Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AIVy0YwKM

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, Lệ phi vẫn không quên cảm tạ ta:
“Thiếp xin thay mặt mẫu quốc đa tạ hoàng hậu nương nương.”
Dù vậy, ta vẫn rất ngại, xua tay nói:
“À… ngươi khách sáo quá rồi…”
Ta còn chưa dứt lời, Hoàng Phủ Diệp đã nắm lấy tay ta.
“Về thôi, bữa tối bảo ngự thiện phòng làm cá.”
Ta hỏi: “ ao ấy à?”
Ta nói đến Kim hoàng cẩm lý.
Hoàng Phủ Diệp khẽ gật : “Ừ.”
lòng ta lập tức vui mừng khôn xiết, nghĩ tới hình tượng thục nữ mình, ta cố kìm lại xung động muốn nhảy xoắn ốc tại chỗ.
Hoàng Phủ Diệp kéo ta rời khỏi ngự hoa viên.
“Hoàng thượng, vì ngài lại che chở ta vậy?”
Ta hỏi y.
Ta cũng không không điều.
Chuyện này mà rơi khác, chưa chắc đã có kết cục ta.
“Cũng không có gì, chỉ là muốn để Tang Nhi thổi gió gối cho thôi.”
Ta: “……”
Ta nói câu đó chỉ là muốn chọc tức Lê Tình, c.h.ế.t tiệt, chuyện này cũng bị ngươi ?
Không đi làm ảnh vệ là đáng tiếc.
Ta hơi không được tự nhiên, gãi gãi , vội vàng nói:
“Hoàng thượng, lời đó thần thiếp chỉ là nói đùa thôi.”
Hoàng Phủ Diệp cũng không nhìn ta, chỉ thản nhiên nói:
“ coi là rồi.”
“Không , hoàng thượng, ngài thần thiếp giải đã…”
“ không .”
“……”
10
Ngày hôm sau, sáng sớm tinh mơ, Thái hậu đã cho gọi ta qua.
Ta đoán chừng là vì chuyện hoàng kim cẩm lý.
Lúc này ta đã tự biên tự diễn ra cả một màn đại chiến mẫu – nàng dâu rồi.
“Hoàng hậu, lại đây, ngồi cạnh .”
Ta vừa bước , Thái hậu đã nói với ta vậy.
Ta khựng lại một .
Đại chiến mẫu – nàng dâu rồi?
“Vâng.”
Ta cũng không dám trái ý Thái hậu, đáp một tiếng rồi ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh .
Thái hậu vừa ta đến gần liền kích động nắm lấy tay ta:
“Hoàng hậu, mấy hôm trước cũng nói chuyện không khỏe, đúng là trời cao phù hộ!”
Ta: “?”
Hôm đó ta đau lưng mỏi eo, không thoải mái là vì ngủ không ngon, Thái hậu lại còn đi lạy trời vậy?
“Hoàng Phủ chúng ta cuối cùng cũng sắp có hậu rồi!”
Thái hậu tiếp tục cười nói.
Ta đại khái hiểu được ý .
tưởng ta và Hoàng Phủ Diệp đã làm chuyện đó, sắp sinh cháu cho rồi.
Có sẵn Hoàng Phủ Triệt thế kia, chẳng cũng được ?
nghĩ lại thì, Thái hậu cũng đã lớn tuổi, không có cháu ruột thì thôi, đằng này đứa cháu duy nhất Hoàng Phủ Triệt lại là một tên phế vật, đúng là cũng hơi t.h.ả.m.
Mà Hoàng Phủ Diệp làm hoàng đế bao nhiêu năm vậy, một đứa cũng không có, ngoài chuyện phương diện kia có khiếm khuyết bẩm sinh ra, ta sự không nghĩ ra nguyên nhân khác.
Thái hậu kích động vậy, ta cũng có không nỡ, hai ta quả chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
“Thần thiếp… sẽ cố gắng vậy…”
chẳng mấy ngày nữa ta đã chuồn mất, đến bóng cũng không .
Thái hậu không lấy từ ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở ra, là một chiếc tinh xảo suốt.
“Hoàng hậu, đây là truyền lại qua các đời hoàng hậu Hoàng Phủ . Nay giao nó cho , trọng trách khai chi tán diệp hoàng thất, liền giao cho .”
Ta suýt thì không kịp phản ứng: “Á?”
Khai chi tán diệp?
Mấy vị phi tần kia bao nhiêu năm rồi có khai được nhánh , còn chưa hiểu ?
Là trai không được mà.
không công thì không nhận lộc, ta đương nhiên không thể nhận chiếc này, sau này chạy trốn sẽ khó coi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ta đang định từ chối thì Thái hậu đã đeo chiếc tay ta rồi.
Ta cúi nhìn chiếc bạch trên cổ tay, rơi trầm tư.
Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết… “đeo là trúng”?
“Thái hậu nương nương, chuyện này sự không được…”
Ta từ chối.
“Cứ giữ lấy.”
“Không được không được…”
“Tối đi ngủ cũng đừng tháo ra.”
“……”
?
Loạn rồi.
11
Rời khỏi cung Thái hậu, ta cúi nhìn chiếc trên cổ tay, không xử lý thế .
Cung nữ nói với ta rằng Hoàng Phủ Diệp vừa tan triều, hiện đang ở thư phòng.
Ta xoay mũi chân, định qua hỏi y xem chiếc này nên làm cho .
Ta đi tới cửa thư phòng, vừa định đẩy cửa bước thì bỗng một câu:
“Hoàng thượng, thần cho rằng nàng ta không hợp làm hoàng hậu. Ngoài dung mạo có phần nổi trội ra, hoàng hậu cầm kỳ thư họa đều không tinh thông, sự không gánh nổi trọng trách này.”
Bàn tay đang chuẩn bị đẩy cửa ta cứ thế khựng lại giữa không trung.
Ta mình không hợp, lòng vẫn mơ hồ có không phục.
, ta không được, thì ngươi được à?
Vậy thì tốt quá rồi.
Ta hận không thể xông thẳng , dùng “tốc độ nhanh tay” đeo chiếc bạch này lên tay hắn, rồi nghiêm túc giao cho hắn nhiệm vụ khai chi tán diệp cho Hoàng Phủ .
Dù ta cầm kỳ thư họa đều không giỏi, ta lắc hoa tay, hơn nữa toàn bộ triều đại này, không lắc hoa tay giỏi hơn ta.
Ta cũng vô dụng hoàn toàn?
“ , vậy là đủ rồi.”
Giọng Hoàng Phủ Diệp từ truyền ra, vẫn dễ mọi khi.
Ta sững .
Câu trả lời này, là điều ta không ngờ tới.
Hoàng Phủ Diệp lúc cũng làm ra những chuyện khiến ta ngoài dự liệu.
Ta , hôm nay có một nói ta không hợp làm hoàng hậu, thì ngày mai sẽ có vô số nói ta không hợp làm hoàng hậu.
Nhà đế vương vốn vô tình nhất, y cũng không thể che chở ta cả đời, ta cũng nên tự tính cho mình.
Thế là ta vuốt chiếc trên cổ tay, mím môi, vẻ mặt trầm tư.
Vậy thì giữ lại, sau này chạy trốn dùng làm lộ phí vậy.
Mẹ nó, đúng là thơm .
ta làm mưa làm gió nhiều ngày vậy, nếu sự bị phế, trai ta, không , Hoàng Phủ Triệt, lỡ mà nhân lúc ta ngã xuống còn ném đá thì làm ?