Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2B6pwEfsbc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

8

Mọi người đồng loạt quay đầu — thì ra là hậu nương nương lên tiếng.

hậu chậm rãi nói:

“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Thiếu nợ trả tiền, lý lẽ hiển nhiên.”

nữa, bổn cung nghe nói, sau khi Liễu tiểu hồi phủ chỉnh đốn lại Hầu phủ đâu đó. Trong tháng, tiết kiệm được đến phần chi tiêu — quả là lao không nhỏ.”

Ta vội quỳ xuống: “Nương nương quá khen, dân chỉ làm tròn bổn phận.”

hậu khẽ cười: “Đứng lên đi. Vĩnh An Hầu, ngươi có một rất tốt.”

Hầu gia vội tạ ơn. Bình Dương Quận chúa dù có giận cũng chỉ đành ngậm miệng lui lui sau.

Từ sau lần đó, danh tiếng của ta ở kinh thành bắt đầu thay đổi.

Kẻ từng mỉa mai ta là t.ử bạc tình, giờ đều khen ta trị phủ nghiêm minh, phân rõ ân oán.

Ngay cả Trưởng chúa khi cũng hiếm khi mỉm cười, nói:

“Quả nhiên không khiến bổn cung thất vọng.”

Thu qua đông đến, ta hồi phủ tròn một năm.

Một năm qua, ta chỉnh đốn Hầu phủ ngăn nắp, không chỉ trả sạch nợ cũ mà còn tích lũy được không ít sản nghiệp sinh .

Hầu gia hoàn toàn buông tay giao quyền, phu nhân cũng coi ta là chỗ dựa.

Tháng Chạp năm ấy, ta nhận được một phong từ thôn Trần gia gửi đến.

Là cha mẹ ruột của Liễu Mộng Sương viết, nói nàng từ lúc trở cứ ngày ngày than khóc, không chịu làm lụng, sau lại bỏ trốn theo một tên lưu manh trong thôn. Đến nay, tung tích bặt vô âm tín.

Đọc xong , ta lặng lẽ đốt đi.

người phải tự chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình. đường nàng đi, là do nàng chọn. Trách ai được?

Đêm trừ tịch, Hầu phủ treo đèn kết hoa, cả nhà sum vầy thủ tuế.

Hầu gia uống vài chén, cảm khái nói: “Năm nay phủ thay đổi quá nhiều. Uyển , cảm tạ .”

Phu nhân gật đầu: “Đúng vậy. Có Uyển rồi, cái nhà mới gọi là viên mãn.”

Ta mái tóc cha mẹ điểm bạc, trong lòng bỗng dịu lại, dịu như đêm giao thừa ấm áp.

“Cha, mẹ. Từ nay sau, chúng ta sẽ càng ngày càng tốt .”

Ngoài khung cửa sổ, tiếng pháo nổ vang trời, pháo hoa rực rỡ giữa trời đêm.

Một năm mới — một khởi đầu mới.

Sau Tết, xuân , ta nhận được mời tham gia trà do Tô Thanh Thiển tổ chức.

Trong trà , mấy vị tiểu bàn luận chuyện trong kinh. Bỗng một người nói:

“Nghe gì chưa? Bình Dương Quận chúa bị thượng trách phạt, phải đóng cửa suy ngẫm tháng đấy.”

“Sao vậy?” Có người tò mò hỏi.

“Nghe nói nàng ta dung túng thuộc hạ cướp đoạt ruộng đất, bị dân kiện đến tận ngự tiền. Đúng lúc thượng chỉnh đốn quan trường, nàng ta may ‘đâm đầu giáo’.”

Tô Thanh Thiển nghiêng đầu ta, mỉm cười:

“Ác giả ác báo, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.”

Ta gật đầu, lòng bình tĩnh không chút gợn sóng.

Trải qua ngần ấy chuyện, ta hiểu một đạo lý:

Không cần trông mong ác nhân báo ứng. Chỉ cần bản mạnh mẽ, thì kẻ ác cũng dám coi thường.

Khi trà tan, Tô Thanh Thiển giữ ta lại:

“Uyển , có chuyện ta nói với .”

“Mời nói.”

“Ca ca ta, Tô Thanh Viễn, chắc còn nhớ?” Nàng ngượng ngùng:

“Huynh ấy có lòng mến , bảo ta thay mặt dò ý.”

Ta ngẩn ra.

Tô Thanh Viễn – đích t.ử của Ngự sử đại phu, tài mạo song toàn, từng ta một lần tại thi .

“Tô tiểu , ta… có phần bất ngờ.”

không cần trả vội.” Nàng cười hiền: “Ta chỉ truyền . Huynh ấy nói ngưỡng cứng cỏi và minh bạch của . Nếu không chê, sẽ nhờ bà mối đến cửa cầu .”

Trên đường phủ, nàng cứ vương trong lòng ta mãi.

Tô Thanh Viễn là mối lương duyên đáng giá.

Tô gia gia phong trong sạch, bản huynh ấy cũng xuất sắc.

Nhưng… ta thực sẵn sàng chưa?

phủ, ta đem việc ấy trình lên cha mẹ.

Hầu gia cười rạng rỡ: “Tô gia là danh môn, Thanh Viễn là người có phẩm hạnh, tài học người. Mối hôn , tốt lắm!”

Phu nhân lại ta đầy ân cần: “Uyển , thấy sao? Nếu không , cha mẹ tuyệt đối không ép .”

ánh mắt đầy mong mỏi của họ, ta bất giác nhớ đến cha mẹ nuôi nơi nông gia. Nếu họ biết ta được gả gia đình thế , chắc hẳn cũng an lòng lắm.

t.ử một lần.”

ngày sau, Tô Thanh Viễn đích đến thăm.

Chúng ta nhau ở lương đình trong phủ. đi thẳng vấn đề:

“Liễu tiểu , tâm ý của ta, hẳn Thanh Thiển nói. Hôm nay đến đây là để đích thưa rằng — ta ngưỡng nàng, cùng nàng đi hết quãng đời còn lại. Không biết nàng có bằng lòng cho ta cơ ấy không?”

Ta mắt , hỏi:

t.ử ngưỡng ta ở điểm nào? Là năng lực trị gia, hay phân minh trong ân oán?”

mỉm cười:

“Đều có. Nhưng cũng phải vì vậy.”

“Ta ngưỡng kiên cường của nàng — lúc nghịch cảnh không gục ngã, khi thuận thế kiêu căng.”

“Ta kính phục của nàng — giữ đạo lý mà không lạnh lùng, xử lý nghiêm mà không hà khắc.”

“Và hết, ta quý mến người nàng — Liễu Uyển , một t.ử độc nhất vô nhị.”

Tim ta khẽ run lên.

Sau hồi lâu, ta nói:

“Tô t.ử, ta từng lưu lạc mười lăm năm, từng toan tính từng đồng bạc, từng đuổi muội dưỡng khỏi phủ. Người như ta, huynh không thấy quá sắc sảo, thiếu phần nhu hòa sao?”

bật cười:

t.ử ôn nhu thì nơi đâu có? Nhưng người như nàng — vạn người khó .”

“Thứ ta , không phải chim yến trong l.ồ.ng, mà là người bạn đời có thể cùng ta sánh vai qua bao gió bão.”

Ta sâu mắt — ánh mắt ấy chỉ có chân thành, không một chút ngụy trá.

Cuối cùng, ta khẽ gật đầu: “Được.”

tháng sau, Tô gia thức sang cầu .

Hôn kỳ định mùa xuân năm sau.

Ngày đưa sính lễ, Tô gia mang đến đủ trăm hai mươi tám tráp lễ vật, rầm rộ, ai nấy trong kinh đều tấm tắc ngưỡng .

Hầu gia vui tới mức không khép được miệng, phu nhân mừng đến rơi nước mắt.

Còn ta, giữa tiếng pháo mừng vang rộn, bất giác nhớ lại cảnh tượng một năm trước, khi ta đơn hồi phủ.

Khi ấy, ta mình đầy phong trần, cảnh giác từng bước, tay ôm sổ sách, không biết tương lai ra sao.

Giờ đây, ta có cha mẹ thật lòng thương yêu, có người bằng lòng chở che ta suốt một đời, có một tương lai thuộc mình.

Chặng đường , ta chưa từng khuất phục, chưa từng buông tay.

Từng bước, từng bước, ta đòi lại mọi thứ đáng lẽ là của ta.

Ngoài cửa, ánh xuân tỏa rạng, hoa đào trong vườn nở rộ một màu hồng thắm.

Ta đứng dưới hiên nhà, ngẩng đầu hoa, khẽ mỉm cười.

Cuộc đời , rốt cuộc là của ta.

Và những ngày tháng sau , nhất định… sẽ ngày càng rực rỡ .

hết

Tùy chỉnh
Danh sách chương