Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/16x5EGY4t

Quạt mini GOOJODOQ 100 tốc độ gió có thể điều chỉnh màn hình kỹ thuật số cầm tay

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Sen mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

thân, bổng lộc Trấn Bắc Tướng quân của người từ khi nào lại dày vậy?”

Sắc thân ta lại biến hóa.

Lần không giận—— là sợ.

Quân hướng xảy vấn đề, đó là chuyện rơi đầu mất mạng.

nữa——”

Ta lật cuốn sổ thứ hai.

“Đây là những món thân rút từ của hồi môn của ta, tiền dành của tiểu muội, cửa tiệm tổ lại. Danh nghĩa viết rất êm tai—— ‘mượn tạm’, ‘cứu cấp’, ‘người một nhà không tính toán’.”

“Cuối cùng tất đều rơi tay ai?”

Ta Liễu Oanh Oanh.

không dám ngước ta nữa.

“Lại xem những món chạy đi đâu——”

Ta lật đến trang cuối, gõ gõ lên mấy dòng chữ mực đen:

“Một phần chảy sòng ngầm ở Tây thị.”

Tiền Quý tê liệt.

thân ta buột miệng: “Không thể nào!”

“Là không thể nào? Hay là người không chịu tin?”

Ta bước tới trước Liễu Oanh Oanh, rủ mắt đang co rúm thành một cục.

“Cô ‘nghĩa muội tốt’ của người cầm của Tướng quân phủ nuôi một bầy lưu manh, qua lại với sòng Tây thị. Đám lưu manh đó là đường lui ả sẵn mình—— rủi ngày đông xương sự phát, ả sẽ người tiếp ứng bỏ trốn.”

“Đáng tiếc, chưa kịp trốn.”

11

thân ta cắt không giọt máu, liên tục lắc đầu:

“Sẽ không đâu, mỗi ngày Oanh Oanh không cùng ta niệm Phật là chuẩn bị điểm tâm cha , làm sao thể——”

“Bởi vì người mù rồi, thân a.”

sảnh tĩnh lặng.

thân ta bị hai chữ ghim chặt tại chỗ, bị ai đó vả mạnh một tát .

Ta không nửa phần áy náy.

“Ả muốn hái sao trên trời người cũng đi hái, ả hơi nhíu mày là nhà người quỳ xuống dỗ dành.”

“Một người ngoài lai lịch bất minh, bị người cung phụng tổ tông. người nào thương xót ả—— người là đang tận hưởng cảm giác được một người sùng bái, được một người cần đến thôi.”

thân ta trầm giọng: “Đủ rồi.”

“Vẫn chưa đủ.”

Ta thẳng ông.

thân không muốn ta một lời công đạo sao? Ta sẽ người thêm một niềm vui bất ngờ.”

Ta hiệu người bên ngoài tiếp tục.

tiếp theo bị áp giải , là một gã tiểu tư chạy việc của gia.

Hắn vừa bước cửa run cầy sấy.

“Nhận chứ? sai vặt của gia.”

“Sáng sớm nay lúc thành bị người của ta chặn lại. Lục soát trên người được một bức thư, là bảo hắn đưa Oanh Oanh.”

“Thật khéo làm sao, trong thư nhắc đến một chuyện——”

Ta chuyển mắt .

đem bản đồ phòng thủ của Thẩm gia ta, chép lại một bản đưa đại bá của . Đại bá của làm việc ở Binh Bộ.”

từ trắng bệch chuyển sang xanh lè.

gọi là gì ấy nhỉ?”

Ta mỉm cười.

“Thông đồng với địch chưa tính, nhưng bán chủ cầu vinh cũng tám chín phần mười rồi.”

“Ba năm trước thân ta suýt nữa bị diệt tộc vì tội danh . Nay hay rồi, lại lén lút chép đi biếu xén người ta.”

sảnh tĩnh lặng tờ.

thân ta trừng trừng , tròng mắt muốn nứt vỡ rớt khỏi hốc mắt.

12

“Tướng quân… Ta là bị người ta xúi giục…” quỳ lùi lại phía sau, “Là Oanh Oanh! Ả nói ả quen biết người của Binh Bộ, bảo ta chép một bản lấy lòng——”

Liễu Oanh Oanh lúc không màng đến ngón tay nữa, điên cuồng lắc đầu, u a kêu gào dấu—— nhưng chẳng ai hiểu ả muốn nói gì.

bị đứt ngón tay.

Rất thích hợp vu tang giá họa.

Bởi vì ả nói không rõ ràng.

Ta cũng không cần ả nói rõ.

Ta chỉ cần thân ta thấu một chuyện——

Nghĩa nữ ông nhặt về.

Chẳng cô nhi đáng thương gì .

Đó là một quả lựu đạn.

thân,” Ta ngồi trở lại ghế, “Người hiện tại cảm thấy ta không nên bẻ ngón tay ả?”

Ông không lên tiếng.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỌC TIẾP:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.