Trở lại năm mười tám tuổi, tôi lại một lần nữa ngồi cùng bàn với một tên “trẻ trâu” tóc vàng.
Cậu ta vẫn y hệt như trước kia — ghét học đến tận xương tủy.
Trong giờ thì ngủ gục, tan học là biến mất đi đánh bóng, hễ rảnh chút là chui đầu vào quán nét.
Lần này tôi không còn giống kiếp trước nữa, không chạy theo sau lưng cậu ta để quản hết chuyện này đến chuyện khác.
Cho đến một ngày, trong lúc vô tình liếc qua tờ bài kiểm tra của cậu ta, tôi nhìn thấy chữ ký phụ huynh.
Hai chữ viết rồng bay phượng múa: Chu Thuật.
Tôi ch/ết trân tại chỗ.
Hóa ra… con trai của tôi và Chu Thuật đã lớn đến vậy rồi sao?