em thích náo nhiệt, anh sẽ mời cả giới đến cho em xem.”

“Chỉ cần em đừng rời xa anh nữa.”

Giọng điệu của anh, hèn mọn đến tận bùn đất.

Lục Cảnh Từ tôi biết, luôn là đứa con của trời cao cao tại thượng. Đã từng có bộ dáng cúi như vậy bao giờ.

Tôi im lặng lâu. Lâu đến mức ánh sáng trong mắt Lục Cảnh Từ, sắp sửa lụi tàn.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.