Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9zphGkqkO8

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Trình , gái cậu cúp học sao?”
Bạn học cùng lớp mang bữa sáng cho tôi, trộm hỏi tôi sao sao Trình Ngọc lại trốn học.
Tôi lắc : “Chả biết nữa, gần đây con bé cũng không có về nhà.”
Nhưng thật ra tôi biết Trình Ngọc đang ở đâu.
Cô ta đang ở cạnh người chồng tương lai của tôi.
Tôi cùng Trình Ngọc đều nhận được hội quay lại đôi mươi để thay đổi vận mệnh.
Đời trước, hai mươi tôi đã cứu ảnh đế Hứa Thời Viễn lúc anh ta tai nạn xe. Sau đó, anh ta giới thiệu tôi đi đóng phim, tôi dựa hơi mối quan hệ này càng ngày càng nổi tiếng.
36 , tôi kết hôn với Hứa Thời Viễn, chuyển qua làm đạo diễn phim, mà sự nghiệp đạo diễn của tôi cũng thuận buồm xuôi gió.
Còn Trình Ngọc sao khi thấy tôi đóng bộ phim truyền hình tiên, lập tức bỏ luôn công việc bố mẹ đã sắp đặt tốt cho cô ta, bắt đặt chân vào giới giải trí.
Lăn lộn hơn nửa đời người, ngoại trừ dính được chút độ hot từ tên của tôi thì cô ta chả làm được gì ra hồn, gia tài có dăm ba bộ phim dở, thỉnh thoảng còn các blogger đem ra bới móc.
Trình Ngọc luôn cho thành công tôi có được đều là do 20 tôi đã cứu được Hứa Thời Viễn.
lúc chúng tôi lại đó thì Trình Ngọc liền bắt bố mẹ phải nhốt tôi lại nhà.
“Tôi muốn cưới Hứa Thời Viễn, hội gả cho anh ta là của tôi.”
“Cho dù có được làm lại nữa thì bố mẹ cũng có thương gì chị đâu, mà Hứa Thời Viễn cũng sẽ yêu tôi!”
Tôi cũng không tức giận, thái độ của bố mẹ tôi đã từng nhận được rồi, cũng rõ ràng hết rồi.
Đời trước tôi chưa từng mong ngóng bọn họ, đời này lại càng không.
“ muốn gả cho Hứa Thời Viễn?”
“Tất nhiên, nếu không thì sao tôi lại trăm đắng ngàn cay muốn về !”
Nhìn qua cửa kính, gương Trình Ngọc có hơi mơ hồ nhưng giọng nói lại chắc nịch: “Trình , là tôi cố tình mang chị theo, để chị tận mắt nhìn cho rõ.”
Ồ? Ra là…
Tôi che miệng ngăn không cho mình cười thành tiếng.
Nào ngờ được, ngủ một giấc mà tự dưng đã lại hai mươi.
óc gái tôi hơi ngốc nhưng này cũng nhờ thế mà lại phát huy đúng chỗ rồi.
Để làm cho cô ta yên tâm, tôi nắm tay nắm cửa, giả bộ đau lòng nói: “Sao có thể đối xử với chị như thế?”
“Hứa Thời Viễn sẽ không yêu đâu!”
Trình Ngọc nghênh lên: “ này, người đi tới đỉnh cao cuộc đời sẽ là tôi.”
Trình Ngọc đi rồi, tôi lau , lau hết nước mắt của màn diễn lúc nãy.
Nhìn căn phòng quen thuộc lại xa lạ này, tôi bật cười thành tiếng.
Thật tốt.
Đã được sống lại thêm nữa, ai còn muốn đi tìm đàn ông , tất nhiên phải hội này thành đại gia rồi.
Huống chi Hứa Thời Viễn lại không phải thứ tốt lành gì.
2.
Buổi tối tan học, Trình Ngọc đã xin nghỉ bố cũng chẳng thèm lái xe đón tôi.
Mà tôi cũng sớm quen với những chuyện này rồi.
Rốt cuộc thì tôi cũng chả phải con ruột của bọn họ.
Đời trước tôi tốn nhiều thời gian điều tra được, người bố Trình Minh Hải này thật ra là chú của tôi.
Sau khi bố mẹ tôi mất, ông ta thừa hưởng gia sản, nói với người ngoài tôi là con gái của ông ta.
Lúc nhỏ tôi cũng từng tự hỏi sao bố mẹ lại ghét tôi, còn Trình Ngọc thì muốn gì chiều đấy, sau này tôi hiểu được hoá ra tôi chẳng phải máu mủ ruột rà gì của bọn họ cho cam.
Trình Minh Hải thấy nhận nuôi tôi là có lỗi với Trình Ngọc, Trình Ngọc vốn là con một, hiện nhà lại thêm một người nữa là tôi.
Nhưng ông ta liệu có nghĩ tiền của nhà bọn họ đều là của bố mẹ tôi chăng?
Đời trước, tôi như người mù đi đêm, chờ tôi biết được chân tướng thì Trình Minh Hải đã lợi dụng công ty của bố mẹ tôi, sống sung sướng hơn nửa đời người.
Nhưng mà hiện thì mọi thứ còn có thể thay đổi.
ơn Trình Ngọc, dùng não ngốc của cô ta giúp tôi hoàn thành ước mơ này.
Tuy chẳng biết cô ta dùng gì để đổi lấy năng lực nghịch chuyển thời gian, mà không dùng tôi làm tế phẩm là được.
……
“Cô muốn thử vai?”
viên công tác bên ngoài cửa nghi ngờ nhìn tôi: “Đây là tin tức nội bộ, sao cô biết được? Đừng làm loạn nữa mau chóng đi đi.”
Tôi cười cười: “Sao lại không cho tôi thử vai ? Anh có thể hỏi đạo diễn một chút, có thể hình mẫu vật của ông là một người như tôi.”
Buổi thử vai này được tiến hành bí mật, đời trước phim được chiếu rồi nhận được giải Oscar thì được mọi người biết .
Một vật quan trọng đã cắt khỏi bộ phim này do đạo diễn không tìm được diễn viên thích hợp.
Nhưng đời trước, ông từng chính miệng nói với tôi nếu lúc đó chúng tôi biết nhau thì vai diễn đó định sẽ dành cho tôi.
Không cần dựa dẫm Hứa Thời Viễn, tôi cũng có thể đóng phim.
Như tôi lường trước, đạo diễn Kim cực kỳ hài lòng đối với phần diễn của tôi.
Rốt cuộc thì đời trước ông đã phân tích vật này cho tôi nghe khi ông nhìn thấy tôi.
Trừ ông , chắc có lẽ tôi là người duy hiểu rõ tường tận vật này.
“Trình , kỹ thuật diễn của cô tốt, trông như một người đã có kinh nghiệm đóng phim lâu .”
Đạo diễn Kim gửi một đoạn clip tôi trên WeChat, là đoạn diễn thử của tôi.
“Cô là người có thiên phú tôi từng gặp!”
“ ơn đạo diễn Kim.”
Tôi nhìn điện thoại khẽ mỉm cười, nào có phải là thiên phú gì, mà là món quà của vận mệnh.
3.
Lúc tôi thành công nhận được vai diễn thì Trình Ngọc vẫn đang dây dưa với Hứa Thời Viễn.
Cô ta chẳng thèm trường, mỗi ngày đều chạy tới chạy lui tới phòng bệnh của Hứa Thời Viễn.
Rốt cuộc thì lòng cô ta, giữ được trái tim của ảnh đế là quan trọng .
Còn tôi lựa chọn tạm nghỉ học trước.
Sau khi làm xong thủ tục xin nghỉ phép tạm thời, tôi liền chuyên tâm đọc kịch bản, chờ ngày vào đoàn phim.
“Trình , có phải chị định nghỉ học đi tìm Hứa Thời Viễn?”
Trình Ngọc cười lạnh: “Hiện anh ta với chị là hai người xa lạ, chị có tìm cũng vô dụng.”
“Đừng mong đợi gì nữa, là tôi cứu anh trước, anh sẽ không yêu chị đâu.”
Tôi cạn lời nhưng cứ tiếp tục giả bộ đau khổ đã.
“Chị không tin đâu, thứ Thời Viễn yêu là tâm hồn của chị.”
Ít nhiều gì tôi cũng có kỹ thuật diễn, lời kịch gì mà chả nói được .
Trình Ngọc càng đắc ý hơn: “Chị chờ xem tôi lắc mình thành ảnh hậu đi.”
Tôi suýt chút nữa phì cười.
Trình Ngọc đâu biết được, Hứa Thời Viễn tai nạn xe cộ dẫn tổn thương chỗ đó của đàn ông, anh ta muốn cưới tôi là do muốn che giấu chuyện khó nói của mình.
Đổi lại thì anh ta đã tham diễn bộ phim tay của tôi, còn tôi giúp anh ta che giấu bí mật.
Kết hôn rồi, Hứa Thời Viễn chưa bao giờ vướng phải scandal, điều này mắt Trình Ngọc chính là chứng cứ Hứa Thời Viễn yêu tôi.
Cười chết mất , anh ta cũng muốn có tai tiếng đó , là lực bất tòng tâm .
“Trình , chị hãy lo sợ đi, sợ tôi cướp hết tất cả của chị đi.”
Đời trước Trình Ngọc tôi đánh bại tới thương tích đầy mình, giờ phút này ở trước tôi lại tràn ngập giác đắc thắng.
Tôi nhẹ thở dài, bạn xem đó, hội dành cho người có óc .
Loại người giống như Trình Ngọc thì dù có hội quay ngược thời gian một trăm thì cũng sẽ thất bại một trăm .
Ngu xuẩn nếu có thể quay lại quá khứ sẽ thông minh sao? Sao có thể, có đổi đâu mà có thể.
Mỗi nhìn thấy Trình Ngọc nghĩ nát óc ra một điều gì đó, tôi đều khái Chúa sáng thế thật thần kỳ.
Nhưng tôi sẽ tiếp tục phối hợp diễn với cô ta.
Tôi muốn xem người tôi ghét chạy tới kết cục đã định trước, lúc biết được chân tướng sẽ lộ ra biểu gì.
Ừm thì nếu tiểu thuyết thì tôi chắc hẳn là nữ phụ độc ác.
4.
Lúc tôi vào đoàn phim, tôi không nói cho bất cứ ai hay.
Ngày tôi rời nhà, Trình Ngọc dẫn Hứa Thời Viễn về.
Cô ta khoác tay Hứa Thời Viễn, ngạo nghễ nhìn tôi: “Chị, đây là Hứa ảnh đế.”
Tôi chẳng nói năng gì, thoạt nhìn đau lòng.
Hứa Thời Viễn vẫn hệt như dáng vẻ kiếp trước, trông hơi thiếu kiên nhẫn nhưng lại che giấu tốt, kiếp trước anh ta đối với những oanh oanh yến yến bên cạnh cũng là thái độ này.
Xem ra Trình Ngọc đã không tận dụng tốt ơn cứu mạng của mình.
Trình Minh Hải hài lòng với Hứa Thời Viễn.
Ông ta hệt như Trình Ngọc đưa ra lời cảnh cáo tôi: “Tránh xa người đàn ông của gái mày một chút.”
Tôi nhìn gương mập ú của ông ta, chẳng thấy giống tôi dù một chút, nếu bố của tôi còn sống, thế ông sẽ trông thế nào đây?
Tôi làm bộ mất mát chạy ra khỏi cửa, Trình Minh Hải đứng phía sau nói tôi là đứa không hiểu chuyện, nói tôi cút đi luôn đừng bao giờ về đây nữa.
Sao có thể được ? Người chú thân ái của tôi.
Những thứ ông cướp của nhà tôi, tôi định đòi lại cho bằng được.
Trình Ngọc cho tôi chịu không nổi đả kích bỏ nhà ra đi, cô ta theo Hứa Thời Viễn vào đoàn làm phim để bầu bạn với anh ta, cũng không biết tôi đã nộp đơn xin tạm nghỉ học từ sớm, cô ta còn ảo tưởng tôi đuổi khỏi nhà rồi sau này mỗi ngày đều sẽ dùng nước mắt rửa .
Cô ta đâu hay, tôi ở đoàn phim sát bên cạnh Hứa Thời Viễn.
Bí mật đi theo đạo diễn Kim quay phim nửa trời, lúc này tôi lại trường học.
Mà Trình Ngọc do bỏ học nhiều quá đã nhà trường đuổi học rồi.
Hôm tôi trường, Trình Ngọc đứng ngoài cổng cười nhìn tôi:
“Trình , giờ chị còn một lựa chọn duy là đi học đúng không?”
“Không có Hứa Thời Viễn, chị chẳng hơn tôi được gì đâu?”
Tôi cười cười, không nói năng gì.
Đạo diễn Kim đã chia một phần thù lao đóng phim cho tôi.
Tôi cầm tiền đi tìm luật sư tham khảo, hỏi thử xem trước mắt với quan hệ của tôi và Trình Minh Hải thì có thể lấy lại được bao nhiêu tiền.
Luật sư nhìn tờ thông tin của tôi, trầm tư một lúc lâu, hỏi tôi:
“Cô đã bao giờ tự ngẫm chưa?”
“ chết của bố mẹ cô không đơn giản là tai nạn?”
Tôi sửng sốt: “Ý ông là Trình Minh Hải hại chết bố mẹ tôi?”
Bố mẹ tôi chết một trận hỏa hoạn, sau khi bọn họ qua đời, tôi đã được Trình Minh Hải dẫn về nhà.
Không bao lâu sau Trình Minh Hải nói là không muốn tôi gặp phải gánh nặng tâm lý đã chuyển nhà một thành phố khác.
Tôi điều tra được nhiêu đó, thì đã cùng Trình Ngọc quay lại 20.
Chẳng lẽ chết của bố mẹ tôi có điều gì đó mờ ám?